Thứ Năm, 29 tháng 7, 2010

Người đẹp thành Viên

Nguyễn Tường Thiết

Trước mặt tôi là một tờ giấy nhỏ. Tất cả còn lại ghi dấu kỷ niệm của tôi với nàng. Tờ giấy chỉ là một phiếu tính tiền, mặt trước in hình màu vàng óng của một cốc bia sủi bọt. Cắt ngang cốc một hàng chữ lớn EDELWEISS. Phía dưới là một hàng chữ nhỏ Das edle weisse aus den alpen. Dưới nữa là những cột và hàng kẻ của phiếu tính tiền với những hàng chữ nhỏ mà vị trí trên cột cho tôi phỏng đoán ý nghĩa của chúng. Rechnung Mr. (Liệt kê?), Rechnungsbetrag (Tổng cộng hay Giá thành?). Tôi lật mặt sau. Mấy nét vẽ và nét chữ của nàng. Hai đường kẻ sát nhau song song có vạch những nét xéo ngắn ngắn tượng trưng cho con đường tàu điện (Tram). Hai chữ thập bên cạnh đường tàu ghi dấu hotel nơi tôi ở và quán rượu nơi chỗ chúng tôi gặp nhau. Tram số 52. Tuyến metro N3. Trạm Westbannhoff. Và địa chỉ e-mail của nàng: Anita_kurzydlak@.

Tôi lật lại mặt trước của tờ giấy. Trên hình cốc bia có in một hàng chữ rất nhỏ. Tôi đưa tờ giấy lại gần mắt cố đọc. Cốc bia áp sát. Đầu mũi tôi chạm khẽ vào thành cốc. Một chút lạnh và ướt ở chấm mũi. Trong khóe mắt tôi qua màu nước bia vàng óng, dưới bóng ngọn đèn chụp, Anita đứng sau quầy tính tiền. Tôi chỉ nhìn được phần trên của nàng từ bàu vú trở lên. Gương mặt nàng hiện dưới ánh đèn. Đẹp. Vẻ đẹp lung linh qua ánh rượu. Nàng đứng yên đó thờ thẫn. Răng nàng cắn nhẹ vào một bên môi như dáng điệu của một cô gái đang hờn dỗi hay đang có gì để suy nghĩ, hay đang có gì để mơ mộng. Anita tựa hai tay vào thành quầy, hai ngón tay cầm cây bút gõ gõ đập đập vào lòng bàn tay kia với một cử chỉ lơ đãng. Lâu lâu có tiếng gọi giật mạnh “Anita!” từ trong bếp, nàng lật đật buông bút, cúi xuống khẽ nâng chiếc váy xòe lách khỏi quầy tính tiền, đi xuống bếp, dáng đi vung vẩy chiếc váy như theo một điệu nhạc vô hình, mặc dù không hề có một tiếng nhạc ở đây. Lát sau từ trong bếp Anita bước ra một tay chống nạnh bàn tay kia giơ cao xòe bưng cái khay có đĩa spaghetti bốc khói. Nàng xoay người đặt đĩa lên bàn khách, gọn gàng, một cử động trơn tru có lẫn chút gì nhún nhẩy ở trong. Rồi nàng trở về quầy đứng yên tắp, lặng lẽ, cây bút lại tiếp tục gõ nhẹ lên lòng bàn tay, nàng ngó mông lung ra ngoài đêm tối, qua cửa kính, cái bảng quảng cáo nhà hàng Ristorante với chai bia Edelweiss sáng lên chớp chớp.

