Thứ Tư, 23 tháng 1, 2019

Ngô Nhân Dụng: Cô Bé Áo Đỏ giữa Chó Sói và Đàn Cừu

Người dân vườn rau Lộc Hưng nhặt lại những gì còn sót lại sau khi chính quyền quận Tân Bình, Sài Gòn, đến giật sập nhà cửa của mình. (Hình: Facebook Vườn Rau Lộc Hưng)
Chắc quý vị đã đọc bài “Lộc Hưng – Cô Bé Áo Đỏ” của nhà văn Từ Thức ở Paris, đã đăng trên báo này. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã cho phá sập khu nhà đồng bào sống hơn nửa thế kỷ ở Lộc Hưng, ngay trong vùng Sài Gòn. Để chiếm lấy đất.

Ông Từ Thức kể mỗi lần nghĩ tới Lộc Hưng, ông lại nhớ hai hình ảnh. Thứ nhất là cảnh một người cha trèo trên đống nhà bị phá sập, té lên té xuống. Ông đi tìm những mảnh đồ chơi của con ông.

Thứ nhì là hình một cháu gái đã mất nhà, mặc áo đỏ, vai đeo túi đi học về, buồn bã ngồi nhìn xuống phía trước. Chung quanh là chân cẳng những người đứng nhìn cảnh nhà mình bị kéo sập.

Nhà văn Từ Thức viết, “Nhìn cháu gái ngồi trước ngôi nhà, khu phố của mình bị san bằng, tự nhiên nghĩ tới một truyện ngắn của Nam Cao, tựa là ‘Mua Nhà,’ viết thời 1940.”

Nguyễn Hữu Vinh: Ơn đảng, cả nước thành Chí Phèo

Mới đây, trước Quốc hội, khi nói về chế độ giam giữ trong nhà tù Việt Nam, Bộ trưởng Công an Tô Lâm nêu lo ngại rằng: “Có người nói như thế này thì đi tù còn hơn. Thành ra có người cố gây ra điều gì đó để được xử tù”. 

Điều này đã gây sự chú ý rất lớn trong xã hội. 

Vì sao, một Bộ trưởng Công an, chuyên môn đi bắt người, giam giữ người trong tù đày lại phát biểu một điều về thực tế xã hội Việt Nam là người dân tìm cách để đi tù? 

Phải chăng, chế độ nhà tù Việt Nam quá sung sướng và hấp dẫn đến mức người dân bất chấp tình trạng “Nhất nhật tù thiên thu tại ngoại” – nghĩa là một ngày ở tù bằng một ngàn năm ở ngoài? 

Chế độ nhà tù quá cao? 


Và điều Tô Lâm giải thích là: “ở quê tôi người dân bình thường lao động cần cù đang rất nghèo, không được 1 tháng 17 kg gạo, 15 kg rau và bao nhiêu thịt, bao nhiêu đường, quần áo”. 

Theo Nghị định số 117/2011/NĐ-CP của Chính phủ: Quy định về tổ chức quản lý phạm nhân và chế độ ăn, mặc, ở, sinh hoạt, chăm sóc y tế đối với phạm nhân từ 2011, thì chế độ cho mỗi phạm nhân gồm có: “17kg gạo tẻ thường; 0,7 kg thịt, 0,8 kg cá; 0,5 kg đường loại trung bình; 01 kg muối; 15 kg rau xanh; 0,75 lít nước mắm; 0,1 kg bột ngọt; chất đốt tương đương 17 kg củi hoặc 15 kg than.” 

Từ Thức: Lộc Hưng - Cô bé áo đỏ

Cháu bé áo đỏ tại khu dân cư ở Vườn Rau Lộc Hưng bị cộng sản phá tan nát. (Hình: Internet)

Giáp Tết, quân ta đổ bộ, đánh chiếm khu vườn rau. Quân ta hoàn toàn thắng lợi, đã san bằng sào huyệt của địch. Trong một đêm, cả một vùng trước đó sôi sục sức sống trở thành một đống gạch vụn. 

