Tìm kiếm Blog này

Thảo Trường: Bên ngoài

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018



Em yêu dấu,
Mặc dù thường ngày anh rất ít viết thư, rất ghét kể lể. Mặc dù em vẫn bảo anh là khô khan, kém đằm thắm. Hôm nay anh cũng viết một thư cho em. Một thư nói về tình yêu của chúng ta. Nghĩa là một thư rất tình cảm, rất ướt.
Anh có ý nghĩ viết thư này cho em sau khi anh đã xong một tác phẩm ngn. Một chuyện của đời đã được cuốc lên. Anh nhìn vào cái gương nhỏ để trước mặt, trên bàn. Gương này thường ngày em vẫn soi vào đấy. Bây giờ anh thấy trong gương có anh. Đôi mt anh dại hẳn đi, nét mặt hốc hác, sau gần trọn một đêm thao thức vì tác phẩm. Con người anh sau mỗi lần làm việc ban đêm đều để lại trong gương một hình ảnh khôn khổ như vậy. Nhiều lần anh muôn hét lên thật to, đập nát tấm gương cho vỡ tan hình hài mình. Cũng có lần anh chộp lấy bình trà em đã pha cho anh mỗi buổi tối, nốc nốt chỗ còn lại. Hoặc một điếu thuốc được đốt lên. Hoặc ngồi thừ nhìn xấp giấy, lèm nhèm, dập xóa, chằng chịt, gai góc, gẫy đổ...

