Tìm kiếm Blog này

Ngô Nhân Dụng: Thời đại Mặt Dày

Thứ Tư, 8 tháng 11, 2017


Một độc giả Người Việt góp ý rằng ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, có bộ óc tốt nhất trong hàng ngũ lãnh đạo đảng. Bộ não của ông còn rất mới. Bởi vì, sau khi tốt nghiệp Trường Đảng với bằng tiến sĩ, môn Xây Dựng Đảng, ông Trọng không bao giờ cần dùng đến nó nữa.

Các đảng viên Cộng Sản may mắn hơn người ta như vậy. Vì họ thường không cần dùng đến óc. Thay vì phải suy nghĩ như các “homo sapiens” khác, họ chỉ cần hô khẩu hiệu, hô như máy, không làm mệt một cái nơ rôn nào trong não bộ.


Với thói quen hô khẩu hiệu đã huân tập suốt đời, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng mới lên tiếng ca ngợi cách mạng Tháng Mười ở Nga đã làm cả thế giới rung động và “mở ra thời đại mới cho lịch sử nhân loại!” Hầu như ông đã quên rằng cả chế độ Cộng Sản Liên Xô đã bị ném vô thùng rác lịch sử gần ba chục năm rồi! Điều này không có nghĩa là ông lú lẫn, hay quên. Ông chỉ nói theo thói quen hô khẩu hiệu mà thôi.

Khi chứng kiến cảnh những người cầm đầu đảng Cộng Sản Việt Nam kéo nhau vào một hội trường tưởng niệm một cuộc cách mạng làm đổ máu và kìm hãm không cho nhân loại tiến lên, nhà báo Nguyễn Thông, trên Facebook, đã lắc đầu phán: “…kể ra cũng mặt dày!”

Mặt phải dày lắm thì bây giờ, năm 2017, mới tiếp tục huênh hoang ca ngợi cuộc cách mạng Nga năm 1917! Facebook Nguyễn Thông nói cho rõ: “Đó là thời đại nghèo đói, bị bóc lột, bị kìm hãm kiểu mới!”

Ngày 25 Tháng Mười năm 1917 (sau khi Liên Xô đổi lịch, ngày đó thành 7 Tháng Mười Một), đảng Bôn Sơ Vích (Bolsheviks) với khoảng 10 ngàn đảng viên do Vladimir Lenin cầm đầu đã cướp chính quyền tại thành phố St. Petersburg, Nga Hoàng đã thoái vị từ Tháng Hai, chế độ tư sản dân quyền đang suy yếu, Lenin nhắm tiêu diệt phe Cộng Sản ôn hòa. Đầu năm 1918, Bôn Sơ Vích mới đổi tên thành Cộng Sản.

Trong lúc đó, 120 triệu nông dân Nga tự động nổi loạn, chia nhau ruộng đất của các đại điền chủ. Lenin chấp nhận thực trạng này, chỉ lo Cộng Sản hóa công kỹ nghệ tại các thành thị. Tới năm 1928, chỉ có 1% ruộng đất ở Nga bị tập thể hóa, Stalin đã thanh toán nốt các trung nông, kulaks để đạt mục tiêu cuối cùng. Chương trình tập thể hóa của Stalin khiến 5 đến 7 triệu người chết đói thời 1931-1933. Bây giờ mà còn ca tụng đó là “Thời Đại Mới” thì cũng “mặt dày” thật!

Mao Trạch Đông đã theo gương Stalin, mang “Thời Đại Mới” cho 700 triệu dân Tàu. Bước Nhảy Vọt với khẩu hiệu “Ba năm gian khổ – Ngàn năm phồn vinh” (三年的艰苦 – 千年的繁荣) đã giết chết khoảng 30 triệu người, cũng chết đói. Hồ Chí Minh dốc lòng học tập Mao chủ tịch, đón các cố vấn đem “Thời Đại Mới” vào nước ta. Nước Việt Nam nhỏ và đang lo chiến tranh, cho nên chưa giết được nửa triệu người đã phải ngừng. “Thời Đại Mới” ở nước Cambodia thành công hơn, Pol Pot tiêu diệt hai triệu dân, xương sọ người chất thành núi. Nhưng thành tích đó vẫn chưa cao bằng ba thế hệ cha con họ Kim cai trị Bắc Hàn, sang thế kỷ 21 vẫn có hàng triệu dân sẵn sàng chết đói.

