Tìm kiếm Blog này

Nguyễn Văn Thà: ĐÊM MỘT MÌNH NGHE ”NGÀY XƯA HOÀNG THỊ”

Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2018


Một khuya Thứ Bảy, ngồi một mình trong phòng sách nghe băng nhạc tuyệt phẩm Julie Quang hát, trong đó có bài Ngày Xưa Hoàng Thị. Tôi vốn rất thích bài thơ này ở chỗ thơ mộng, mang mang về một mối tình học trò. Và bài nhạc phổ của Phạm Duy rất ăn ý với bài thơ. Người viết đọc bài thơ này lần đầu tiên là thời còn là sinh viên Văn Khoa, được yên ổn tiếp tục học trong khi bao nhiêu người lính trẻ VNCH, trẻ như mình phải nằm xuống. Bài thơ sau đây như một cảm tác từ bài NXHT và cũng là một chút tưởng niệm. 

Ngày Xưa Hoàng Thị
- Phạm Thiên Thư -
Em tan trường về

Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giầy thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa 
Ép vào cuối vở

Thương ơi vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng nhoà mau
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng ráng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấymàu? 
Chân tìm theo nhau
Còn là vang vọng

Đời như biển động
Xoá dấu ngày qua 
Tay ngắt chùm hoa 
Mà thương mà nhớ

Phố ơi muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ

Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời

Tình ơi tình ơi!



Bài hoạ: Đêm Một Mình Nghe Ngày Xưa Hoàng Thị
- Nguyễn Văn Thà –

Em ơi, em ơi
Đêm đen vô lượng
Ngồi nghe gót Phượng
Gieo theo phượng rơi

Xanh biếc bầu trời
Một thời khói lửa
Biếc xanh một thửa
Ước vọng chung đôi

Biên cương dội về
Những luồng tin dữ
Mọi nẻo sơn khê
Chết người lính trẻ

Những trang thơ cổ
Giảng đường vang vang
Triết học trăm đàng
Nhìn đời trăn trở

Những buổi chiều vàng
Theo em về ngõ
Những buổi chiều vàng
Đoàn quân máu đổ

Những ngày mưa rào
Thương em ướt áo
Những ngày mưa bão
Rừng sâu chiến hào

Những trận gió to
Nhìn em dẫm lá
Tiền đồn tơi tả
Sơn pháo pongcho 

Anh nơi xa xôi
Bốn mươi năm rồi
Nhớ em vẫn nhớ
Màu máu chưa phai 

Oslo, 26 XI 2017





Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

Góp ý

Giới thiệu


Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)