Tóm lại là đã xảy ra nhiều thái độ sau mỗi khi anh hoàn tất những truyện. Lần này anh để nói riêng với em.
Em yêu dấu,
Có những bữa cơm chung gia đình. Món ăn rất ngon. Có canh cá rô cải cúc chng hạn. Em hân hoan với những hương vị đặc biệt của mâm cơm do chính tay em tạo thành bằng tất cả tâm hồn. Em nhìn anh gp, em nhìn anh ăn. Em chờ đợi một sự thỏa mãn tỏa ra từ ánh mắt của người thưởng thức đối diện.
Trong khi ấy thì người thưởng thức đối diện lơ đãng gắp, lơ đãng ăn, vì đang suy nghĩ rất sôi nổi tới một tác phẩm sắp thành hình nào đó, tới một nhân vật đang sống dậy nào đó, một người con gái nào đó có thể. Nghĩa là anh đang nghĩ tới truyện. Truyện của ngoại cảnh, của cuộc đời. Truyện không phải của em, của anh hay chúng ta. Em và anh không hiện diện trong đó. Tình yêu của chúng ta không thể là truyện được. Người yêu của anh không thể đem vào trong truyện được, không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả dáng điệu, âm thanh cũng như tình cảm của em. Người yêu của anh là của riêng anh, không có mặt trong bất cứ truyện nào của anh. Vì thế em chỉ là một trong muôn vàn của cuộc đời nhưng là muôn vàn trong một của anh. Em không phải như một tác phẩm in ra thật nhiều cho mọi người tôn thờ. Em chỉ là một cái gì đó nằm gọn trong tâm tưởng anh mà suốt đời không bao giờ anh có thể diễn tả ra được bằng ngôn ngữ. Anh chỉ có thể viết được những truyện của người đời. Anh ngồi đi diện em, với những món ăn chứa đựng cả một tấm lòng của em, để nghĩ tới người khác. Để có thể là nói trong ý thức một câu như thế này "Tôi yêu cô vô cùng". Anh nói là anh nói hộ nhân vật, anh nói cho người đời. Vì thế "cô" đây không phải là em và "tôi" đây cũng không phải là anh. Chúng là những kẻ đang khóc mếu bơ vơ giữa trần đời vì không biết yêu nhau. Anh suy luận và viết để dạy chúng trao đổi những điều đó. 
Em yêu dấu,
Anh thú nhận rằng những lúc đó em không còn là gì đốì với anh cả, dù em ở ngay bên cạnh cũng không còn hiện diện trong anh nữa, không là thần tượng của anh nữa. Và điều đó làm cho anh không ghen tuông lúc này, bởi vì linh hồn anh lúc ấy có phải là anh đâu.
Em nằm ngủ mềm mại như một chiếc lá trên giường đệm trắng. Mớ tóc trải chan hòa trên chiếc gốì đỏ. Anh thì rưng rức quần quại với những ý nghĩ đang hình thành. Anh nằm co quắp ở một góc giường. Chợt trở mình. Chợt bứt tóc, gãi đầu.
Em như một cánh chim in trên nền trời mây bạc. Anh như một mớ chữ gẫy đổ, nát vụn, kẽm gai trên trang giấy bản thảo. Chữ và giấy chứa đựng bầu trời mây trng và cánh chim mong manh thấp thoáng mềm mại.
Anh nằm bên em nhưng anh không nghĩ tới em. Anh đang sống trong một thế giới riêng biệt. Đơn độc và cay đấng.
Rồi chợt một lúc nào đó anh vùng ngồi dậy, bỏ mặc em với giường và gối. Anh ra ngồi bàn viết. Ngọn đèn nhỏ bật lên. Ánh sáng vừa đủ thu gọn trên trang giấy. Cây bút. m nước. Bình trà. Và gói thuc. Nhưng anh quên mất em. Quên mất bàn tay đã sắp sn cho anh những thứ ấy chập ti.
Anh quên em bởi vì trong anh nó đã có một cái gì vừa ập tới. Đang tràn lấn. Chiếm đóng. Nhiệt liệt. Phản kháng. Sôi nổi. Một cách mơ hồ và hình như sấp nổ tung ra.
Em vẫn nằm trên giường im lặng. Em vẫn ngủ hoặc là em vẫn vờ ngủ để cho anh làm được những điều mà em thường cười nói "để cho thiên hạ".
Em mềm mại trên giường trắng mênh mông. Cánh chim ghim trên nền trời mây bạc bao la. Cô đơn quá phải không ? Biết có mơ gì chứ ? Hay chỉ là phụng phịu, nho nhỏ, khẽ gn lên như một làn sóng âm thanh mỏng manh cái cung bậc tuyệt diệu: "anh bế bé".
Trong khi đó thì anh đang viết nhiệt thành như một gã tiều phu đn cây, nhẫn nại như một người kéo cưa xẻ gỗ và tỉ mỉ như một bác thợ mộc đẽo, gọt, dựng nhà.
Để cho thiên hạ. 
Em yêu dấu,
Như thế là anh làm văn nghệ. Và văn nghệ là tự do nỗ lực dùng các phương tiện, ngôn ngữ, âm thanh, đường nét và mầu sắc để mời gọi người đời yêu thương nhau. Riêng chúng ta, tình yêu của chúng ta, ở ngoài văn nghệ, bên trên văn nghệ.
Rồi sau những lúc kết thúc truyện, anh nhìn vào tấm gương nhỏ trước mặt để tìm lại cái hình hài của chính mình, làm một cử chỉ thường làm, liệng bút, tắt đèn.
Anh lên giường ôm em vào lòng, cho nền trời hết mênh mông, cho em trở về với anh. 
Không!
Không phải là em trở về mà là em hiện ra với anh. Em không đi đâu xa cả. Em không bao giờ rời anh cả. Em không bao giờ ở bên ngoài anh cả. Em vẫn ở trong anh. Em vẫn ở tận trong cùng tâm hồn anh. Em ngự trị nghiêm trang trong đó.
Những lúc anh không nghĩ tới em, mà chỉ nghĩ tới văn nghệ, không phải là em đã ra khỏi anh, không phải là trong anh không có em. Chính những lúc đó em đã ở trong anh đằm thắm hơn hết. Em chỉ lánh mặt ở trong ấy, để mà nhìn anh làm văn nghệ. Rồi đợi đến lúc truyện ngừng lại, em mới hiện ra, mềm mại, sáng láng.
Và chỉ có những tình cảm, hình ảnh, ý nghĩ của truyện chúng mới là tìm đến anh. Chỉ những dụng cụ của văn nghệ mới là từ bên ngoài vào, anh dùng tâm hồn mình "bó" chúng lại. Và qung ra cho người đời. 
Em yêu dấu,
Như thế, anh tin rằng, không bao giờ tâm hồn chúng ta lạc lõng. Tình của chúng ta gốì đầu lên nhau tìm về giấc ngủ.
Trong mơ màng của đêm thâu, anh hôn trán em, tay anh đặt lên chỗ trũng ngực em. Em khẽ trở mình quay lại, hai bàn tay nhỏ ôm lấy hai bàn tay gân guốc như sợ nó lại đi vào văn nghệ. Và anh thì thầm với em rng "Hỡi người yêu, hãy- thương- nhau- trọn -vẹn". 
(Trích từ Thử Lửa, tác phẩm đầu tay của Thảo Trường, được nhà xuất bản Tự Do ấn hành lần đầu năm 1962, Việt Báo tái bản tại hải ngoại năm 2007.)

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đối với Ngự Thuyết, nội dung và hình thức là một thể nhất quán bao trùm mọi đề tài, trong đó tâm thức lưu đày được trình bày khá nhiều dưới những dạng khác nhau. ... Đây là tư duy nòng cốt của Ngự Thuyết. ... Nó là một hiện thực làm cho Ngự Thuyết băn khoăn và còn “vang vọng lâu dài vào hồn, vào tim của những thế hệ mai sau”... - Lê Hữu Mục

Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

Góp ý


Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.