“Thời Đại Mới” mà Cộng Sản đem tới có cái gì mới? Từ Lenin qua Mao, Hồ, Pol Pot cho đến Nguyễn Phú Trọng, khẩu hiệu là “Tiến Lên Chủ Nghĩa Xã Hội.”

Nhưng Chủ Nghĩa Xã Hội là cái gì? Tháng Ba năm 1918, Lenin công nhận: “Chủ Nghĩa Xã Hội khi hoàn tất sẽ như thế nào, chúng ta không biết được, tôi không thể nói gì hết.” Gần trăm năm sau, ông Nguyễn Phú Trọng cũng thú nhận giống hệt như vậy, chứng tỏ ông đã học thuộc lòng kinh điển Lenin, không cần nghĩ ngợi.

Các đảng Cộng Sản muốn tiêu diệt hệ thống kinh tế tư bản, dựa trên quyền sở hữu các phương tiên sản xuất trong tay tư nhân và quyền tự do cạnh tranh và trao đổi giữa mọi người. Thay vào đó là một bộ máy nhà nước làm chủ nhân và điều khiển mọi hoạt động kinh tế.

Sau khi Lenin và Stalin lấy danh nghĩa nhân dân tập thể hóa các nhà máy rồi tới ruộng đất, nhân dân muốn có miếng ăn, thức uống, cũng phải được đảng Cộng Sản phát tem phiếu. Guồng máy nhà nước trong tay đảng ngày càng mạnh hơn, ngày càng phải tàn bạo hơn.

Guồng máy thống trị của Lenin và Stalin được các học trò đem về áp dụng ở Đông Âu, Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn, Cambodia, cho tới Cuba và các nước Trung Á bị Liên Xô chiếm đóng. Trong thế kỷ 20 đã có khoảng 65 triệu người chết khi được các đảng Cộng Sản đưa vào “Thời Đại Mới.”

Trong khi đó, các đảng viên và cán bộ Cộng Sản nắm độc quyền sử dụng các phương tiện sản xuất và tài người quốc gia tự nhiên trở thành một giai cấp thống trị mới.

Cảnh tan rã của các chế độ Cộng Sản khắp thế giới đã chứng minh một điều được các nhà kinh tế học và triết gia tiên đoán từ thời 1940: Xóa bỏ quyền tư hữu tài sản và thị trường cạnh tranh tự do là con đường chắc chắn dẫn tới cảnh nô lệ hóa tất cả mọi người, sinh ra những bạo chúa độc tài toàn trị (The Road to Serfdom, Friedrich von Hayek, 1940-1943).

Loài người không thể sống mãi như vậy! Con người chỉ phát triển khi được tự do hành động và suy tưởng. Xã hội chỉ tiến bộ được khi mọi người tự do theo đuổi những khát vọng trong đời sống riêng tư, trong sinh hoạt xã hội công dân và trong đời sống chính trị.

Nhiều nước Cộng Sản đã may mắn phá tan được thứ gông cùm kinh tế và chính trị đó, nhưng một số đảng Cộng Sản đã khôn khéo “tự chuyển hóa” để thay đổi kinh tế nhưng vẫn nắm chặt quyền hành chính trị.

Trong kinh tế, họ bắt đầu học các nước tư bản, nới lỏng cho quyền tư hữu và thị trường trao đổi tự do. Nhưng trong chính trị, nhu cầu bảo vệ quyền hành và lợi lộc buộc họ phải duy trì chế độ kiềm chế, kiểm soát dân chúng bằng bất cứ giá nào. Trung Cộng đang dẫn đầu trong nỗ lực đó, và Việt Cộng líu ríu học theo từng bước, không khác gì ngày xưa Hồ Chí Minh bắt toàn dân “Học tập Mao chủ tịch.”

Ông Nguyễn Phú Trọng nhắc đến những chữ “Thời Đại Mới” rất đúng lúc. Chắc chắn được sứ quán Trung Cộng ở Hà Nội cho điểm son. Vì ở Bắc Kinh người ta vừa mới trân trọng ghi vào cương lĩnh đảng “Tư tưởng Xã Hội Chủ Nghĩa thời đại mới của Tập Cận Bình.”

Ba chữ “Thời Đại Mới” ở bên Tàu là để báo trước một thời đại vinh quang, đưa Trung Quốc lên hàng đại cường quốc chia quyền thống ngự thế giới với Mỹ – chờ tới năm 2050 có thể sẽ chiếm độc quyền.

