Tìm kiếm Blog này

Facebook Nguyễn Thúy Hà: Sự vô cảm đến tận cùng của chế độSự vô cảm đến tận cùng của chế độ

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018


Mình xem cái clip về ông Bùi Hữu Tuân tự thiêu trước cổng Uỷ ban tiếp dân Trung ương (Hà Đông, Hà Nội) ngày 2.7 mà không thở nổi. Clip chừng 2- 3 phút là cảnh ông Tuân khi vừa được dập lửa, những vạt da trên người tuột ra, mặt mũi cháy đen và ông cứ đứng lên ngồi xuống ngay trên tấm chăn.

Cái thân người khốn khổ kinh hoàng ấy trơ trọi giữa trưa nắng trên một con phố lớn, ngay trước cổng một “cơ quan tiếp dân” cấp cao và đã không một ai trong đám người đang lố nhố bên trong tòa nhà ấy bước ra- dù những người phụ nữ (có lẽ là người đi cùng ông Tuân) gào thét đến lạc giọng trước cổng, cho đến khi một người dân gần đó chạy đến ghé lưng cõng nạn nhân ra khỏi lòng đường.


Khi được cõng đi, máu từ đôi chân ông lê trên mặt đường, thành vệt.

Dù chưa biết ông Tuân đúng sai thế nào trong vụ kêu oan dẫn đến hành động tự thiêu này (chưa hề thấy báo chí thông tin gì dù vụ việc xảy ra tại một cơ quan công quyền lớn ngay tại HN) nhưng chỉ vài phút của cái clip đau lòng đến nghẹt thở ấy đã cho thấy sự vô cảm đến tận cùng của một chế độ.

Khi xem clip mình đã thầm cầu mong giữa 2 phút ấy sẽ có ai đó- một chị lao công hay một bác bảo vệ cũng được- của cái “cơ quan tiếp dân” sừng sững kia sẽ mở cánh cổng chạy đến bên người đàn ông tội nghiệp, làm một động tác của con người với con người trong tình đồng loại.

Nhưng không!

Không ai cả!

PS: Sau một hồi khó ngủ, tra Gu gờ lẫn Phê tê bốc thì được biết: ông Bùi Hữu Tuân- nguyên trưởng thôn Đạo Ngạn đã bị tòa án huyện Chương Mỹ (tháng 6.2017) và toà án Hà Nội (tháng 3.2018) kết án 5 năm tù vì tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn cùng ban lãnh đạo thôn xét duyệt, thu tiền, giao đất cho đơn xin đất làm lăng mộ của 19 hộ dân (là đất được quy hoạch nghĩa trang) với tổng số tiền 68,5 triệu đồng và số tiền này được lập quỹ để chi vào các công việc chung của thôn.

Lúc tòa xử, nhiều báo đã hăng hái đưa tin lên án ông trưởng thôn, nhưng khi ông đi kêu oan thì im re. Vụ án nghe thật đáng ngờ vì cái chức trưởng thôn ko phải là một chức vụ trong bộ máy hành chính( tương tự tổ trưởng dân phố) thì có quyền hành gì để bán đất công?

Trong khi các đồng chí Ba Đua, Sáu Cang được xác nhận đã mua bán hàng chục ha đất công giữa Sài Gòn thì hiện chỉ bị… kỷ luật, rút kinh nghiệm?!

Ông Tuân đã tự thiêu trước một ngày phải thi hành bản án mà ông kêu oan trong suốt một năm qua.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đối với Ngự Thuyết, nội dung và hình thức là một thể nhất quán bao trùm mọi đề tài, trong đó tâm thức lưu đày được trình bày khá nhiều dưới những dạng khác nhau. ... Đây là tư duy nòng cốt của Ngự Thuyết. ... Nó là một hiện thực làm cho Ngự Thuyết băn khoăn và còn “vang vọng lâu dài vào hồn, vào tim của những thế hệ mai sau”... - Lê Hữu Mục

Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

Góp ý


Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.