Hai hình ảnh sống lại trong đầu, mỗi lần nghĩ tới Lộc Hưng. 

Thứ nhất, video quay cảnh một người cha trèo trên đống nhà sập, té lên té xuống, đi tìm những mảnh đồ chơi của con. Thứ hai, hình một cháu gái áo đỏ buồn bã ngồi nhìn nhà mình bị kéo sập. 

Cái gì diễn ra trong đầu một đứa bé ngồi nhìn cả thế giới của mình sụp đổ. Trong một xã hội bất nhân, tình cảm là một xa xỉ phẩm, còn ai bận tâm tới cái gì diễn ra trong đầu một đứa nhỏ? 

Trần Mai Trung: Bình đẳng và bất công

T. sinh ra và lớn lên tại Việt Nam (VN), tốt nghiệp Đại học về báo chí. Ra trường, T. làm việc cho một tờ báo “lề phải”. T. có khả năng chuyên môn cao nên được lên chức Trưởng ban sau mấy năm công tác. Với sự làm việc hăng hái, tánh tình vui vẻ, tương lai của T. rộng mở, sẽ còn lên cao nữa. 

Gia đình của T. bình thường như hàng triệu gia đình VN khác, không ta không địch, chí thú làm ăn, không dính líu đến chính trị chính em. T. nghĩ rằng mỗi người sống đàng hoàng, làm tròn các bổn phận công dân là góp phần tạo nên một xã hội tốt. 

Một ngày xấu trời, T. bị thôi chức Trưởng ban với lý do T. không là đảng viên cộng sản (CS). Bất ngờ, tức giận, T. tự nghĩ như vậy là VN có nhiều hạng công dân hay sao? Một hạng là hàng triệu người VN bình thường như T., một hạng là các đảng viên (đv) CS não thì nhỏ mà tham lam thì nhiều (lời nhận tội của Thiếu tướng CS Nguyễn Thanh Hóa). 

Ông Hồ chí Minh đã bắt đầu bản Tuyên ngôn độc lập với câu: tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Ngày nay, Đảng CSVN cho rằng ông Minh sai lầm, họ phân biệt người Việt Nam và người cộng sản khác nhau, người CS có quyền ngồi trên đầu người VN, người CS lấy hết lợi lộc và chức vụ tốt, người VN thì lao động và có ít quyền lợi. 

Nói về chức vụ, hãy nhìn xung quanh, có ai không đảng viên CS được làm Bộ trưởng, Tỉnh trưởng, Quận trưởng, Xã trưởng? Ngay cả bên ngoài chính quyền, có ai không đảng viên CS được làm Chánh án, Hiệu trưởng, Giám đốc, Trưởng phòng? Chẳng lẽ 90 triệu người VN đều ngu hết sao? Không ai đủ khả năng làm Xã trưởng hay sao? 

VOA Tiếng Việt: Hàng trăm người biểu tình tại LHQ khi phái đoàn VN báo cáo UPR

Phái đoàn Việt Nam tại Kỳ kiểm điểm lần thứ 3 cơ chế Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về nhân quyền (UPR) tại LHQ ở Geneva, ngày 22/1/2019. Photo Facebook Vietnam UPR.

Cả sáng và chiều ngày 22/1, hàng trăm người gốc Việt đã biểu tình trước trụ sở LHQ tại Geneva, Thụy Sĩ, để phản đối tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

Vào lúc 14 giờ 35 ngày 22/1, giờ Geneva, trong khi diễn ra Kỳ kiểm điểm lần thứ 3 cơ chế Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về nhân quyền (UPR) của Việt Nam thì hàng trăm người từ Hoa Kỳ, Úc, châu Âu, và cả Việt Nam đã tham gia biểu tình lên án vấn đề vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.

Trong phiên điều trần tại UPR kỳ thứ 32 được tường thuật trực tiếp, Bộ Ngoại Giao Việt Nam báo cáo rằng Việt Nam thực hiện được hơn 96% khuyến nghị nhân quyền của Liên Hiệp Quốc (LHQ).