Ristorante nằm trên góc đường Linzerstrasse, cách khách sạn Kavalier nơi tôi ở ba block đường. Buổi chiều. Đường có tàn cây rợp chính giữa là tuyến xe điện. Quán ăn nằm ngay góc. Trên một mảng tường của hông quán vẽ một lá cờ tam tài thật to, màu xanh dương của lá cờ Pháp thay bằng màu lá mạ, cho tôi biết quán là một nhà hàng Ý. Bước lên mấy bậc xi-măng uốn theo lan can sắt tôi đẩy cửa bước vào. Bên trong phòng ăn nhỏ chỉ đủ chứa sáu bẩy chiếc bàn phủ khăn trắng. Tôi chiếm một bàn nhỏ nhất ở phía trong. Quán vắng. Không có ai ngoài một ông già ngồi uống bia một mình ở một bàn phía ngoài. Tôi ngồi đó khá lâu không có ai ra tiếp. Lâu lâu tôi lắng tai nghe xem có tiếng động nào không ở phòng trong, thông với phòng ngoài bằng một cửa lớn có giăng mành che. Không một động tĩnh. Chỉ có ông già đội mũ phớt đang giương mắt nhìn tôi, hai con mắt đùng đục những rượu. Mãi sau khi tôi đã bắt đầu chán tính bỏ về thì một người mặc đồ trắng, đầu đội mũ cao trắng, tay cầm cái khăn trắng vén tấm mành mành bước ra. Chắc ông ta là đầu bếp hay là chủ quán hay là cả hai. Ông ta liếc nhìn vào chỗ cái quầy tính tiền lúc đó trống trơn và có lẽ vì đọc được ánh mắt bất bình của tôi nên ông ta vội vàng nói mấy câu, tôi đoán là lời xin lỗi, mặc dù tôi không hiểu ông ta nói gì. Lật đật ông ta lại quầy tiền lấy tấm menu đưa tôi và khoanh tay đứng chờ. Tôi nhìn tấm thực đơn. Thực đơn viết bằng cái thứ tiếng gì tôi không đọc được, chỉ có hai cái tên quen quen, đó là hai chữ spaghetti và pasta. Khốn nỗi có cả chục thứ spaghetti và pasta khác nhau mà giá cả rất chênh biệt, tôi không biết thế nào mà lựa. Tôi sổ tiếng Anh nhờ ông ta giải thích các món ăn thì ông ta cũng tương một tràng, tôi đoán là tiếng Đức. Rốt cuộc thì rõ ràng không bên nào hiểu bên nào. Ở bên kia bàn ông già ngồi uống rượu thấy chúng tôi đối chất thì có vẻ thích thú lắm. Ông ta đứng hẳn dậy nhìn thẳng vào tôi, một tay gập ngang ngực, tay kia nâng cao cốc rượu, cúi gập đầu xuống chào tôi cung kính như một vị hầu tước ngày xưa. Lúc ông ta ngửng lên ánh mắt ông ta tôi thấy rạng lên, không còn một chút gì đùng đục như tôi thấy trước đó chỉ mấy phút.

Đúng lúc ấy cửa ngoài mở. Nàng bước vào cởi chiếc áo lạnh máng trên giá rồi hấp tấp đứng vào sau quầy. “Anita!”. Ông chủ quay đầu về phía cô gái. Cùng với tiếng gọi ông ta ném về phía nàng một cái nhìn sắc lẻm. Anita tiến về phía tôi với một cái nhìn thật tươi như cô ta muốn chữa lại cái lỗi của mình vì đến trễ khiến cho khách và ông chủ phải bực mình. Tôi lập lại với cô ta những gì tôi đã nói với ông chủ và tôi ngạc nhiên khi nghe giọng nói tiếng Anh của Anita, một giọng rất nhuần nhuyễn.

