Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

Chuyện của những người trong công ty tôi

Những lúc này, thật khổ cho những ai không uống được bia hay rượu. Khi đó, quý vị nếu không uống và không bị ảnh hưởng của hơi men, quý vị sẽ thấy tất cả mọi người đều kỳ quái, đều quá vui hay điên điên khùng khùng. Không phải vô cớ mà một cuộc khảo sát đã cho thấy tỉ lệ thanh niên Do Thái tự tử cao hơn mức bình thường và các nhà khoa học cho rằng một trong những lý do sự khác biệt đó là vì thanh niên Do Thái không uống rượu bia. Khi có vấn đề trong cuộc sống và không tìm được chỗ dựa tinh thần, họ chọn con đường và cách thức giải quyết tồi nhất. Những người uống bia hay rượu trong những phút giây khó khăn như vậy thường giải quyết bằng cách uống say và về đi ngủ. Ít nhất họ cũng sống qua được (nếu dậy) đến ngày hôm sau. Tôi không có ý định quảng cáo cho bia rượu nhưng quả thật, ngay cả những điều xấu cũng có mặt tích cực trong một số tình huống nhất định.

Các cuộc khẩu chiến diễn ra, những lúc này con người ta dễ dãi và dễ vui vẻ với nhau. Chúng tôi mời nhau, thách đố nhau rượu, trêu chọc nhau và các cô ngồi cùng chiếu. Người hát dân ca (không hiểu sao khi ăn thịt chó mọi người rất thích hát dân ca), kẻ kể chuyện cười hay lôi những chuyện thường ngày ra để đả phá nhau. Ðiều thú vị nhất là công ty chúng tôi phần lớn là đám thanh niên trẻ, chỉ có một hai người đã có tuổi nhưng tính cũng rất trẻ nên trong những dịp như thế này thường không phải nghe kể chuyện ngày xưa và chẳng thấy mấy ai quan tâm đến tình hình đất nước.

Mặc dù đã cố nhịn, nhưng rồi cũng không thể chịu nổi, tôi phải tìm đường xuống nhà vệ sinh ở dưới chân cầu thang. Mỗi lần đi ăn như vậy mà phải vào nhà vệ sinh là một cực hình. Thật không thể hiểu nổi, người ta có thể trả hàng trăm nghìn, hàng triệu cho một bữa ăn mà chủ quán không bao giờ thèm nghĩ đến chuyện sửa nhà vệ sinh. Ở đâu cũng giống ở đâu, vào WC như xuống địa ngục và ra khỏi đó như lên thiên đường. Tôi sẽ không tả để quý vị khỏi ăn mất ngon. Vội vàng chui nhanh như chạy trốn ra khỏi nhà vệ sinh ở tầng dưới cầu thang bẩn thỉu, chưa kịp hoàn hồn ngồi xuống đã nghe tiếng em Hương mơ mộng: “Giá như ngày nào cũng thế nhỉ!”

Nghe thấy vậy, Hoàng giọng đã lè nhè... đề nghị: “Nếu em... em... em... lấy... aa...anh làm chồng đi... thì sẽ thế, ...sẽ... sẽ... ngày nào cũng... chó...” Tất cả chúng tôi bò ra cười. Hoàng vẫn không hiểu và nhắc lại: “Thậ....t thật... đấy, ngày nào cũng... chó hết. Mà cười... cười gì đấy.” Dừng lại, tìm cốc nước lạnh, Hoàng tiếp lời: “Anh nói... thật... thật... thật... đấy.” Hoàng từ khi đến liên tục bị Tuấn khích và ép rượu nên xem ra đã nói ít hơn là rượu nói. Hương luống cuống không biết trả lời sao và chỉ nói lắp bắp: “Nếu cái đầu em không bị nổ tung lên thì em sẽ lấy anh.”

Hoàng đang theo đuổi một cô trước làm trong công ty vì cô này khá đẹp. Hoàng đi Ðức học và ở đó đã nhiều năm trước khi về nước theo diện được chính phủ Ðức tài trợ giúp Việt Nam. Ðây là một hình thức rất đặc biệt: Các tổ chức hợp tác Ðức trả tiền lương cho những người Ðức gốc Việt hay người Việt có quy chế thường trú nhân tại Ðức về làm việc cho các công ty, tổ chức tại Việt Nam. Tất nhiên các công ty phải đủ điều kiện và phải biết cách xin những người như Hoàng.

