Tìm kiếm Blog này

Hồ Ðình Nghiêm: Mùi Hương Trên Ðồi

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017


Không bao giờ tôi hình dung ra, sẽ có ngày cùng chị Diên Hồng sánh đôi đi trên con đường này. Con đường mà chính tôi cảm thấy xa lạ, cảm tưởng như cuối lối đi luôn chực sẵn nỗi phiền muộn vây đón. Tôi ít khi đi về hướng này, hướng mặt trời lặn. Buổi sáng, nắng đổ sau lưng như rượt đuổi và cánh đồng luá mạ phía xa xanh xao, lay động như một tấm thảm trong truyện cổ tích. Sự lặng yên của vùng ngoại ô như biết đè xuống hàng cây, tạo tiếng lao xao trên vòm lá có chúng tôi đạp xe bên dưới. Đôi khi bóng cây già tuổi ven đường bất thần ôm chầm lấy mình, mát mẻ. Đôi khi nghe tiếng trở mình của bụi tre, như có ai khuất mặt vừa nghiến răng, giỡn đùa. Một thế giới tĩnh, mà tiếng thì thầm cố lắng tai nghe đều không phải phát xuất từ con người.
Chúng tôi chng nói vi nhau t khi bước ra khi quán cà-phê. Ch Diên Hng v đây đã hai hôm, và gi này, tung như trong ch chng còn chuyn gì để tuôn ra. Khánh tn, nghèo nàn, như dòng sông nh un lượn bên đường đang ti đon cn thp mc nước. Mt người khom lưng ngâm thân dưới bùn dùng lưới c vt lên thđó. Cá, cua, nghêu sò c hến? Bà đội nón lá, và lá chng phi là th bt t. Bà ngng mt ngó lên chúng tôi, đôi mt vô hn l rõ dưới vành nón tơi t, rã mc.

“Bao lâu na thì ti?” Ch Diên Hng hi.
“C mười phút na. Ch không quen ci xe đạp phi không?”
Ch tôi làm thinh, ch bn th. Tôi nhìn ngn đồi trc nm cui tm nhìn. Ngn đồi y vn thế, loang l nhng vt đất khai hoang, lm chm nhng vt cây c xn màu còi cc. xa, trông nó như cái đầu người b gh, rng tóc. Du sao thì thiên nhiên có v chung tình, để sáng hôm nay nó đón chào chúng tôi bng cái din mo đầy bun bã y. Nó cũ k ti độ đáng ng vc. Sách Quc văn giáo khoa thư ngày xưa có chuyn k: “Mt người có tiếng là đi nhiu, mt hôm tr v làng cũ dõng dc tuyên b: Không nơi nào đẹp bng chn này.” Tôi luôn nghi ng s tht thà có trong câu nói y, ngay t tm bé, thu đầu đời cp sách đến trường. Vì thế, gi đây, tôi chng h hi han ch tôi v chuyn cnh vt biến hoá, x Tây phương cc lc cũng như quê cha đất t chó ăn đá gà ăn mui. Tôi đủ trí khôn để tránh né, không mun ch phi cc lòng để làm mt cuc so sánh.
“Xa xôi quá.”
“Ch nói sao?”
“Th mường tượng ra cnh đưa đám. Tht khó nhc cho em. Sao mình không chn mt ch gn hơn?”
“Nhà nước ch định hết ch . Mi th đều có giai cp, có lp lang. Không phi s bình đẳng là điu mình được nhìn thy khi chết đi.”
“Chôn trên đồi cao?”
“D. Đất đó nhiu đá, cuc m lưỡi. Huyt hơi nông, nhưng người ta an i, lt li khó ti quy ry. Cao bao gi cũng hơn thp, h nói vy.”
“Tin ch gi v xây m có giúp em bt cht vt không?”
Tôi tránh vi mt gà cha đầy nước ngu đục. Tôi ngm câm. Tôi không hiu ch bt cht vt mà ch dùng. Tôi là mt l trũng chng bao gi hng đọng được nước mưa. Luôn khô ráo, luôn hn hán. Ba trăm đô-la. , nó to tát quá chng. Đồng thi nó chng là cái gì hết nếu mt người trong gia đình bn đột nhiên nhm mt xây lưng li vi đời sng khó hiu này. Du sao mun sng còn bn phi luôn nm lòng câu: “Có còn hơn không.” Sáng hôm nay tôi đã đim tâm dĩa bánh cun, ung cc cà-phê sa nóng, hút mt điếu thuc thơm. Và tôi vênh váo mt mày bi có được mt người ch Vit kiu xn. Bn thy đó, nhng thng gm đầu đếm bước là nhng thng vô sn chuyên chính th thit. Bn nó ra đời dưới nhng vì sao xu. Và triết lý ca ti y là gì, nếu như không mun nói: “Thà đốt lên mt que diêm còn hơn ngi nguyn ra bóng ti.” Vài ba hôm na ch Diên Hng li ra đi. Tôi tin ch, đồng nghĩa vi nhìn ánh sáng vt tt trên đầu mt que diêm quá đỗi nh bé, hao gy.
Ngn đồi không my dc nhưng ch Diên Hng chng th đạp xe tiếp. Chúng tôi xung xe, đi theo cái li mòn dn dt quanh co mt cách vô li. Ch Diên Hng là ch kế, hơn tôi bn tui, tôi là con trai út trong mt gia đình có c thy ba người ch. Và tôi thc tâm chng nh rõ là ngày xưa mình có được cưng chìu không? Mt đứa con trai, điu y thc ra cũng cn thiết, ít nht trong cái định nghĩa: Nó là đứa kế tha và tiếp tc gieo mm phát sinh cho dòng h khi b chôn vùi, tuyt t. Hôm ch Diên Hng v, câu đầu tiên ch hi:
“Ngh đã có người yêu chưa, bao gi thì ly v?”
Người yêu? Ai li phi lòng mt thng kh rách áo ôm bao gi? Không biết vin dn lý do, tôi đành lc đầu. Ch bo:
“Như thế mà hơn. Cc mt mình ch đừng bt k khác phi cc theo. Tóc Ngh bc đã nhiu, thôi c vy cho sướng.”
Nhng lun c ch đưa ra không phi là vô căn c. Nhng gì đúng thì mình phi nghe theo. Và như thế, theo cái đà y, mai hu biết có còn h H tn ti? Điu đó chng phi là cái mà ch bn tâm. Ch có khi chuyn để lo toan, chia tin M ra hai ba phn đồng đều để đem san s chia st cho bà con thân thích. Ch ra ch mua hương đèn vàng bc hoa qu, nóng lòng hi thúc tôi dt ch đi nhìn ch an ngh ca Ba.
Ch Ba tôi nm trước đây cô qunh, hiu ht. Có th do trn thiên tai lt bão xy ra va ri khiến ông có thêm nhiu láng ging, bn mi. Nhng ngôi m không theo mt quy lut nào c khi đào xi, xây ct. Nó khác vi đồ án, công trình xây dng nhà ca thành ph. S ln xn và tùy tin đó khiến tôi phi tn khá nhiu hơi sc khi nhn din ra “căn h” ca ông. Chúng tôi dng xe bên mt cây thông con. Gió len li ti t bên kia ngn đồi để gi theo tiếng vi vu nht nht ngoài vành tai. Trong gió có mang theo hương thơm, mùi ngây ngt d chu. Tôi thm đoán, nhưng sau cùng mi v l đấy là mùi nước hoa ta ngát trên người ch Diên Hng. Ch đã sanh được mt cháu gái, hai tui. Nó và ông chng ch thì đang bn thăm thú gia đình bên ni Sài-Gòn. Nó mt vì phi đi xa, cách tt nht là nên dưỡng sc trong đó đợi ngày tr li M. Ch nói vy. Mt đứa con, sách v đã tng nhn xét: “Gái mt con trông mòn con mt.” Ch tôi đẹp, khách quan mà nói vy. Ch có nhng đường nét mà tôi không có được. Nói cho đúng đắn là hai ch em mà chng có chút gì ging nhau. Ra đường, tôi đã đón nhn nhiu ánh mt ganh t ca nhng thng đàn ông bn ti tôi, cũng có lon x nhng tròng con mt dán cht vào ngc vào mông ch. Ch tròn đầy, trng tro, thơm tho. Tôi dơ xương, đen đúa, nhp nhúa và xu xa; t cơ th cho ti đầu óc. Đêm đầu tiên ch ghé thăm, trò chuyn không lâu ch vi vàng ôm đồ đoàn đi. Ch nói: V ng khách sn... Ch s hãi mt điu gì? Căn nhà ti tàn dơ bn? Thn ln, rui mui, rp gián? Hay ch s... Tôi c gng để không dám nghĩ tiếp. Đêm đó tôi ng mun, mt gic ng đầy mng m, quái đản và lon luân. Tôi ch ngày hôm nay, tôi s nguôi ngoai nhng mc cm ti li khi đứng cúi đầu khn nguyn bên m Ba tôi. Nghe đồn Ba tôi trước đây là mt k đào hoa. Nhng nơi ông dng chân trong khi đi công tác đều có để li đấy nhng mi tình vng trm. Cha ăn mn, con khát nước. Điu đó có đúng không?