Còn đối với nước ta, cái “Thời Đại Mới” này sẽ ra sao? Không cần suy nghĩ nhiều cũng thấy, là khi Trung Cộng bành trướng thì đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ càng ngày càng bị họ khống chế. Nhân dân ai cũng biết điều đó. Chỉ có bon mặt dày mới làm như không biết.

Tổng Thống Mỹ Donald Trump sắp qua Bắc Kinh gặp Tập Cận Bình. Nhiều chính khách Á Châu đang lo rằng Trump và Tập có thể bắt tay nhau thương lượng, trao đổi quyền lợi trong vùng Á Đông. Tập có thể hứa hẹn sẽ giúp Trump giải quyết vụ bom nguyên tử của Kim Jong Un; sẽ hứa mở rộng nước Tàu cho tư bản Mỹ vô làm ăn. Tập đang vuốt ve Trump đủ mọi đường: Ngoài 9 tỷ đô la thương mại lại còn đóng cửa Quảng trường Thiên An Môn để dành riêng cho quốc khách! Đổi lại, Tập sẽ yêu cầu Trump cho mình rộng tayhoạt động, lấn chiếm từ từ trong vùng biển Đông Nam Á và biển Nhật Bản.

Ngày 3 Tháng Mười Một vừa rồi, Trung Cộng mới hạ thủy chiếc tàu vét biển (dredger) Thiên Côn (Tiankun, 天鯤) 17,000 tấn, dài 140 mét, với khả năng mỗi giờ đào đáy biển được một thể tích bằng ba hồ bơi lớn cỡ Thế Vận Hội. Con tàu này, họ gọi là cái “Máy dựng đảo thần kỳ,” mở ra một “Thời Đại Mới” trong chương trình bành trướng của Trung Cộng ngoài biển khơi.

Dân Việt Nam phải lo lắng trước viễn tượng con tàu Thiên Côn sẽ tiến vào Biển Đông nước ta. Người Việt Nam dám biểu tình phản đối hay không? Nếu dân ta biểu tình, công an Cộng Sản sẽ đánh ai, đánh dân mình hay đánh giặc? Thắc mắc lớn khác là gián điệp Trung Cộng sẽ làm gì?

Đạo quân nằm vùng này đã từng thuê côn đồ đi đốt phá các cơ xưởng của Đài Loan, Nam Hàn, khi người Việt biểu tình phản đối Trung Cộng đưa chiếc tàu dò tìm dầu và hơi đốt vào Biển Đông. Chúng “hóa phép” biến những hành động chống Trung Cộng thành ra chống người nước khác! Đúng là con cháu Chư Cát Lượng! Chúng đang đứng đằng sau bọn côn đổ mang tên “Hội Cờ Đỏ” đang tấn công giáo dân ở Nghệ An. Chỉ vì tội đụng tới Formosa. Ở đâu cũng có bàn tay lông lá của Cộng Sản Trung Quốc!

Người Việt Nam ai cũng thấy. Chỉ có bọn mặt dày mới làm như không thấy.

“Thời Đại Mới” của Lenin và Stalin đã đẻ ra những đảng cộng sản khắp nơi. Nhưng “Thời Đại Mới”  đã hạ màn từ năm 1990 ở Nga rồi. “Thời đại mới” ở vùng Á Đông bây giờ là thời của Tập Cận Bình. Bản Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Trung Quốc mới ghi thêm 16 chữ “Tư tưởng Tập Cận Bình Chủ nghĩa Xã hộ Đặc sắc Trung Quốc Thời đại mới” (习近平新时代中国特色社会主义思想). Các báo, đài bên Trung Quốc mới được lệnh phải nhắc đến ba chữ “Tân Thời Đại” càng nhiều càng tốt. Không biết họ làm ăn ra sao nhưng ông Nguyễn Phú Trọng đã “làm tốt” nhiệm vụ này.

Nhưng “Thời Đại Mới” của Tập Cận Bình là mối đe dọa lớn nhất đối với dân Việt Nam. Con Rồng cháu Tiên phải sẵn sàng học lại bài học của tổ tiên, lo đối phó với kẻ thù truyền kiếp. Bọn Mặt Dày nhắm mắt không nhìn, ngậm miệng không nói đến mối đe dọa đó. Họ đang chuẩn bị xếp hàng chào đón hoàng đế đỏ và đồng thanh ca ngợi Thời Đại Mới của thiên triều! Nhục nhã!

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)