Hoàng lúc đầu chỉ hợp tác với công ty, rồi sau vài dự án, hợp đồng có tiền Hoàng tham gia cổ phần vào công ty và phụ trách hẳn một bộ phận. Hoàng thích Linh đơn giản chỉ vì cô này rất đẹp. Hoàng thú nhận: “Ði chơi với nó chẳng biết nói chuyện gì ngoài việc lo giải quyết những chuyện nhõng nhẽo, đòi hỏi của cô nàng.” Vì Hoàng tuyên bố sẽ không bao giờ lấy vợ cùng cơ quan nên không hiểu nghĩ sao, cô nàng Linh quyết định xin thôi việc để đi học. Nhưng thực ra là xin ra khỏi công ty và xin làm vào một công ty khác. Thế nhưng nó vẫn thích và vẫn lo chăm sóc cô nàng. Hiện nay Hoàng đang đứng trước một vấn đề nan giải của cuộc đời: Bị ép phải cưới vợ nhưng không biết cưới ai? Chuyện nghe qua như đùa, nhưng quả thật là như vậy và có vẻ rất nghiêm trọng với Hoàng.

Mọi chuyện tất cả cũng chỉ tại tham. Phật quả là một thiên tài khi ông đã phát hiện ra từ xa xa xưa về tính tham chính là nỗi khổ lớn nhất của con người. Nó đúng tuyệt đối với trường hợp của Hoàng hiện nay. Hoàng hiện đang yêu và quan hệ với hai cô cùng lúc. Nó rất hiểu, rất thích và vô cùng hợp với cô kia (theo như lời Hoàng kể). Thậm chí Hoàng kể, cô gái kia sẽ là một người vợ và cả người bạn tuyệt vời... nhưng kẹt nỗi, cô ta đã có chồng và con dù họ đang mâu thuẫn và có thể sẽ li dị. Cô gái này cũng đã quyết tâm lên thuê nhà ở Hà Nội và không muốn sống với chồng nữa. Theo lời Hoàng, đây là một cô gái rất hay, có cá tính và hiểu biết. Mỗi lần đến với cô ta là Hoàng cảm thấy rất bình an, vui vẻ và thật sự hạnh phúc. Tất nhiên nó cũng đã tốn khá tiền cho những lần đến với cô ta ở nhà nghỉ mỗi khi cô lên Hà Nội. “Thế tại sao không lấy nó khi cô ta tuyệt vời như vậy?” tôi thật sự ngạc nhiên và tò mò.

“Nhưng rắc rối ở chỗ là nó chưa li dị chồng. Rồi còn chuyện bố mẹ, gia đình tôi không thể chấp nhận chuyện tôi – ‘trai tân’- lấy vợ như thế được,” Hoàng bức xúc thổ lộ bên nồi lẩu cá basa ở một quán nhỏ bên hồ Giảng Võ với tôi. Tôi thật sự ngạc nhiên vì không hiểu được sự khó khăn của Hoàng: “Chưa li dị thì bảo cô ấy làm thủ tục li dị. Còn chuyện gia đình, bố mẹ ông phản đối thì chính ông phải quyết định lấy vợ cho ai? Lấy vợ cho bản thân hay cho bố, mẹ và gia đình.”

“Khổ quá, không phải đơn giản như vậy. Ông chưa biết hết, hiện nay em Linh đang đòi tôi phải cưới gấp vì chuyện tuổi tác. Theo thầy bói, tuổi nó chỉ có thể lấy chồng năm nay, nếu không phải đợi sau một năm nữa lấy chồng mới hợp. Ðã thế còn vì xung khắc gì đó không thể cưới vào tháng 12 âm lịch. Thế có khốn nạn cho tôi không chứ!”, Hoàng tuôn ra một tràng các bức xúc và khó khăn của nó.

