Tìm kiếm Blog này

Ngô Nhân Dụng: Lãnh đạo cũng giống như giám hộ

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017


Ngày hôm qua, có nhiều tin thời sự nhà báo cần chú ý. Tổng Thống Donald Trump vẫn gởi các thông điệp “tuýt” đối đáp với Liên đoàn Bóng Bầu Dục (NFL) và với “Thằng Người Hỏa Tiễn” Kim Jong Un. Không chịu thua, Cậu Ủn đã dọa thử bom khinh khí trong Thái Bình Dương và dọa đánh Mỹ, sau khi trả lễ gọi ông Trump là Thằng Già Khờ. Ở Việt Nam thì ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng, đang lo đối phó với những kẻ thù nội bộ, vì sắp có cuộc họp trung ương đảng vào giữa Tháng Mười. Ông Trọng không biết bọn Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang còn tiếp tục “bệnh như cũ” hay không! Cũng không biết sau vụ Nguyễn Xuân Anh bị cất chức ở Đà Nẵng, các ông Trương Duy Nhất và Huỳnh Ngọc Chênh sẽ còn lật ra những những mặt trái nào! Lại thêm chuyện chính phủ Đức trừng phạt về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh nữa!

Nhưng tất cả những tin tức trên nghe đều có vẻ “tin buồn!” Nghe càng thấy chán đời! Cho nên ký giả xin mời quý vị nghe một tin chắc chắn vui. Người trong cuộc vui khiến người đọc cũng vui! Mà tin này ít được báo, đài, nhất là ở Mỹ hay ở Việt Nam chú ý! Đó là tin Vương quốc Á Rập Saudi bắt đầu cho phép phụ nữ được lái xe!

Đàn bà lái xe? Chỉ có thế thôi sao? Tại sao câu chuyện lại thành quan trọng đến nỗi các hãng thông tấn quốc tế phải loan tin?

Tin này đáng chú ý, vì ai nghe xong cũng tự nhiên đặt câu hỏi: Tại sao trước đây phụ nữ Saudi lại không được lái xe?

Câu trả lời là: Trời sinh ra như vậy!

Phụ nữ sinh ra trong Vương quốc Á Rập Saudi, từ bé đến khi lớn lên vẫn sống như vậy, từ bao nhiêu năm nay rồi. Sống như vậy, mãi thành thói quen, được tẩy não, người ta chấp nhận sống như thế, không bao giờ đặt câu hỏi “tại sao?” Trừ một số trước đây vẫn bị coi là “thành phần phản động!”

Tại sao đàn bà ở Saudi không được lái xe?

Những người lãnh đạo xứ này giải thích: Đó là Ý Trời!

Đó là cách họ giải thích “Luật Thánh” Shariah, mà các tín đồ Hồi Giáo phải tuân theo. Rất nhiều nước Hồi Giáo cũng tôn trọng Shariah, nhưng vẫn cho đàn bà được lái xe. Riêng ở nước Saudi, các giáo sĩ nói rằng Shariah không cho phép! Hoàng gia Saudi, những người giầu nhất thế giới nhờ dầu lửa, đồng ý với các giáo sĩ. Vì từ khi ông tổ Saud lập ra chế độ này, gia đình Saud vẫn được các giáo sĩ ủng hộ, để họ tha hồ khai thác tài nguyên quốc gia cho một nhóm ông hoàng hưởng thụ. Đạo Hồi mà xứ này theo là một tông phái cực đoan nhất thế giới, sản xuất những tín đồ cuồng nhiệt nhất. Trong số đó có Osama Bin Laden. Trong số 19 tay khủng bố tham dự vào cuộc tấn công ngày 11 tháng Chín năm 2001 ở New York, có 15 người là dân xứ Á Rập Saudi!

Các giáo sĩ xứ Saudi bảo rằng cho phụ nữ lái xe sẽ làm bại hoại phong tục! Trái ngược với đạo lý cổ truyền. Đàn bà sẽ hư hỏng! Các gia đình sẽ tan vỡ! Một ông giáo sĩ còn tuyên bố rằng đàn bà lái xe sẽ bị hư buồng trứng! Ông không căn cứ vào một bằng chứng y học nào cả. Vì những người cuồng tín thường bất chấp khoa học, ở Mỹ cũng như ở Saudi.