Ch Diên Hng bày l vt ra đặt dưới chân tm bia. Bia xi-măng sn sùi, gia có nhn chìm mt tm nh đen trng. Khuôn mt người đàn ông sáng sa, cương ngh, tóc láng ướt chi lui sau, mt nhìn chăm vô dáng đứng gc đầu ca ch Diên Hng. Ch lm bm khn vái. Ch st sùi k l. Tôi nhìn khói ùn lên t đầu bó hương. Xanh xám, cay mt. Khói nghi ngút cháy vi mt th mùi không ly gì làm thơm. Nó bt đầu óc phi bn thn, nó dn người ta ti nhng suy din chng my đẹp. V cái chết chng hn. Tôi ngó tm chân dung ăn gian ca Ba tôi, chp hi ông còn là trung niên tráng kin. Tôi đọc nhng hàng ch khc vng v trên bia, tên tôi nm cui cùng trên chđồng phng lp”. Và tôi phát hin tt c nhng ch y đều viết sai chính t. Sc, huyn, hi, ngã, nng nm không đúng vi v trí chính đáng ca nó. Ba tôi hn phi bc mình vô hn? Hơn ai c ông là người luôn khinh th ra mt nhng k vô hc. Ch Diên Hng sáng d hc gii nht nhà và ch đã tr thành nim hãnh din ca ông, đi đâu cũng khoe khoan. Ông luôn nhi câu nói ca văn hào Victor Hugo: “Trí tu giàu lên nh cái nó nhn vào. Con tim giàu lên nh cái nó cho đi.” Mt câu khác cũng thường được ông nhc nh: “Sách v là người bn thiết không h biết phn bi mình.” Ông b công nhi s chúng tôi nhng li vàng ngc ca thánh hin. Và oan ung cho ông, ông không th tưởng được, mt đôi khi, giai cp bn c nông, bn vô hc, cũng có lúc ngoi đầu lên làm ch được vn mnh mt đất nước. Cái đất nước mà khi ông chết, người đến phúng điếu tươi cười v vai tôi: Ba mi chết ra là hnh phúc đó. Sng như tao còn kh hơn mt con chó!
“Trước khi chết Ba có tri trăn điu gì không?” Ch Diên Hng quay đầu hi.
“Không.” Tôi tr li. Nhìn sâu vào đôi mt ướt át đen láy ca ch. Sao ch chng h hi tôi: Em mun qua M sng gn ch không? Ch làm đơn bo lãnh.
“Ba không th l cho Ngh nghe mt ni nim riêng tư nào c?”
“Hoàn toàn không. Ông ch nói mt câu, cái câu mà em tng viết trong thư gi ch: Diên Hng đâu? T dưng Ba ưa nhìn mt ch ca con.”
Ch Diên Hng chy nước mt. Tôi mun ôm ch v v nhưng s hãi mt điu gì vô c.
“Ch cm thy có li vi Ngh...”
Ch nói nh, c nén tiếng khóc òa v ra. Git nước mt rơi khi cm. Nó mn không nếu tôi được nếm th? Tôi ngó vết rn nt trên b mt ngôi m đắp xi-măng. Người nm dưới hn s chng bao gi nghe hiu tiếng nhân gian đang lao xao.
“Ch có khn nguyn vi Ba, hãy cho ch thế mt Ba nói vi Ngh mt điu h trng. Ch s v M ri s hết còn cơ hi để nói ra.”
