Tìm kiếm Blog này


Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

According to Mencius, a defining quality of a great man is his fearless adhesion to his principles in the face of threats and the use of force. This crown-jewel element of moral character is expressed in Sino-Vietnamese as “uy vũ bất năng khuất 威武不能屈.”  Vũ Hoàng Chương – South Vietnam’s poet laureate – proved this quality by penning the poem “Vịnh tranh gà lợn” (Ode to a painting of chickens and pigs) to satirize the so-called “victors” of the Vietnam War, while ushering in the Lunar New Year of the Dragon (Bính Thìn) in early 1976. As anticipated, Vũ Hoàng Chương’s public defiance of the new regime landed him in jail, from which he was released when he was near death. Five days later, on September 6, 1976, the undaunted poet passed away at home. A translation of the poem into English and its original in Vietnamese appear below with my explications:
1. Dawn it’s clearly not, yet dusk too soon – Sáng chưa sáng hẳn tối không đành
2.  Boisterous chickens and pigs stir up the paintinglợn om xòm rối bức tranh
3. Walls have ears, poetry runs risks – Rằng vách có tai thơ có họa
4. How are we to tell whose heart is red and whose eyes blue – Biết lòng ai đỏ mắt ai xanh
5. Brotherly chicken eyes have oftentimes been blindedMắt gà huynh đệ bao lần quáng 
6. Pig guts have stayed true in matter of death and life – Lòng lợn âm dương một tấc thành
7. It’s about time to stop your crows and your oinks – Cục tác nữa chi ngừng ủn ỉn  
8. To listen to a new song the dragon sonorously declaim – Nghe rồng ngâm váng khúc tân thanh   

Vũ Hoàng Chương’s poetic genius graces the poem with profound allegories, apt metaphors, delightful collocations, amazing expressions capable of double interpretations, and masterful syntactical and semantic parallelism in the two middle couplets (i.e., verses 3-4 and 5-6). Unfortunately, these poetic felicities have been lost in translation! Wishing to somehow compensate for this huge injustice, I humbly provide the following explications for the original poem.  Needless to say, I will be very grateful for constructive comments from readers.

The poem’s title suggests that it is about the celebration of the arrival of a lunar new year (tết) in Vietnam. On this occasion, paintings that are bright, showy and simple in content and form (tranh dân gian) are on display to entertain, educate, or express New Year’s wishes to visitors. Paintings expressing good wishes often contain chickens and pigs in them, as well as generals (tướng quân) and doctors of literature (tiến sĩ nho học). Those focused on entertaining feature such comical themes as the rat that finished first in an imperial examination to select doctors of literature (chuột đỗ trạng nguyên). And among paintings praising the value of education, a popular one shows a toad going to school (cóc đi học).

Verses 1 and 2 allude to a most daunting time of uncertainty in the nation’s history, with rampant lawlessness and utter political chaos, after South Vietnam had to surrender to the invading North Vietnamese military force in the spring of 1975. Chickens and pigs are introduced as the main characters of the painting. They also serve as metaphors for the new victors of the war, who were indeed boisterous and caused upheavals in the South Vietnamese society.

Verses 3 and 4 make up a splendid syntactical and semantic parallelism graced by a number of popular proverbs depicting the insecure feeling of being surrounded by spies. The phrase “thơ có họa” in verse 3 can be understood as either “poetry with paintings in it” or “(writing) poetry runs risks.”  The implied meaning of verse 4 is that it is impossible to distinguish friends – identified by the Sino-Vietnamese collocation “đan tâm 丹心meaning “red heart” or “unshakable loyalty” – from foes.

Verses 5 and 6 make up another superb syntactical and semantic parallelism adorned by a number of delightful collocations joining such words as “mắt” (eye) and “gà” (chicken) to invoke the vision disorder known as nyctalopia (bệnh quáng gà) and “lòng” (gut) and “lợn” (pig)  to refer to a Vietnamese delicacy often served on festive occasions. While verse 5 is an admission that people in the South have often been duped by communist propagandas, verse 6 extols the unfailing truthfulness in the hearts of these same people.

Verses 7 and 8, the powerful final couplet, clinch the poem with a strong message which scolds the gloating “victors” and tells them to stop crowing and oinking in order to listen to a sonorous declamation of a new song by the dragon. I surmise the awe-inspiring animal here is the metaphor for the poet himself – in the very beginning of a lunar year honoring the dragon (tết năm con rồng, bính thìn 1976) – and his “new song” (khúc tân thanh) reminds readers of “Đoạn trường tân thanh,” the original title that Nguyễn Du had given to his Truyện Kiều, Vietnam’s poetic magnum opus. And that original title can be translated as “New song of the severed gut” –           obviously not a good omen for the South Vietnamese people in the years to come.

ĐTP JUL 2017

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét


Đối với Ngự Thuyết, nội dung và hình thức là một thể nhất quán bao trùm mọi đề tài, trong đó tâm thức lưu đày được trình bày khá nhiều dưới những dạng khác nhau. ... Đây là tư duy nòng cốt của Ngự Thuyết. ... Nó là một hiện thực làm cho Ngự Thuyết băn khoăn và còn “vang vọng lâu dài vào hồn, vào tim của những thế hệ mai sau”... - Lê Hữu Mục

Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

Góp ý

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.