Tìm kiếm Blog này

Bùi Tín: Một chế độ bỗng im hơi, lặng tiếng

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

TV nhà nước đưa tin về vụ Trịnh Xuân Thanh.

Câu chuyện Trịnh Xuân Thanh xuất hiện ở Hà Nội, «bị bắt cóc» hay «tự ra đầu thú» đang làm xôn xao dư luận trong và ngoài nước.

Một đằng phía Nhà nước Liên bang Đức khẳng định ông ta bị mật vụ của Sứ quán Việt Nam ở Berlin bắt cóc sàng 23/7 tại vườn hoa trung tâm Berlin.

Phía Việt Nam khẳng định không có chuyện bắt cóc, mà ông Thanh tự nguyện về Việt Nam đầu thú để «nhận tội, xin lỗi và để được khoan hồng».

Dư luận trong và ngoài nước hầu hết đều tin ở phía Đức, vì họ đưa ra nhiều chứng cứ, hình ảnh, nhân chứng rõ ràng, minh bạch, và trục xuất đại tá tình báo Nguyễn Đức Thoa về nước.


Phía Việt Nam lúng túng, đành đưa cô gái Thu Hằng ra chịu trận thay, nhân danh Người phát ngôn Bộ Ngoại giao tuyên bố «lấy làm tiếc» về chính kiến của phía Đức, một sự phủ định yếu ớt, không dám nói thẳng ra là phía Đức đã bịa đặt, dựng đứng chuyện này và không dám «cực lực phản đối và bác bỏ».

Điều rất không bình thường là chưa có một quan chức chóp bu nào của chính quyền Việt Nam lên tiếng.

Bộ trưởng Công An Tô Lâm lẽ ra biết tỏng chuyện này, ngày 30/7 còn giả vờ «tôi chưa biết gì».

Bộ Ngọai giao, từ Bộ trưởng Phạm Bình Minh đến các thứ trưởng cũng đều ngậm tăm, im thin thít. Nằm trong Bộ Chính Trị, ông có ý kiến gì khi cả Bộ Chính trị có quyết định hệ trọng này, vì thường các chuyện lớn như vậy đều được đưa ra Bộ Chính Trị quyết định.

Ông Chủ tịch Nước Trần Đại Quang cũng im thin thít, không thấy tăm hơi đâu khi chuyện này liên quan đến lĩnh vực đối ngọai, uy tín quốc gia, mà ông là người có trách nhiệm chính yếu.

Quan trọng hơn nữa là ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vốn hay nói, hay khoe, cũng biệt tăm, không nói lên một lời, tỏ ra «vui mừng, hoan ngênh Trịnh Xuân Thanh về đầu thú, xin lỗi, xin khoan hồng», coi đây là một thắng lợi quan trọng trong công cuộc chống tham nhũng mang dấu ấn của ông. Ông ốm ư?

Và cả Bộ Chính trị, theo chức năng riêng từng người, cũng như đều mắc bệnh câm điếc, không một ai lên tiếng về chuyện này, từ Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân đến Bộ trưởng Quốc Phòng Ngô Xuân Lịch, cho đến trưởng Ban Tuyên Huấn, thường trực Ban Bí thư, Chủ nhiệm Ban Kiểm tra TƯ… cũng đều câm lặng tuyệt đối. Bộ Chính trị mắc bệnh dịch ư?

Theo như vậy, gần 500 vị đại biểu Quốc hội cũng im thin thít, kể cả những vị hay nói, hay phát biểu, hay chất vấn, như Dương Trung Quốc, … cũng cứ như bị hóc xương, cấm khẩu.

Vì sao vậy? Và đến bao giờ các vị mới chịu mở mồm, nói rõ cho nhân dân biết sự thật là ở đâu, và sẽ xử lý ra sao vụ án Trịnh Xuân Thanh? tạm giam hay cho về nhà, sẽ xét xử ra sao và ăn nói, trả lời với chính quyền Liên bang Đức ra sao?

Điều rất đặc biệt là tất cả các báo lề phải đều im thin thít, đưa tin theo chỉ đạo của Tuyên huấn, lắp lại y nguyên lời của người phát ngôn Bộ Ngoại giao, không thêm không bớt, không dám có chính kiến riêng. Thật đáng thương và đáng chê trách cho thân phận kẻ tôi đòi chuyên nói theo của chế độ.

Xin mọi người hãy chờ xem là ai trong số trên đây sẽ mở miệng trước, và họ sẽ nói gì với dân, với phía Đức, với công luận toàn thế giới.

Chỉ hy vọng một điều là nhân chuyện xuất khẩu bạo cực phi pháp kiểu côn đồ này của Công An Cộng Sản sang phương Tây và bị chộp quả tang phạm pháp, chế độ sẽ tỉnh ngộ đôi chút và trả ngay tự do cho chiến sỹ dân chủ Mẹ Nấm, Trần Thị Nga cùng hơn 30 chiến sỹ dân chủ khác, nạn nhân của chính sách bạo lực phi pháp mà họ đã xuất khẩu, biểu diễn và thất bại nhục nhã tại CHLB Đức vừa qua.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)