Tôi nhìn ch Guess in sơn trng trên áo thun đen ch mc. Nhìn nhng nhp đập ri lon không ngng lên xung đang xy ra mơ h đằng sau. Hôm trước, ch có trao quà cho tôi mt chiếc áo ta thế, tuy vy đim khác bit là ch CK in có hơi ln, hơi phô trương. Ch hi, Ngh biết hiu Calvin Klein không? Tôi bông lơn, nghĩa là gì? Coi b mc nó không thích hp, bi em chng có gì để phi Cn Kim c. Hay là tròng nó vào người ri đi rêu rao gia ph phường: Cho Không. Chn Kiu...?
“Ch s ân hn nếu mãi gi kín trong lòng... Nếu có gì, xin Ngh th li cho ch...”
“Ch không có li gì c, hoc nếu có, em th không đời nào đem lòng oán trách. Ch v thăm là c mt nim vui ln, ch tin không?”
Tôi mun lau nước mt cho ch nhưng không đủ can đảm. Mi nghĩ qua, tay đã run lên, đành cúi đầu nhìn nhng cng c đang mm ướt. Ch mang dép da, nhng ngón trng hng sch s nm th lp trên mt bàn chân đầy đặn. người ch, mi th như đều hoàn ho. Có đêm tôi nm mng thy ch hin hu, mang đầy v đẹp sáng ngi như Pht Bà Quan Âm: “Ngh đang ôm p mt điu ước gì? Nói ra ch s biến nó thành hin thc.” Tôi tnh gic và lòng ri bi nhng ham mun không thành li, tiếc nui.
“Nếu Ngh không trách c thì ch xin được nói ra. Ngh là ngh lc, phi không? Phút giây này, bên m Ba, có l điu đó giúp cho ch thêm can đảm.”
“Ch khó hiu hơn Ngh tưởng. Không phi là người Tây phương h đều thng thn và sòng phng sao? bên đó đã lâu sao ch còn Vit-Nam rt vy? Quanh co, úp mđiu mình cn tránh, nó làm Ngh hoài nghi v tình ch em rut tht.”
Tôi nói, ging hơi khan. Tôi nhìn vào mt ch Diên Hng, c tìm đấy mt vài nét ta ta như khuôn mt tôi, k mà Ba Má đã nn ra ln sau chót.
Được, ch nói. Thi gian làm vic Tuy-Hòa Ba có mt bà nhân tình. Do lòng ham mun có được mt đứa con trai, nên Ba... nên rt cuc bà y đã mang thai vi Ba...”
Ch ngp ngng. Ch có li thut chuyn không hay, chng hp dn, thiếu ngh thut; bi chưa gì tôi đã đánh hơi ra cái đon kết rt ci lương ca nó. Tôi chng xâm xoàng chóng mt gì ráo. Lòng tôi sao dng dưng mt cách k l.
“Nghđứa con trai cùng cha khác m y, có phi không?”
“Chuyn này Ba k cho ch nghe đã lâu... Con phi thương yêu nó, con phi rán ch thêm bài v cho nó để sau này thành người hu dng... Ngh, tht ra bn ch rt xu h, rt bt hiếu khi để mt mình Ngh xoay x đối đầu vi trăm th. Chôn ct Ba t tế chng hn... Ngh có mun đi dò la tin tc người m rut ca mình không?”
“Không.”
“Ti sao? Ch đưa tin cho Ngh trang tri mi vic.”
“Bây gi ch vt con ch trong Sài-Gòn và đây vi Ngh sut nhng ngày còn li thì ch có an lòng không? Nếu an lòng, thì sau này khó nhìn mt đứa bé y. Đúng không? Khó x lm, phi không?”
Tôi hi. Tôi lay vai ch và tôi ngi ra t cơ th ch xông lên hương mùi u mê. Tôi di mt mình vào mái tóc mượt mà chy lượn nơi b vai tròn. Ch Diên Hng đẩy git ra khiến tôi té ngi trên m Ba tôi đầy c di mc quanh. Ch tht lên mt tiếng ngoi ng sc lnh mà tôi đoán nghĩa ch y hn rt tàn t. Khn nn chng hn. Địt m chng hn. Ct đái chng hn...
Có tiếng động cơ xe gn máy vng lên t dưới chân đồi, n hc hc, khut lp. Tôi nhìn xung, bóng dáng ch Diên Hng nhòe ra gia nng, mi lúc mt xa trong mt cay. Bui trưa đây lng l, bát ngát bun hơn c mt bãi tha ma.
dec. 02.01


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)