“Chúng tôi đã có những sáng kiến đặc biệt, ghi nhận khuyến nghị hữu ích của các thủ tục đặc biệt trong công tác bảo vệ và thúc đẩy quyền con người tại Việt Nam,” Đại sứ Nguyễn Trung Thành, Trưởng Phái đoàn đại diện thường trực Việt Nam tại Geneva, Trưởng đoàn Việt Nam tại phiên họp phát biểu.

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019

Lê Phan: Về một vụ ám sát ở Gdansk

Hôm 18 Tháng Giêng, 2019, người dân tưởng nhớ ông Pawel Adamowicz, thị trưởng thành phố Gdansk, người vừa bị sát hại. (Hình: Sean Gallup/Getty Images)

Gdansk, như chúng ta biết, có một vị trí tối thượng trong lịch sử hiện đại của Ba Lan. Nó là nơi chào đời của Công Đoàn Đoàn Kết vốn đã đóng góp quan trọng trong việc lật đổ chế độ Cộng Sản ở Ba Lan; nhưng gần đây Gdansk đã trở thành một trung tâm đối lập với chính phủ bảo thủ cực đoan của đảng Law and Justice (PiS).

Nay một trang bi đát mới trong lịch sử đất nước này đã lại được viết lên ở thành phố hải cảng này. Vụ đâm chết ông thị trưởng của thành phố, ông Pawel Adamowicz, đã làm nổi bật sự chia rẽ sâu đậm và bầu không khí chính trị độc địa mà đảng PiS đã tạo nên ở đất nước này. Với Ba Lan chỉ là một thí dụ trong một sự phân cực trên toàn Âu Châu giữa chủ nghĩa cấp tiến bao dung và chủ nghĩa dân tộc bảo thủ, vụ ám sát này cũng là một hồi chuông báo động cho toàn lục địa Âu Châu.

Đi tìm mục tiêu chính trị cho vụ đâm người này, chúng ta cần thận trọng. Nghi can 27 tuổi, tên là Stefan W, đã bị năm năm tù về tội ăn cướp ngân hàng, được nói đã đổ lỗi cho đảng trung hữu trước kia cầm quyền là Civic Platform cho bản án. Cảnh sát nói người này có vấn đề tâm thần. Nhưng danh tánh của nạn nhân, và địa điểm cũng như toàn cảnh của vụ sát nhân, đã làm cho khó có thể loại bỏ nói đây chỉ là một hành động tội ác hoàn toàn vô tình.

Trân Văn: Choáng với quy định công xa

Hình minh họa: Đoàn xe thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc rầm rộ kéo vào phố cổ Hội An, bất chấp bảng cấm xe cơ giới.

Nghị định về “tiêu chuẩn, định mức sử dụng xe ô tô” (Nghị định 04/2019) mà chính phủ Việt Nam vừa ban hành, sẽ có hiệu lực vào cuối tháng tới (25 tháng 2 năm 2019) làm nhiều người chưng hửng.

Theo nghị định này thì các Tổng Bí thư, các Chủ tịch Nhà nước, các Chủ tịch Quốc hội, các Thủ tướng, bất kể đương nhiệm hay đã nghỉ hưu đều được cấp công xa, không khống chế giá trị (muốn dùng công xa loại nào, giá bao nhiêu cũng được) để sử dụng… suốt đời.

Các Ủy viên Bộ Chính trị, các Bí thư Ban Chấp hành Trung ương đảng CSVN (BCH TƯ đảng CSVN), các Phó Chủ tịch Nhà nước, các Phó Thủ tướng, các Phó Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (UBTƯ MTTQ VN), Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra của BCH TƯ đảng CSVN, Chánh án Tòa án Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sát Tối cao, Bí thư Thành ủy thành phố Hà Nội, Bí thư Thành ủy TP.HCM và các chức danh tương đương hoặc có hệ số lương khởi điểm từ 10,4 trở lên thì được cấp công xa để sử dụng trong suốt thời gian tại vị. Giá trị công xa thì do Thủ tướng quyết định.

