Tìm kiếm Blog này

thy an: Nói với em một ngày mùa thu

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017


buổi sáng mùa thu
chén trà xanh đem về những giọt sương
thấm vào trái tim bồng bềnh,
cỏ non xanh mướt
nghe đâu đó tiếng hát con chim lạ
tháng chín chợt về trên tàng lá xanh mơ…
thơ lênh đênh đậu lên dàn phong đỏ đợi chờ
nơi ai đó đã tạc lên những tượng đền nho nhỏ
mong manh như kỷ niệm…
đời người đi qua như cơn gió
trên những khu nhà mái đỏ xa xưa
con lắc thời gian ròng rã nhịp đong đưa
trôi, trôi mãi
bước chân ta không hề theo kịp.


***

buổi sáng mùa thu bỗng nghe lòng hòa nhịp,
đất trời chung quanh sao thật an lành,
em thấy chăng,
thành phố yên bình em đang sống,
vẫn còn những con đường mang mộtnỗi buồn
và cũng vậy,
mỗi chúng ta đều có một niềm riêng,
-cất yên trong lòng, không ai được biết-
bởi thế, em đừng buồn khi
bầy ong vàng đã bỏ khu vườn xanh biếc
bay về thung lũng xa,
như muốn nói cùng ta
rằng những vương miện của danh lợi, xa hoa
mà mọi người trân quý
mãi mãi sẽ chẳng bao giờ trường cửu.

***

rồi ngày êm đềm sẽ trôi qua, sương mờ giăng phủ
sợi tóc nào, sợi ngắn sợi dài
như thước đo của thời gian
đi qua những con đường đã mất tên
gió mùa thu lênh đênh xóm nhỏ
những cây cầu gãy đoạn
những trang sử nhầu nát, nhạt nhòa…
em thấy chăng,
buổi chiều mùa thu bên góc phố
tiếng cười nói lao xao,
tàn những cuộc vui giả tạo
bao hiền nhân cúi mặt, ngậm ngùi hóa đá !
tìm đâu ra
một nơi nào đó để con người còn phẩm giá
nhỏ máu từ tim, huyết lệ trào dâng,
can đảm viết lên bao cảnh khổ im lìm
trên một quê hương ngàn năm gió bão ?

***

và mặt trời sẽ tan vào hư ảo
đêm sẽ đến với chúng ta với tất cả những âm vang
khơi lên chút tro tàn từ quên lãng
vụn vỡ - chập chùng…
và trong yên lặng bao la
dòng sử ca cuộn về như thác lũ
tiếng trống trận năm xưa
tiếng kèn thúc quân thuở nọ,
sao bỗng nghe tan tác cõi lòng…
em còn nhớ chăng những tảng đá non cao
khắc ghi lời tổ tiên bất khuất anh hùng
nhìn xuống :
mùa thu,từng nhánh sông Hồng uốn khúc
mùa hạ, đồi núi Trường Sơn nắng cháy da
mùa đông, thác Bản Giốc xót xa buồn
và mùa xuân khóc mãi dòng Cửu Long cạn kiệt.

***

có bao giờ em tự hỏi :
quê hương mình vẫn mãi ngàn năm bất diệt
những đêm như đêm nay
tháng chín mùa thu ?


thy an – tháng 09-2017

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)