Tìm kiếm Blog này

Phạm Thành Châu: Chuyện Người Vừa Đánh Răng Vừa Huýt Sáo

Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

Tôi kể chuyện sau đây, làm gì bạn cũng chán, vì nó giống rất nhiều trường hợp đã từng xảy ra, nhưng không kể thì bạn tôi buồn, vì "Mầy ráng kể cho người khác nghe, để họ biết. Đó là kỷ niệm của tao..."
Đây là một chuyện tình. Mà chuyện tình dang dở mới hay, chứ hai anh chị yêu nhau rồi thành vợ chồng thì chán chết. Bạn đã lập gia đình chưa? Cứ soi gương hoặc nhìn trộm "đối phương," thì sẽ thấy những nét thê lương trên gương mặt đau khổ vì sẽ phải sống với nhau đến "đầu bạc răng long!" Chán đến bực nào!

Chuyện phải có đầu có đuôi. Phần đầu chuyện nầy xảy ra ở Việt Nam, trước 1975, phần cuối nằm bên Mỹ, sau năm 2000. Trên hai mươi năm! Coi như từ thế kỷ 20 qua thế kỷ 21!

Ở một tỉnh lẻ miền Trung Việt Nam, có cậu học trò yêu cô nữ sinh. Cậu tìm cách cho cô biết là mình yêu cô ta, nghĩa là tỏ tình, cô ta chấp nhận, và thế là cô cậu yêu nhau. Diễn tiến chuyện tình nào cũng giống nhau. Viết thư, hẹn hò, gặp nhau, cầm tay nhau, thề non hẹn biển... đại khái như vậy.  Tỉnh lẻ còn có màn khuyến khích nhau chăm học để xây dựng tương lai. Thế nên, trên bàn học, cả hai đều giành một nửa thời gian để học, một nửa để mơ mộng và viết thư tình. Cậu vâng lời người yêu, học ngày học đêm, học xanh mặt... nhưng tú tài hai, cậu thi rớt (thi hỏng). Vậy là phải vào trường Sĩ Quan Thủ Đức. Trong thời gian trong quân trường, cô cậu vẫn thư từ với nhau, vẫn quyết giữ lời thề chỉ yêu một người.


Khi ra trường, cậu trở thành một chàng chuẩn úy mạnh khỏe, hiên ngang. Chàng xung phong vào binh chủng nhảy dù. Khi ra đơn vị, đi hành quân, rồi đụng độ, chàng chới với, thấy tử thần có thể thò tay chộp mình bất cứ lúc nào nên chàng đâm ra mất tinh thần "Mình cưới em, rủi mình lãnh đạn thì đời em khổ!" Vì thế chàng ít trả lời thư nàng. Nàng thì không thúc giục, trách móc nhưng báo tin rằng cha mẹ nàng "ép duyên" nàng với một người mà nàng "ghét cay ghét đắng"! Nàng càng gửi nhiều thư thì chàng càng cắn răng yên lặng cho nàng yên lòng lên xe hoa. Khi được tin nàng lấy chồng, chàng buồn lắm nhưng nghĩ rằng, mạng mình còn không giữ được, tư cách gì giữ được người yêu. Cứ coi như đã quyết dâng trọn đời mình cho Tổ Quốc thì không còn thắc mắc gì nữa.

Đời lính, sống rày chết mai. Ra trận thì thần kinh căng như sợi dây đàn. Khi dừng quân hay về hậu cứ, phải tìm cách cho sợi dây đàn đó bớt căng, bằng cách nhậu nhẹt, ca hát, vui chơi xả láng. Không nhớ dĩ vãng, không nghĩ đến tương lai... để mai đây lại chuẩn bị hành quân. Cứ thế, ngày nầy qua tháng khác...

Bỗng nhiên, năm 1975, Dương Văn Minh đầu hàng giặc. Ai cũng chưng hửng!? Thế là chàng đi tù.