Nghị định 04/2019 còn cho phép cấp công xa, trị giá 1,1 tỉ/chiếc cho người đứng đầu các ban của BCH TƯ đảng CSVN, các Ủy viên BCH TƯ đảng CSVN, các Ủy viên của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, Chủ nhiệm các Ủy ban của Quốc hội, Tổng Kiểm toán nhà nước, các Bộ trưởng và những cá nhân mang hàm tương đương, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký UBTƯ MTTQ VN, lãnh đạo các đoàn thể cấp trung ương và các chức danh có hệ số lương khởi điểm từ 9,7 trở lên. Bí thư các Tỉnh ủy, Thành ủy trực thuộc chính quyền trung ương, Phó Bí thư Thành uỷ, Chủ tịch Hội đồng nhân dân (HĐND), Chủ tịch Ủy ban nhân dân (UBND), Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội của thành phố Hà Nội, TP.HCM cũng có quyền sử dụng công xa loại tương tự.

Mạnh Kim: ‘Tấm thảm chùi chân’ của những ông chủ XHCN

Người nghèo vẫn miệt mài trong giá rét những ngày giáp Tết.

Một trong những “tội” lớn nhất của người dân Lộc Hưng (Tân Bình, TP. HCM) là nghèo! Quá nghèo! “Nghèo thấy thảm!” – như người ta thường nói. Khu đất của họ sẽ được tránh xa nếu họ là thành phần “cán bộ” hoặc những kẻ đủ giàu để “chạy thuốc” nhằm biến những căn biệt thự xây trái phép thành hợp pháp. Người nghèo là vấn đề xã hội không quốc gia nào không đối diện nhưng người nghèo Việt Nam không chỉ là những thân phận thiếu ăn thiếu mặc. Họ còn là tấm thảm để những bàn chân XHCN chùi xuống không thương tiếc cùng với vẻ mặt dối trá ma mãnh hất lên: “Đảng và Nhà nước luôn chăm lo cho người nghèo”!

Chưa bao giờ người dân bị lừa bịp công khai bằng những “thống kê” cho thấy xã hội ngày càng ít người nghèo bằng lúc này. Tại phiên họp thứ 27 ngày 17-9-2018, dưới sự điều hành của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, báo cáo kết quả hai năm thực hiện Nghị quyết số 76/2014/QH13 của Quốc hội về đẩy mạnh thực hiện “mục tiêu giảm nghèo bền vững” đến năm 2020 đã được công bố, như một bằng chứng xác nhận thành tích của nhà cầm quyền: tính đến cuối năm 2018, tỷ lệ hộ nghèo cả nước còn dưới 6%. Cụ thể, từ 2015-2017, tỷ lệ hộ nghèo bình quân cả nước giảm 1,59%/năm, đạt vượt so với mục tiêu đề ra là từ 1-1,5%/năm. Thời điểm hiện tại, theo Tạp chí Đảng Cộng sản (14-11-2018), hiện cả nước có hơn 1,9 triệu hộ nghèo (chiếm 8.23% tổng hộ dân toàn quốc) và hơn 1,3 triệu hộ cận nghèo (5.41%)…

Những con số tỷ lệ “thoát nghèo” không nói lên hết thực trạng. Các báo cáo, trung thực hay không, không cho thấy thực tế rằng, khái niệm “nghèo” ở đây đã vượt qua những định nghĩa thông thường về nghèo. Nó không chỉ liên quan cái ăn cái mặc hay những điều kiện cần có để được cơm no áo ấm. Chẳng “hội thảo” về “chiến lược” xóa nghèo “bền vững” nào đề cập đến tình trạng người nghèo đang bị tống dạt tàn nhẫn ra bên lề phát triển, và đặc biệt, người nghèo đang trở thành nhóm đối tượng được nhắm đến để hy sinh cho cái gọi là phát triển.