Tôi gọi một chai nhỏ nữa. Chúng tôi ngồi và thỉnh thoảng bóp những củ lạc luộc mềm ngọt bên nồi lẩu nhỏ. Mùa đông có lẽ hợp nhất là ngồi uống rượu bên nồi lẩu sôi nghi ngút.

Quả là cũng rắc rối cho Hoàng thật, em Linh chắc chắn muốn cưới ngay cho an tâm vì cô nàng sợ qua một năm biết có chuyện gì xảy ra, đặc biệt với một người như Hoàng. Hoàng thì cũng biết rằng cưới em Linh thì mọi chuyện có vẻ yên ổn, nhưng nó cũng không biết sẽ ra sao vì phảiờ sống với một người chẳng có chuyện gì để nói. Bây giờ thì còn vui vẻ nhưng khi sống chung, gặp mặt nhau cả ngày và trên giường rồi thì sẽ khác. Hơn nữa Hoàng đã ở độ tuổi hiểu chút ít cuộc sống và biết mình cần gì, muốn gì.

Thấy tôi im lặng, có vẻ suy nghĩ, Hoàng nói: “Lấy Linh thì sẽ yên ổn tạm thời nhưng chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra. Có thể chỉ một vài năm rồi sẽ li dị hay nó đi với thằng khác. Mà rồi có thể chính tôi sẽ không cảm thấy hạnh phúc và tìm người khác. Còn nếu không lấy Linh bây giờ thì cũng sẽ rắc rối với nó và không biết quan hệ rồi sẽ ra sao? Còn chuyện lấy cô kia thì bây giờ thật sự không thể thực hiện được vì quá nhiều rắc rối.” Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Hoàng nháy mắt: Em Linh!

“Ừ, anh đang ngồi ăn với một người bạn, Anh sẽ gọi điện ngay cho em khi về nhà. Gọi sớm, chỉ gọi cho em thôi. Ừ, ngày mai anh em mình sẽ đi...” Hoàng tâm sự và hứa hẹn vào điện thoại.

“Mà nếu cưới em Linh thì tôi sẽ suốt đời ân hận với cô kia. Gia đình nó tuy có mâu thuẫn nhưng vì chính tôi mà nó quyết định sẽ li dị và lập cuộc sống mới. Thật sự tôi không biết phải làm thế nào. Mà em Linh lại cứ đòi dẫn về nhà bố mẹ tôi, bố mẹ nó suốt ngày. Và tất nhiên cô nàng giục cưới liên tục gần như ép. Mà không lấy nó thì không biết nó còn quan hệ tiếp nữa hay không? Ðau hết cả đầu,” Hoàng nhăn nhó. Lại tiếng chuông điện thoại reo.

“Anh đang ngồi với một người bạn ở quán. Từ sáng đến giờ anh đã ăn gì đâu, bây giờ mới tạm gọi là bữa đầu tiên. Anh không uống nhiều đâu, em yên tâm đi. Anh biết rồi, em không phải lo cho anh nhiều thế. Về nhà anh sẽ gọi điện cho em ngay, mấy giờ em đi ngủ vậy? Chắc chắn anh se gọi cho em ngay tối nay...” Hoàng đang nói chuyện với cô thứ hai.

“Ðấy, ông thấy đấy. Ðời tôi đang bị xâu xé như vậy đấy,” Hoàng nhăn nhó cười. Chẳng biết nó vui hay đang lo lắng nữa.

“Nếu tôi lấy em Linh thì tôi sẽ rất ân hận với cô kia. Rồi tôi sẽ phải tìm mọi cách giúp đỡ nó trong công việc và cuộc sống dù không biết nó có tha thứ cho tôi không? Không cẩn thận nó lại làm chuyện gì bậy thì đúng là ân hận cả đời. Mà lo giúp nó rồi em Linh mà biết thì nó xé xác và tha hồ lắm chuyện. Và rồi chẳng hiểu cuộc sống sẽ ra sao nữa? Sống với một người, nghĩ đến một người. Giúp một người, lo giấu một người... Mẹ nó, không khéo tôi sẽ phát điên mất!” Hoàng như tự nói chuyện một mình.

“Tất nhiên là ông sẽ phát điên, câu hỏi chỉ là điên thế nào, cách nào mà thôi?” Tôi khẳng định.