Ngày Thứ Ba, 26 Tháng Chín, năm 2017, ông đại sứ Saudi ở Washington đã họp báo loan tin chính phủ ông chấp nhận cấp bằng lái xe cho phụ nữ! Ông phải nhấn mạnh hai điều: Thứ nhất, các bà các cô có thể xin thi bằng lái xe mà không cần có giấy phép của cha, của chồng, hay của con trai nếu góa chồng! Phước đức quá! Thứ hai, các bà được lái xe một mình, không cần cha, chồng, hay con trai ngồi bên “giám hộ.” Đây là một lời giải thích rất quan trọng. Vì ở xứ Saudi vẫn còn một đạo luật, “Luật Giám Hộ” bắt tất cả phụ nữ phải tùy thuộc vào cha, chồng, hoặc con trai, những người đóng vai giám hộ!

Theo “Luật Giám Hộ” thì phụ nữ phải xin phép các vị giám hộ kể trên khi đi xin việc làm và nhận việc làm. Khi muốn du lịch nước ngoài. Khi muốn được mổ xẻ trong nhà thương. Vân vân! Nghĩa là, dù mai mốt được lái xe, các bà các cô vẫn còn bị hạn chế trong rất nhiều hoạt động khác. Khi có nhà báo hỏi, các bà có thể “làm nghề lái xe” được không, ông đại sứ nói còn phải chờ Bộ Nội Vụ quyết định! Lái xe OK, nhưng muốn lái taxi, lái xe buýt, hay xe giao hàng, đó lại là chuyện khác!

Nghe câu chuyện luật mới của nước Saudi, chúng ta phải nghĩ: Sao cái“Luật Giám Hộ” của họ nó giống như điều số 4 trong Hiến Pháp ở Việt Nam bây giờ quá?

Từ khi có cái đảng Cộng Sản cai trị nước ta, nó đã giành lấy độc quyền “lãnh đạo nhà nước và xã hội.” Tức là “lãnh đạo” đủ các thứ liên quan đến đời sống của người dân. Điều này ghi trong Hiến Pháp, là đạo luật cao hơn bất cứ thứ luật lệ nào.

Cho nên, dù đảng Cộng Sản có bảo cái Quốc Hội bù nhìn chế biến ra bất cứ đạo luật nào mới, những luật đó đều trở thành vô hiệu khi bị coi là trái với điều số 4 trong Hiến Pháp. Khi thi hành những luật về công ty, luật báo chí, luật về hiệp hội, vân vân, nhà nước và bộ máy tư pháp tay sai có thể viện dẫn điều 4 để bác bỏ tất cả các lý luận hoặc hành vimà họ coi là trái với điều số 4: Đảng lãnh đạo! Hai chữ “lãnh đạo” nghĩa là gì, tất nhiên chỉ có những người đóng vai “lãnh đạo” có quyền giải nghĩa! Nếu không thì mất công lãnh đạo làm gì?

Dân Việt Nam đã sống quen với khẩu hiệu “Đảng Lãnh Đạo” từ hơn nửa thế kỷ nay rồi. Giống như dân Saudi sống dưới “Luật Giám Hộ” vậy! Chỉ khác trong các chi tiết nhỏ: Ở Saudi, là bọn đàn ông có quyền ngồi trên đầu đàn bà, trong khi các ông hoàng và các giáo sĩ hưởng thụ. Còn ở Việt Nam, bọn đảng viên có quyền ngồi trên đầu tất cả mọi người khác. Và cũng để cho các “lãnh tụ” thụ hưởng, chia phần với các đại gia!

Cho nên mới có cảnh vừa diễn ra: Karaoke Ru By mới được khai trương! Karaoke Ru By được lãnh đạo bởi bà con gái của ông Võ Kim Cự, cựu bí thư, cựu chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh, người có công lớn đem công ty Formosa vào đất nước ta, cho tự do thải chất độc xuống biển.

Nhưng khu đất dựng “lâu đài” Karaoke Ru By trước đây vốn thuộc quyền của vợ chồng một ông thầy giáo nghèo. Các quan lớn Hà Tĩnh đã làm ra một “quy hoạch phát triển,” nhân danh quyền lợi nhân dân đi cướp mảnh đất của gia đình thầy giáo nghèo. Họ nói rằng sẽ lập một “khu tài chánh” ích lợi cho “nhân dân.” Trải bao thỏ lặn ác tà, sau khi việc cướp đất yên ổn, tưởng mọi người đã quên đi, các quan lớn thay đổi ý kiến, chẳng còn ai nhắc tới khu tài chánh nữa! Bà con gái của ông bí thư Tỉnh Ủy bỗng nhiên được quyền khai thác đất làm một khu ăn chơi “hoành tráng!” Còn ông thầy giáo già thì nay đã qua đời!