Tôi gọi pasta và một cốc bia lớn nửa lít. Ăn xong tôi uống cạn một hớp gần nửa cốc. Bia Đức đặc sánh, thứ bia mà tôi đã quen vị vì tuần trước tôi đã uống khá nhiều ở Beer Garden tại Munich trong ngày hội lớn Oktoberfest. Khi tôi ngửng lên thì bên ngoài trời xẩm tối. Một chiếc tram đi loáng qua khung cửa, trên đường rầy. Bên kia bàn ông khách già vẫn ngồi đó. Ông ta không ăn, chỉ uống, không biết là cốc thứ mấy. Ông cất tiếng hát nho nhỏ, buồn buồn, như lời rên rỉ, ngón tay ông gõ vào thành cốc làm nhịp. Bây giờ tôi thấy ông ta dễ thương, có chen lẫn chút thương cảm. Có lẽ bởi vì tôi cũng bát đầu ngà say như ông. Khi tôi say tôi thấy đôi mắt ông ta không còn đùng đục mà lại có vẻ ướt ướt. Dù đang hát nhưng hễ ông ta bắt gặp ánh mắt của tôi nhìn thì ông ta lập tức cúi gập xuống chào, tay ông ta giơ cao cốc rượu, nói mấy câu mà tôi đoán là lời chào hay lời chúc tụng. Tôi cũng giơ cao cốc mời chào lại.

Có mấy người khách đến, ăn vội rồi đi, trong quán bây giờ chỉ còn lại mỗi tôi và ông già. Khi cốc bia vừa cạn tôi nhìn về phía quầy ngoắc tay cho Anita làm hiệu một cốc bia thứ hai. Lúc cô ta đứng thẳng dậy đầu cô gần chạm vào cái chụp đèn và ánh sáng làm hoe mái tóc vàng óng ả của cô. Trí tôi vụt nhớ tới mấy ngày hôm trước ở Budapest khi chúng tôi bước xuống du thuyền trên dòng Danube thì tiếng nhạc trổi lên. Ôi! Tóc em hoe như mây chiều... Rơi... Rơi... Vàng lòng đời... Ôi! Mắt em xanh như đêm dài... Trong làn hơi men tôi thấy Anita tay cầm cốc bia tiến về phía tôi chiếc váy của nàng như xoay tròn theo điệu nhạc luân vũ và tôi sực nhớ ra mình đang ở trong lòng của thành phố Vienna. Yêu mối tình bên bờ thành Vienne... Anita đứng cạnh tôi tay đặt cốc rượu lên bàn. Tôi chống khuỷu tay ngước mắt nhìn nàng.

– Would you please do me a favor? (Cô làm ơn giúp tôi việc này được không?)

– Sure. I’m glad to! (Vâng, tôi sẵn lòng)

Tôi nói là tôi vừa đến Vienna ngày hôm trước và đang tìm đường để đi thăm downtown của thành phố này. Tôi không có ý niệm gì về khoảng cách từ khách sạn Kavalier nơi tôi ở đến khu trung tâm thành phố. Tôi nói:
– Tôi không ngại phải đi bộ, nếu khoảng cách cho phép.

Anita trả lời:
– Chúng mình đang ở ngoại vi của Vienna. Cũng khá xa khu trung tâm thành phố. Cách tốt nhất là ông đi tram số 52, khi nào tàu điện ngừng ở cuối trạm thì ông xuống. Sau đó ông xuống hầm metro chọn tuyến đường N3, tuyến đường này màu vàng cam, sẽ dẫn ông về phía downtown. Ông có thể hỏi thăm để chui lên ở trạm metro nào khi ông đến trung tâm thành phố. Cách đi cũng dễ dàng thôi. Không có gì khó lắm đâu.

Tôi cười nói với Anita:
– Dễ dàng là với cô thôi, vì cô là thổ công ở đây. Một ngày nào đó nếu cô có dịp sang thăm thành phố Seattle, nơi tôi ở bên Mỹ, nếu lúc đó tôi được hân hạnh chỉ đường cho cô thì chắc chắn là cô sẽ không thích đâu nếu tôi nói là đường xá cũng dễ thôi không có gì khó lắm đâu. Tôi xin cô viết ra cho rõ ràng, bởi vì cô nên nhớ rằng không phải dân ở đây ai cũng nói tiếng Anh giỏi như cô để chỉ đường cho du khách.