Làm một hơi hết chén rượu nữa, tôi mệt mỏi lắc đầu bảo Hoàng: “Ðời ông cũng sẽ giống như các nhân vật của gần khoảng 71% các truyện ngắn, truyện vừa và dài của Việt Nam. Có lẽ đó là cái gen của cả dân tộc này thì phải. Phần lớn các nhân vật trong truyện, và cả trong đời thường như ông, khi đứng trước một quyết định tương tự như ông đều chọn đường dễ hơn về bề ngoài, được dư luận, xã hội, gia đình, bạn bè dễ chấp nhận hơn để rồi sau đó ân hận, đau khổ ít nhiều cả đời. Ông cũng như họ sẽ cố gắng làm nhiều việc để sửa, để cứu gỡ lại phần nào cho sự ân hận đó. Nhưng có làm gì thì cũng không bao giờ ông và họ xóa hoàn toàn được sự ân hận, đau khổ của mình mà chỉ làm giảm nó đi phần nào mà thôi. Và những người trong cuộc cũng không bao giờ có được cảm giác bình an hoàn toàn vì đơn giản mọi chuyện sẽ không bao giờ tốt đẹp như trước, như mọi chuyện đáng phải có.”

Kết thúc bài diễn văn dài của mình, tôi bảo Hoàng đang cầm chai rượi trố mắt nghe: “Thôi đi! Nhìn gì. Rót ra hết đi. Uống hết đi và rồi về đi ngủ. Tôi mệt lắm rồi vì những chuyện của ông. Mà ông còn phải gọi điện cho hai đứa nữa cơ mà, mỗi đứa nói chuyện khoảng một giờ thì hết tối.” Hoàng rót rượu và thản nhiên nói: “Kệ bố chúng nó. Mệt quá, không gọi thì có ai chết đâu.”

Sau gần một tháng bận rộn công việc, tôi gặp lại Vịnh. Nó hớn hở khoe tôi: “Em đã mua cái ‘laptop’ rồi. Bây giờ đủ cả máy ảnh, máy tính để có thể làm báo ở bất kỳ chỗ nào.” Tôi chưa kịp chúc mừng nó đã vội thông báo ngay: “Mà này, anh chuẩn bị tiền đi là vừa.”

“Tiền làm gì?” tôi ngạc nhiên hỏi.

“Anh chưa biết à?” Vịnh ngạc nhiên tiếp lời: “Cuối tháng này anh Hoàng sẽ ăn hỏi và cưới em Linh đấy.”

“Ồ, lại thêm một người nữa vào nhóm 71%!” Tôi thốt lên.

“71% gì, em không hiểu và liên quan gì đến chuyện em Linh, anh Hoàng?” Ðến lượt Vịnh ngạc nhiên nhìn tôi.

“Mày không biết đâu, rồi sẽ đến lượt và đến lúc hiểu,” Tôi giải thích ngắn gọn cho Vịnh. Nó lắc đầu không hiểu và chỉ nói thêm: “Tuần sau anh em mình rủ mấy cô sang phủ Văn Chương đi chơi và chụp ảnh đi, em vừa quen mấy em dáng đẹp và hay lắm.”

Tôi gật đầu, ngồi thu người lại trên chiếc ghế đẩu của quán chè vỉa hè, tay xoay xoay chén nước trà nóng 500đ cho ấm và im lặng nhìn ra xung quanh, nhìn ra đường.

Hà Nội đã bắt đầu trở lạnh. Nghe nói, năm nay sẽ lạnh hơn và lạnh nhất trong gần 40 năm trở lại đây. Ngoài đường các cô gái đã diện những chiếc áo mùa đông đủ loại kiểu dáng và màu sắc. Người đi đường vẫn tấp nập, tất cả họ vẫn đang vội vã đi đâu đó. Các ngã ba, ngã tư vẫn tắc, vẫn chen chúc và tràn ngập tiếng còi xe, bức bối mùi xăng và khói xe. Cuộc sống vẫn tiếp tục như thế và có lẽ... “cái dân mình nó vẫn thế.”

Hà Nội tháng 12 năm 2005

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét