Tìm kiếm Blog này

PROF. ĐÀM TRUNG PHÁP: ANH NGỮ HÀN LÂM – 04 : TẢN ĐÀ NGUYỄN KHẮC HIẾU AND HIS POEM “THỀ NON NƯỚC”

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017


Tản Đà is the pen name of the poet Nguyễn Khắc Hiếu (1889-1939). It combines the name of a mountain, “Tản” and that of a river, “Đà” which are the two famous landmarks of his birthplace in North Vietnam. Born into a family of literati and mandarins, Tản Đà was a link between two important eras of Vietnamese literature – the writings of Confucian tradition of the nineteenth century and the writings under western influence in the early part of the twentieth century. A lifelong journalist, poet and writer, Tản Đà was the publisher of “Hữu Thanh Tạp Chí” and “An Nam Tạp Chí.” In addition, the two prestigious magazines of that time, “Đông Dương Tạp Chí” (edited by Nguyễn Văn Vĩnh) and “Nam Phong Tạp Chí” (edited by Phạm Quỳnh), sought his collaboration because of his great fame. As a poet, he was the author of such collections as “Khối Tình Con I, II, III” and “Tản Đà Xuân Sắc”; and as a prose writer, he published “Giấc Mộng Con I, II”and “Tản Đà Văn Tập.” Whether he worked for himself or for others, he remained faithful to his own philosophy of life, especially his theory of “thiên lương” (tentatively translated as conscience for lack of a better word). He urged people to nurture and develop this innate quality in order to serve life better. Such heartwarming aspirations pervade the poem “Thề Non Nước” (The Vow between Mountain and River) [1]. An English translation of the famous poem appears below, followed by its original in Vietnamese and annotations.[Please note that the symbol “” separates verses and the symbol “<>” separates stanzas].


“The mountain and the river had a solemn vow[2]Yet the river kept flowing away without returningRecalling their eternal pledgeThe mountain stays idle while the river is away<>Standing tall, it just watches and waits with impatience [3]The extended wait has dried up its spring of tearsIts smattering of frail bones has worn outIts cloud of hair is covered with snow and frost<>The sun is setting in the west[4]Revealing the mountain’s fading jade and goldTall mountain is still young It misses the river, which may have forgotten it<>Even though stone may wear down and water may dry up [5]As long as mountain and river exist, their vow should endure Tall mountain, do you know this yet Carried to the sea, water now returns to its source as rain<>Mountain and river shall oftentimes meet again [6]Thus, there is no reason for mountain to be so sad Although river is still gone With lush green mulberry fields flourishing, o mountain, perk up <>Since they have pledged eternal vow to each other[7]The bond between mountain and river shall never break.”

“Nước non nặng một lời thề Nước đi, đi mãi, không về cùng non Nhớ lời nguyện nước thề non Nước đi chưa lại, non còn đứng không<> Non cao những ngóng cùng trông  Suối tuôn dòng lệ chờ mong tháng ngày  Xương mai một nắm hao gầy – Tóc mây một mái đã đầy tuyết sương<> Trời tây ngã bóng tà dương Càng phơi vẻ ngọc nét vàng phôi pha  Non cao tuổi vẫn chưa già – Non thời nhớ nước, nước mà quên non<> Dù cho sông cạn đá mòn  Còn non, còn nước, hãy còn thề xưa Non cao đã biết hay chưa Nước đi ra bể lại mưa về nguồn<>Nước non hội ngộ còn luôn Bảo cho non chớ có buồn làm chi Nước kia dù hãy còn đi Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui <>Nghìn năm giao ước kết đôi Non non nước nước không nguôi lời thề.”

ANNOTATIONS

[1] “Mountain and river” (poetically rendered as “non nước”) also means “country” in Vietnamese.  This poetic gem is cherished by the people, for it showed the poet’s extraordinary devotion to his native land, a theme he also expounded in other poems. In his “Vịnh bức dư đồ rách”(Ode to a torn map) he bitterly deplored the transformation of his once-splendid homeland into a “tattered and torn” country, symbolized by a map of a same condition: “Sao đến bây giờ rách tả tơi” (Why is it now tattered and torn). In his “Đêm tối”(Dark night), he asked himself, “Kiếm đâu cho thấy mặt anh hùng”(Where on earth will we find a hero) who would emancipate the country under the French yoke. “Thề non nước” (The vow between mountain and river) was not published separately; it was instead part of a story bearing the same title which related the poet’s romance with a songstress. The poet, like water in the river, kept flowing away while his lover was pining for his return. However, the poet never forgot the vow between them and indicated that he would come back. This pledge also implied the poet’s vow to his homeland – that he will return to “restore a torn map” and save a country fading under the sun.

[2] The poem has a clear and tight “structure.” Presenting a sentimental drama, this opening stanza sets the “tone” for the poem. The remaining stanzas expound the pain of waiting by the mountain for the river, the explanation for the absence and the eventual return of the river, and the renewal of the vow between the mountain and the river.

[3], [4] These two stanzas depict the pining of the mountain as it hopelessly awaits the river’s return. Tản Đà uses conventional, yet refined, terms to describe the lonesome mountain as well as the moral and physical deterioration of a woman gnawed by an extended wait. The terms “xương mai, hao gầy, tóc mây,” and the phrase “đã đầy tuyết sương,” albeit trite, elegantly describe her frail beauty. At the same time, the terms“mây, sương, tuyết” are all apt for describing a mountain landscape. The terms vẻ ngọc”and “nét vàng” in the third stanza suggest that the woman’s good looks stay on despite the passing of time. The last verse of this stanza, “Non thời nhớ nước, nước mà quên nonis a passionate appeal from the mountain to the river. This heartfelt appeal will be matched by a categorically reassuring response from the river (please see annotation[7]).

[5], [6] These two stanzas cover the river’s reiteration of the vow and the sharing of some uplifting news, based on a scientific explanation of the water cycle in nature – the eventual return of water in the form of rain is a certainty. Along with the uplifting news is the river’s calm consolation for the mountain and urging it to cheer up because they will meet again.

[7] This couplet clinches the poem with a heartening renewal of the eternal vow between the mountain and the river. Many readers understand this vow as a sworn determination by Vietnamese patriots who fought to regain their country’s sovereignty. Thus, while the mountain symbolizes those who remained at home, the river stands for those who had to go far away to achieve this common goal.

TỪ VỰNGQUAN TRỌNG (THEO THỨ TỰ XUẤT HIỆN) 


stanza = nhóm câu được coi như đơn vị xây dựng trong một bài thơ, tương đương với chữ “paragraph” trong văn xuôi • literati = giới văn chương• mandarin = quan lại• confucian tradition = truyền thống nho học• prestigious = có uy tín• heartwarming = làm ấm lòng• aspiration = hoài bão• pervade = bao tỏa• solemn = long trọng • nurture = nuôi dưỡng • snow and frost = tuyết sương • endure = bền vững • lush green = xanh tốt • mulberry field = ruộng dâu hay “tang điền” • perk up = vui lên.[ĐTP 09-21-2017] 

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)