Chuyện tù Cộng Sản thì đã có nhiều người kể, cả đến khi đi tù về, cũng có nhiều người kể rồi, bây giờ xin qua chuyện đi HO qua Mỹ. Nhân vật nam của chúng ta được Mỹ nhận, được hưởng qui chế tị nạn, nghĩa là được lãnh trợ cấp, được bảo hiểm sức khỏe (medicaid) miễn phí trong khoảng tám chín tháng. Sau đó, chàng xin được một việc làng nhàng gì đó sống qua ngày. Ở Cali. đông người Việt, chàng gặp lại biết bao bạn thân trong quân ngũ, trong tù. Thế là màn hẹn hò nhau nhậu nhẹt lại tái diễn tưng bừng, náo nhiệt. Bạn bè không gọi chàng bằng tên mà bằng biệt danh "Thằng vừa đánh răng vừa huýt sáo." Nguyên do là lúc đi tù, bịnh hoạn, đói khát, người chàng suy sụp, chỉ da bọc xương, mấy cái răng thay nhau rụng dần. Qua đến xứ Mỹ, hàm răng chỉ còn trên danh nghĩa, quân số cỡ tiểu đội trừ. Chịu khó móm mém nhai một lúc thì món gì cũng nuốt được hết. Vấn đề ở chỗ, cái miệng coi rất kỳ. Môi trên, môi dưới lồi lõm, giống cái mép của "cái bánh quai vạc." Khi cười thì chiếc răng nầy đứng xa chiếc răng kia, trông rất mất đoàn kết. Bạn bè xúi "Mầy không nhân dịp cái medicaid (bảo hiểm sức khỏe) mà nhổ hết mấy cái răng cũ, thay hai hàm răng giả vào, ít lâu nữa, hết oe phe (welfair) tiền đâu nhổ răng, thay răng?" Vậy là chàng đến nha sĩ, nhổ ráo trọi. Răng xấu, răng tốt, răng lung lay cho đi chung một xuồng (thời đó chưa có chuyện cấm nha sĩ nhổ răng cả hàm để lấy tiền bảo hiểm). Dĩ nhiên, hai hàm răng giả đó, tối ngủ, tháo ra bỏ vào ly nước cho nhẹ miệng, sáng dậy đánh răng (giả), miệng vẫn có thể huýt sáo vui vẻ. Từ khi đeo hàm răng giả, bạn bè gặp chàng rất ngạc nhiên "Sao lối rày mầy đẹp trai ra vậy?" Chàng cười, đưa hai hàng ngọc trai trắng nuốt "Tao vừa làm răng giả." Chẳng phải bạn bè khen lấy lòng mà các bà sồn sồn cũng vồn vã, thân mật với chàng nhiều hơn trước, đôi khi còn tặng chàng một cái nhìn long lanh, xiêu đình, đổ quán. Khi được nhiều người đẹp để ý, tâm hồn chàng bỗng đâm ra lãng mạn, mơ màng. Thế là chàng muốn nổi bật, muốn thành thi sĩ, ca sĩ, nhạc sĩ... Trước hết, chàng làm thơ. Khổ nỗi, chàng làm chỉ được một câu, câu tiếp theo lại không ăn vần với câu trước. Chàng nghiên cứu thơ Đường, song thất, song thất lục bát, thất ngôn, ngũ ngôn, hò, vè... Chàng vẫn thất bại! Thời may, chàng đọc được một bài báo nói về thơ tự do. Đã tự do thì làm gì chả được, cần gì vần điệu, miễn là đừng vi  phạm đến "thơ" tự do của người khác. Thế là chàng làm thơ tự do, đôi khi tự cho là siêu thực. Chàng viết tùm lum ra những câu rất bí hiểm, xong chàng ngắt ra thành từng khúc, xuống giòng và gửi đi các báo. Báo nào chàng cũng kèm một cái check mua một năm báo với điều kiện phải đăng những bài thơ của chàng. Các báo cũng chẳng hẹp hòi gì, cũng có thể họ mặc cảm, nếu không đăng thì chứng tỏ mình chưa đủ trình độ hiểu thơ "siêu thực." Chàng còn giành giụm tiền và ra một tập thơ. Rồi ra mắt thơ, có bạn bè đến dự, có báo chí đưa tin, khen tặng, đăng hình... Có thơ đăng báo, ra mắt tập thơ, đương nhiên chàng là "nhà thơ." Sau khi đã thành thi sĩ, chàng tiến sang lãnh vực ca sĩ. Chuyện nầy dễ hơn. Cứ ca rô kê (Karaoke) hát theo cho đúng nhịp, đúng giọng rồi chờ dịp "hội hè đình đám" là chàng xung phong lên giúp vui. Giọng chàng không hay, ai cũng ngại mời chàng hát, nhưng không cho chàng hát thì chàng giận. Nghe nói ở một tiểu bang miền tây Hoa Kỳ, trong một buổi họp cộng đồng, có một bà xin lên hát, không cho bà hát, bà viết đơn tố ông chủ tịch cộng đồng đem tiền đóng góp của cộng đồng đi nhậu. Mỗi việc đính chính thôi cũng đủ khiến ông chủ tịch xất bất, xang bang. Từ đó, hễ bà muốn hát là hội đoàn nào cũng phải cho bà hát, nổi hứng, bà ngâm thơ. Cũng ở tiểu bang đó, có một bà khác, không cho lên hát, bà ta tố một ông chủ tịch hội đồng hương "thâm lạm" quĩ, ông nầy (là bác sĩ, thiếu khối gì tiền), bực mình, từ chức.

Trở lại chuyện chàng "đánh răng huýt sáo" nầy. Trong các buổi lễ lạc đông người, chàng được long trọng giới thiệu là: Ca sĩ kiêm thi sĩ "Thương Hoài Tiên," ý chàng là để tưởng nhớ một người tên Tiên. Kể ra, "cũng có danh gì với núi sông," đủ cho chàng khoái chí với mấy bà nạ dòng cô đơn. Chàng để tóc dài, ăn mặc cẩu thả một chút cho ra vẻ nghệ sĩ, những nơi đông người (mà có các bà) chàng thường ít nói chuyện, làm ra vẻ suy tư, mắt nhìn xa xôi, mày nhíu lại, thỉnh thoảng lại gật gù, miệng như mỉm cười một mình... vì chàng biết có nhiều bà đang "chiêm ngưỡng"(?!) mình.

Đọc đến đây, tôi biết, bạn chẳng thấy gì đáng cho bạn bỏ mấy chục phút ra để theo dõi. Thì đây. Mời bạn đọc tiếp. Một buổi tối, chàng nghe điện thoại reo. Một giọng nữ bí mật, ỡm ờ.
- A lô! Biết ai gọi đây không?
- Xin lỗi. Tôi đang được hân hạnh tiếp chuyện với ai đây ạ?
- Nghe giọng nói mà không nhớ ra người sao? Không thèm nhớ hay đã quên hẳn rồi?
- Giọng nói thì rất dịu dàng, thân mật và vui vẻ. Ai vậy cà?
- Bé Ti đây! Nhớ ra chưa?

Chàng ngớ ra. Trên đời, chàng đã gặp biết bao Bé Ti. Đó là tên gọi những cô bé còn bé tí.

- Xin lỗi. Người Việt mình, đa số các bé gái đều được gọi là Bé Ti. Người nào rất thân mới tiếp tục gọi Bé Ti khi cô bé đã lớn...

- Trong số biết bao Bé Ti đi qua đời anh, lẽ nào anh không nhớ được lấy một người?

Rồi bên kia đầu giây có tiếng hát "Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao người?"

- Chúa ơi! Tôi làm gì được hân hạnh đó?

- Em không có ý nói nghĩa đen. Anh hiểu chưa?

