Tìm kiếm Blog này

thy an: Bài thơ cho tháng mười

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017



tháng mười, ánh trăng vàng hiu hắt 
tìm dung nhan xưa qua đỉnh núi xa 
những vì sao hun hút 
hát bản nhạc u buồn 
gửi về bao mái đầu đã bạc 
thấm lạnh sương đêm 
đong đưa cô đơn bên ly rượu nồng 
miệng ê a câu hát thời hoang dã


**


tháng mười, thành phố bình yên 
tình nhân không một lời hẹn ước 
bay đi xa những hòn đá trên cỏ xanh 
tiếc dấu chim trời lang bạt 
tờ lịch cúi đầu rơi xuống 
bao la như gió và mây 
như những lời thơ bên lưng đồi vắng lặng 
bao la như bàn tay mềm 
chiều mưa thủy chung 
vuốt lọn tóc êm đềm rất nhẹ

**
tháng mười, về đâu viên sỏi nhỏ 
vạt nắng muộn màng đậu trên tường đỏ rêu xanh 
tơi tả những giấc mơ miền thảo nguyên yên lành
chiều bâng khuâng cùng dòng sông lặng lẽ
trong khóe mắt, trong từng câu nói khẽ

tìm em trong chiếc lá bay xa
không nhớ nổi,

hôm nay đầu thu hay cuối hạ?
**
tháng mười, lang thang về miền núi 
thấy hồn dậy lên cơn bão 
thung lũng vàng chở sương về thành phố

bỗng nghe ký ức lăn tròn trên con đường vội vã 
bước chân người xôn xao 
lưng mềm áo mỏng 
trăm điều không nói hết 
tội tình nào rồi cũng vỡ tan bên góc phố gầy hao


**


tháng mười, hoa đào, hoa cúc bên chậu xưa chẳng nở
cõi vô tư nghe như sóng chập chùng 
chiều đi thật nhẹ 
những khúc sông thương nhớ phù sa 
một kiếp người vinh nhục thăng trầm  
ngược xuôi theo dòng đời luân lưu 
quê hương ảo mờ 
trôi mãi về bên kia những ảnh hình đền miếu...


**


tháng mười, thăm thẳm trùng khơi, tiếng cười trăng vỡ 
bằng hữu ta ơi, hãy kể nhau nghe biết bao hệ lụy 
con chim xanh trú mưa bên gác chuông 
hãy uống hết chén trà cổ xứ 
tan thành mật ngọt pha lẫn sương đêm
chút khói vương ánh mắt 
vẽ lại ước mơ thời thanh xuân 
ôi, mưa đã bay qua dòng sông 
và tiếng hát nào trăm năm lỡ muộn?


**

tháng mười, giọt kinh rơi vào tâm thức 
nhẹ như hơi thở 
tôn vinh những buổi sớm trinh nguyên 
và trên trời,

đêm sẽ vẽ ngàn tinh tú 
thắp sáng dải Ngân Hà miên viễn 
vĩ nhân và vũ trụ 
quá khứ, hiện tại, tương lai 
ngoảnh mặt lại: sắc không, không sắc


**


tháng mười, vẫn nhớ mãi những lời xưa cũ
tìm trong thiên thu một trang sách nát tan 
gom tất cả những nỗi buồn không tả được 
trùng điệp đáy lòng 
và bỗng nghe 
trái tim hồng rụng xuống mông lung...


**

tháng 10-2017 – viết lại

thy an

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)