Quyền hành của một ông bí thư lớn lắm. Cấp nào cũng lớn, giang sơnnào anh hùng nấy. Tất cả là do quyền lãnh đạo mà đảng cộng sản trao cho. Mà đảng thì lãnh đạo cả nhà nước lẫn xã hội, không còn ai cãi được!

Dân Việt Nam sống trong cái chế độ đó đã quen rồi. Giống như phụ nữ Saudi đã quen được giám hộ. Tất cả đều bị chế độ tẩy não từ lúc mới sinh ra cho đến khi chết! Những thế lực được hưởng lợi nhờ chế độ sẽ cương quyết bảo vệ nó. Ở Saudi, các giáo sĩ thủ cựu thế nào cũng phản đối. Ông đại sứ nước này ở Washington cũng tiên đoán luật lệ mới sẽ bị chống, dù hoàng gia đợi đến tháng Sáu năm 2018 mới thi hành!

Đến đây, lại có dịp so sánh nước Saudi với nước Mỹ.

Ở những nước độc tài như Saudi, nhà nước biết trước luật mới sẽ bị nhiều người chống đối thì họ làm gì? Từ mấy tháng nay, họ đã đi bắt, tống giam những giáo sĩ thủ cựu to mồm nhất! Trước khi làm luật mới, hãy khóa miệng những đứa có thể chống. Ai tỏ ra “đồng ý” vẫn được tự do! Giống hệt ở nước ta! Bao nhiêu nhà trí thức có ý kiến bất đồng đang bị bắt, bị cầm tù, bị khóa miệng!

Dân Mỹ may mắn hơn. Ông tổng thống nói một đằng, các cầu thủ football, các ông bà chủ nhân, các nhà dìu dắt nói ngược lại. Nhưng không ai bị bắt bỏ tù cả! Dân chủ tự do nó khác!

Nhưng phụ nữ Saudi trước đây cũng không ngoan ngoãn cúi đầu dưới cái Luật Giám Hộ. Năm 2012, cô Manal al-Sharif, lúc đó 33 tuổi, đã bày tỏ thái độ bằng hành động. Cô lớn lên trong một gia đình nghèo và thủ cựu. Lúc nhỏ cô hoàn toàn bị tẩy não, chấp nhận cô phải được giám hộ. Nhưng khi lớn lên, lại được đi ra nước ngoài, cô mở mắt. Một lần qua Mỹ, cô có dịp tập lái xe, bắt đầu thấy mình bị cấm lái xe là vô lý. Cô không còn bị tẩy não nữa!

Về nước, cô Sharif làm trong công ty dầu lửa hợp tác với Mỹ. Cô được phép lái xe trong khuôn viên sở làm; chỉ khi ra khỏi sở thì vẫn bị cấm. Nhưng bị áp chế mãi, con giun cũng quằn lên. Cô Manal al-Sharif quyết phá bỏ tình trạng bị giám hộ đã trùm lên đầu mình, mẹ mình, bà nội bà ngoại mình. Cô bày tỏ thái độ!

Một buổi chiều vào năm 2012, cô al-Sharif lái xe thẳng ra ngoài sở làm. Cô lái tquanh đường phố, lại để một người bạn ghi lại trên máy, rồi đưa lên trang mạng blog của mình! Cả hoàn cầu kinh ngạc. Nửa đêm, cô bị công an tư tưởng đến bắt giam! Nhưng bà Hillary Clinton, ngoại trưởng Mỹ lúc đó, đã lên tiếng bênh vực cô. Cô được trao nhiều giải quốc tế của các tổ chức tranh đấu nhân quyền, và được mời đi diễn thuyết khắp thế giới! Ngày hôm qua cô Sharif, đang sống ở Australia, đã đắc thắng! Bọn thủ cựu đã chịu lùi, ít nhất, lùi một bước!

Nước Việt Nam hiện nay có biết bao nhiêu nhà trí thức trẻ cũng can đảm như cô Manal al-Sharif, như Nguyễn Văn Đài, Trần Huỳnh Duy Thức, như Phạm Đoan Trang. Sẽ tới lúc tất cả mọi người Việt Nam cương quyết từ chối không để bị tẩy não nữa, không chấp nhận để “được giám hộ” mãi mãi suốt đời nữa!

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)