Anita đến chỗ quầy tính tiền xé một tờ giấy trong tập biên lai rồi quay lại. Tôi lui vào ngồi ghế trong, nhường chiếc ghế ngoài cho cô ta. Lật mặt sau tờ giấy tính tiền Anita bắt đầu vẽ con đường tàu điện cắt ngang, rồi định vị trí của quán ăn và khách sạn tôi ở. Khi cô viết tên đường và tên của những trạm metro, Anita bối rối:
– Tôi viết thế này đại khái thôi nhé! Tôi không nhớ rõ lắm đâu nhé!

Rồi sực nhớ ra nàng dặn thêm:
– Đi tàu tram ông cần có 2 euros tiềm kẽm. Trên tàu có cái máy bỏ tiền ở phía sau lưng tài xế. Ông nhớ để ý máy có hai cái lỗ vẽ hai cái đầu của Mozart, đầu lớn dành cho người lớn. Ông bỏ tiền vào đó.

Sau đó chúng tôi ngồi nói chuyện vãn. Quán lúc này vắng và Anita không bận tiếp khách. Người khách duy nhất mà nàng tiếp là tôi vì ông già rượu đã bỏ về từ hồi nào tôi không hay. Thốt nhiên tôi có cảm giác như cả cái quán chỉ còn lại riêng hai người. Anita và tôi. Lúc ấy tôi đã tiêu thụ gần một lít rượu bia và thoát được cái nhìn soi mói của ông già tôi cảm thấy dạn dĩ hơn bội phần. Tôi ngồi ngả sát hơn vào Anita giả vờ như lắng nghe. Trong lúc nàng nói tôi chỉ nhìn thấy những sợi lông măng trên đôi má mịn màng, đôi môi dầy mọng và cảm nhận được hơi thở nồng nàn của nàng, một Anita hồn nhiên, miên man, cho tôi biết nàng là người Ba Lan, sang Vienna học đại học tại đây với hy vọng giật được mảnh bằng tiến sĩ về kinh tế học. Trong thời gian đi học nàng phải làm đủ nghề để sống. Cái quán này nàng chỉ làm ba đêm cuối tuần và đêm nay là chủ nhật, ngày cuối. Mộng của Anita là được đi du lịch thật nhiều nơi, nhất là đi Mỹ và nếu trong tương lai tìm được một việc làm bên Mỹ thì lý tưởng. Tôi tả về thành phố Seattle của tôi, một thành phố không nổi tiếng như Vienna của cô, nhưng đẹp thì đẹp không thua. Tôi mong cô một ngày nào sang chơi để tôi được cơ hội hướng dẫn cô đi thăm Seattle.

Anita bỗng quay hẳn sang tôi. Tôi thấy đôi mắt Anita trong sáng và xanh như dòng Danube. Đôi mắt ấy ánh lên một tia vui:
– Tôi muốn lắm! Thế này nhé! Lúc nẫy ông vừa nói là ông mới đến Vienna chưa được đi thăm thành phố. Ngày mai tôi không phải đi làm. Tôi được rảnh suốt ngày. Tôi rất vui lòng làm hướng dẫn viên đưa ông đi thăm thành phố như một tour guide miễn phí. Chỉ mong là được ông trả ơn như vậy trong tương lai khi tôi đến Seattle.

Quả tim tôi thốt nhiên đập mạnh. Hình ảnh một cuốn phim cũ thời xa xưa hiện về. Tôi hình dung tôi là Gregory Peck và Anita là nàng công chúa Audrey Hepburn và Vacance Romaine đổi thành Vacance Viennoise. Rồi một cuộc tình nẩy nở. Biết đâu đấy! Yêu mối tình bên bờ thành Vienne... Chỉ thoáng nghĩ thế thôi. Buồn rầu tôi nói:
– Rất tiếc là tôi có một cái hẹn vào ngày mai, không thể đi với cô được. Tôi xin cô địa chỉ e-mail để liên lạc.

Trong lúc Anita viết địa chỉ của nàng lên mặt sau của phiếu tính tiền tôi thò tay vào túi quần gấp nhỏ một tờ giấy bạc mà tôi không biết là 5 hay 10 euro rồi tôi nắm lấy bàn tay của Anita truyền tờ giấy bạc vào tay nàng.