- Tôi đi lính, trước mặt là kẻ thù, bên cạnh là chiến hữu, rừng núi, sình lầy... đánh nhau túi bụi, họa hoằn lắm, khi dừng quân, mới tán tỉnh, chọc ghẹo cô hàng cà phê mấy câu. Chỉ thế thôi. Qua đây, tuổi già xế bóng, các bà nạ dòng cũng chỉ ban cho vài câu vui vẻ. Tôi làm gì được cái hạnh phúc là có người có cảm tình, để ý yêu thương, lại còn cho "qua đời" nữa? Hay là cô đang chọc ghẹo tôi cũng nên?
Im lặng một lúc rồi có tiếng thở dài.

- Tội nghiệp anh! Nhưng em biết, anh có yêu một người. Nhà thơ "Thương Hoài Tiên" của em ơi! Anh còn nhớ người xưa không?

Thi sĩ kiêm ca sĩ của chúng ta kêu lên.

- Bé Ti! Em Tiên đó hả? Phải em không?

Xin thưa, đây là người yêu tỉnh lẻ của chàng, thời chàng còn là học trò, như đã kể phần trên. Thế là chàng và nàng sôi nổi, trò chuyện với nhau hàng giờ trên điện thoại. Nàng cho chàng biết là đang ở tiểu bang Kentucky với con gái. Chồng chết năm tám ba, sau khi vượt biên qua Mỹ được năm năm. Nàng đến nhà một người bạn, thấy tập thơ của chàng, trong đó có địa chỉ và số điện thoại nên gọi đến chàng ngay. Chàng mời nàng trong dịp Đại Hội Mũ Đỏ, tháng sau, tổ chức ở Cali. đến dự. Chàng hứa sẽ hát tặng nàng nhiều bản nhạc rất hay, rất ý nghĩa. Nàng bảo rằng, thằng con trai nàng đang làm việc ở Cali. nàng sẽ đến dự. Chàng hỏi ngày giờ để đón nàng, nhưng nàng bảo sẽ gặp nhau đêm đại hội cho bất ngờ và thú vị.

Thế là từ hôm đó, cả hai, chàng và nàng đều sửa soạn cho buổi gặp gỡ. Hai người đều có những vấn đề giống nhau, là những biểu hiệu của tuổi già. Tóc bạc, da nhăn và bụng phệ... Chàng và nàng đều đi nhuộm tóc. Nàng cắt ngắn mái tóc, cỡ ngang vai cho giống thời nữ sinh. Chàng có lợi thế ở hàm răng giả trắng nuốt như ngọc trai thì nàng cũng đang chấn chỉnh cho dung nhan mùa hạ đỡ phần ảm đạm. Sau buổi điện thoại độ một tuần, nàng bay về Cali. vào ngay mỹ viện, cắt mắt, căng da mặt, xăm lông mày. Bây giờ thì đôi mắt nàng thụt vào, sâu thẩm, giống mắt cô Ấn Độ, rất đẹp, chỉ hơi phiền là khi ngủ, mắt không nhắm kín được! Trở lại mỹ viện thì người ta bảo "Cắt ra thì dễ, vá thêm vào rất khó, có thể đui mắt"?! Vì thế nàng bỏ ý định nâng ngực và sửa mũi. Vấn đề còn lại là hôm đại hội nàng sẽ ăn mặc như thế nào? Đồ đầm hay áo dài truyền thống? Nàng quyết định mặc áo dài nhung màu tím than, đeo chuỗi ngọc trai (giả) vừa mệnh phụ vừa sang trọng.

Về Cali. nàng để ý tìm chàng, có thấy nhưng không muốn gặp mặt, để giây phút bất ngờ đó cho đêm đại hội. Tối dự đại hội, nàng còn mang thêm kiếng cận (giả), trông vừa trí thức vừa rất lạ để chàng không nhận ra. Khi nàng vào cửa với vợ chồng thằng con trai thì thấy chàng đang lay hoay, sắp xếp cờ quạt, máy móc trên sân khấu, thỉnh thoảng chàng bước xuống chỗ tiếp tân nhìn chừng những khách dự tiệc, mà không biết rằng nàng đã ngồi vào bàn từ trước rồi.

Buổi đại hội nào cũng giống nhau. Giới thiệu chương trình, chào cờ, đọc diễn văn rồi ăn uống và nghe ca nhạc. Không biết chàng có tìm thấy nàng chưa mà chàng không còn sớn sác dòm ngó từng bàn tiệc nữa.

Khi đến giữa chương trình thì người giới thiệu trân trọng mời nhà thơ kiêm ca sĩ Thương Hoài Tiên lên "cống hiến" một bản nhạc. Chàng bước lên sân khấu với cây đàn guitar.

- Tôi xin gửi đến quí vị bản nhạc "Bài Tình Ca Mùa Đông" để tưởng nhớ đến một người bạn cũ, nay không biết phiêu bạt phương trời nào.

Ý chàng làm như chưa tìm thấy nàng, khiến nàng rung động cả tâm hồn. Và chàng cất tiếng hát. Chàng hát không hay lắm, nhưng nhờ bản nhạc hay và nhờ cao hứng trước người xưa, nên giọng chàng hết sức truyền cảm. Nàng ngồi im lặng, đôi mắt gắn chặt lên chàng, nuốt từng lời ca của chàng. Thế rồi nàng gỡ mắt kiếng cận (giả) ra, thò tay cầm một đóa hoa hồng mà nàng đã mua và đem theo và đứng lên, yểu điệu tiến về hướng sân khấu. Chúng tôi, bạn bè của chàng đều được chàng kể cho nghe từ trước, chỉ chưa thấy dung nhan của nàng mà thôi. Thế nên, khi nàng bước đến, chúng tôi chờ lúc nàng tặng hoa cho chàng là sẽ vỗ tay hoan hô. Phần chàng, có lẽ đã thấy nàng, nhưng vẫn vờ như say sưa trong tiếng nhạc, lời ca. "Bài tình ca mùa đông, hát mãi đôi môi lạnh căm. Lòng thì vẫn hẹn cơn đau nguôi ngoai. Sao nỗi nhớ mỗi ngày mỗi đầy!..." Không có cảnh nào cảm động bằng, không có mối tình nào đẹp hơn! Chúng tôi, và cả bạn nữa, biết chắc nàng tặng hoa chàng rồi hai người nắm tay nhau xuống sân khấu, ngồi bên nhau mừng mừng tủi tủi.

Nhưng, một việc bất ngờ xảy ra, đáng lẽ tôi không kể ra đây vì bất nhẫn, nhưng sự thật nó như vậy mới chết chớ!

Khi nàng chuẩn bị bước lên tam cấp, lên sân khấu thì lúc chàng hát đến câu "Êm êm... Ngoài kia nhạc đêm đông..." Chàng cao giọng, miệng há ra, gân cổ nổi lên... Đột nhiên, hàm răng giả đẹp đẽ nhưng quái ác vọt ra khỏi miệng chàng, bay lóng lánh trong ánh đèn sân khấu rực rỡ, sáng chói, lăn vài vòng dưới sàn gỗ rồi nằm tênh hênh trước sân khấu, nơi thường dùng để khiêu vũ. Miệng chàng móm xọm, môi trên thụt vô, môi dưới trề ra. Chàng buông tay đàn, bụm lấy miệng.

Chúng tôi lặng người, bất động, quên cả thở!

Bây giờ! Biết kể tiếp ra sao cho bạn đọc hài lòng đây?

Thôi thì thế nầy. Nàng quay lại, cúi xuống, lượm hàm răng giả, lấy khăn tay đang cầm trong tay lau sơ sài hàm răng rồi bước lên sân khấu, ra dấu cho chàng há miệng  ra, rồi nàng nhét hàm răng giả đó vào miệng chàng. Chàng trở lại đẹp trai như cũ...


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)