Tìm kiếm Blog này

Bùi Tín: Trách nhiệm của Quân Ủy và Bộ Quốc Phòng

Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng là Bí Thư Quân Ủy Trung Ương 
nên có trách nhiệm lớn nhất.


Dư luận trong nước gần đây rộ lên nhiều nhận xét bình luận về trách nhiệm của Quân Đội Nhân Dân trong việc làm biến nhiều đất quốc phòng thời chiến tranh thành đất tư nhân của nhiều sỹ quan cấp cao, đặc biệt là các tướng thuộc Quân khu VII, Quân khu IX, trước khi về hưu. Các tướng nguyên Tư Lệnh, Chính Uỷ, Tham mưu trưởng đều được cấp vài chục hécta đất một cách bán chính thức, có thể nói là tư túi, không theo một chính sách công khai của Nhà Nước.

Tôi được biết tại các tỉnh, các Đảng Ủy và Bộ Chỉ huy tỉnh đội Bộ đội Địa phương cũng theo gương các Quân khu, chia chác đất Quốc Phòng cho nhau một cách tự do, hào phóng, bất chấp đó là tài sản công của quốc gia.


Trong chiến tranh, theo nhu cầu quốc phòng, nhiều vùng đất của tư nhân được trưng dụng để xây doanh trại, bãi tập, trường bắn, nhà máy quốc phòng, quân y viện, trường quân chính, sân bay lớn, sân bay dã chiến, sân bay dự bị, sân bay trực thăng, các ụ súng cao xạ, trận địa tên lửa và pháo phòng không, rải ra ở khắp nơi.

Lẽ ra, khi chiến tranh kết thúc, nhiều đất Quốc phòng không còn cần thiết phải được trả lại cho nhân dân để phục vụ cho phục hồi và phát triển kinh tế. Nhưng việc này bị hoặc cố ý hoặc vô tình sao nhãng, gây thiệt hại to lớn cho đất nước và nhân dân.

Sự cố gặp trở ngại trong việc mở rộng kéo dài đường băng trong sân bay Tân Sơn Nhất, phải tính đến xây dựng sân bay mới Long Thành giá gần 20 tỷ đô la, sự kiện Đồng Tâm do Tổng công ty Quân đội Viettel nhòm ngó đất Quốc phòng của sân bay Miếu Môn đã không còn xử dụng, sự kiện đơn vị quân đội khai phá cả một dãy núi đá vôi trong Vịnh Hạ Long, tàn phá cảnh quan khu vực đã được UNESCO xếp hạng, lấy cớ đây là đất … quốc phòng; là những việc điển hình rất đáng lo ngại.

Đã đến lúc Quân Ủy Trung Ương và Bộ Quốc Phòng phåi kiểm điểm trước toàn dân và Quốc Hội một cách nghiêm túc vấn đề hệ trong này và có kế hoạch khắc phục những sai lầm, thiếu sót, sơ hở theo đúng Luật Nhà Nước và kỷ luật Quân đội.

Xin nhớ trách nhiệm của Quân đội nhân Dân là bảo vệ cuộc sống an bình của nhân dân, bảo vệ tính mạng tài sản của nhân dân, bảo vệ từng tấc đất của Tổ Quốc, bảo vệ cảnh quan thiên nhiên của đất nước, không tơ hào từ mũi kim sợi chỉ của nhân dân.

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng là Bí Thư Quân Ủy Trung Ương nên có trách nhiệm lớn nhất trong những sai lầm, thiếu sót trên đây.

Việc buông lỏng để cho Quân Đội và Công An kinh doanh kinh tế tự do không hạn chế suốt mấy chục năm qua cũng là sai lầm mang tính chiến lược, làm thiệt hại vô vàn tài sản công, làm hư hỏng biết bao sỹ quan chạy theo lợi nhuận, thành tư sản tỷ phú đỏ, sống xa hoa sa đọa, kinh doanh nhà nghỉ là nhà chứa trá hình, lỏng lẻo tay súng, mất bản chất nhân dân cao quý. Đây là điều Đảng CS Trung Quốc nghiêm cấm 16 năm nay, vì cho rằng Quân Đội làm kinh tế sẽ tha hóa tất yếu, tay súng sẽ lỏng lẻo, bản chất nhân dân bị bào mòn, sẽ mất chất không sao cưỡng lại nổi.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đối với Ngự Thuyết, nội dung và hình thức là một thể nhất quán bao trùm mọi đề tài, trong đó tâm thức lưu đày được trình bày khá nhiều dưới những dạng khác nhau. ... Đây là tư duy nòng cốt của Ngự Thuyết. ... Nó là một hiện thực làm cho Ngự Thuyết băn khoăn và còn “vang vọng lâu dài vào hồn, vào tim của những thế hệ mai sau”... - Lê Hữu Mục

Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

Góp ý


Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.