– Cô đã giúp tôi nhiều tôi chỉ có chút này trả ơn.

Anita rụt tay lại. Nàng sợ hãi nhìn thật nhanh về phía chiếc cửa mành mành nói:
– Nhà hàng không cho phép tôi được nhận tiền “tip”.

– Không, đây không phải là “tip”. Tôi sẽ để “tip” riêng. Đây là của riêng tôi tặng cô.

Tôi nắm chặt lấy tay Anita xoay nửa vòng rồi bàn tay kia của tôi úp lên ve vuốt lưng bàn tay nàng. Thoáng trong một giây tôi thấy bàn tay nàng to hơn hẳn bàn tay tôi và cánh tay trần của nàng tròn lẳn, mập mạp với những sợi lông tơ vàng hoe dưới ánh đèn, tôi nhìn lên bàu vú của nàng và một sự ham muốn làm tôi thều thào:
– Nobody know. Just between you anh me! (Giữa hai đứa mình thôi, không ai biết đâu)

Tôi quặp các ngón tay để chuyển tờ giấy bạc vào lòng bàn tay của Anita rồi dùng cả hai bàn tay tôi bóp mạnh tay nàng nắm chặt lấy tờ giấy bạc kéo nàng về phía mình.

Dù là dưới ảnh hưởng một lít rượu bia Edelweiss tôi vẫn mơ hồ cảm thấy một giới hạn nào đó khiến tôi ngừng lại. Buông tay nàng ra, tôi đứng dậy, tiến đến quầy quẳng 15 euros lên đĩa, trong đó tôi đã tính sẵn có luôn 2 euros tiền “tip”. Lặng lẽ tôi bước ra cửa. Không nhìn Anita, người đẹp thành Vienne của tôi.

Ngoài đêm mưa rơi rất nhẹ. Đêm Vienna mờ đi như trong một làn sương loãng. Vỉa hè tôi bước đi những lát đá bóng nhẫy ánh nước dưới ngọn đèn đường. Tôi men dọc theo con đường tàu điện hoang vắng nhớ tới những dòng thơ đẹp mà buồn của Hà Huyền Chi trong bài Vienna:
Anh tới thành phố nước
Lòng gợn sóng Vienna
Kè ôm nhau tình tự
Sao chúng mình chia xa...


Đã khuya khi tôi tìm về khách sạn. Trong lobby nơi quầy rượu vẫn còn người ngồi uống. Tôi nhận ra cặp vợ chồng người Do Thái trong đoàn du lịch của tôi. Tôi bấm thang máy lên lầu 3 rồi đi suốt dẫy hàng lang dài tìm số 338. Cơn say khiến tôi mò mẫm một lát mới đút được tấm thẻ plastic vào khe hộp để mở cửa.

Trong phòng đèn giường vẫn còn bật sáng. Thái Vân đang nằm đọc sách. Nàng ngồi nhỏm dậy, một ngón tay nàng đẩy cặp kính hạ xuống dưới sống mũi, ngước nhìn tôi. Tôi đứng yên đó một hồi lâu nhìn nàng.

Rồi tôi nói. Và lắng nghe cả chính giọng của mình. Lạ nhỉ? Mình không say mà sao như giọng nói của một người khác:
– I am falling in love with Anita! (Anh yêu Anita mất rồi!)

Giọng nàng, hốt hoảng:
– What? (Cái gì?)

Tôi lập lại:
– I am falling in love with Anita!

Tuy say tôi cũng cố bắt chước dáng điệu của Anita khi nàng đặt cái đĩa spaghetti lên bàn khách.

Thoáng một nét ngạc nhiên trên gương mặt Thái Vân. Suốt 33 năm chung sống chưa bao giờ nàng thấy tôi có cử chỉ buồn cười và ăn nói lung tung như thế.

Nàng ngước mắt lên trần mỉm cười nói rất chậm rãi:
– What-e-ver!

Nguyễn Tường Thiết

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét