Tìm kiếm Blog này

Trần Mộng Tú: Con Người và Gia Súc

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017


Những trường Tiểu Học bên Mỹ hay cho học trò lớp Một, lớp Hai đi thăm những trại súc vật của thành phố. Thường các em được xem những con vật mới sanh hay những con vật còn tuổi “baby”. Từ bò, heo, gà vịt, dê, thỏ…

Các em đôi khi cũng được xem người ta vắt sữa những con bò mẹ, hoặc những con heo mẹ đang cho một đàn heo con bú, con gà mái đang ôm một đàn con dưới cặp cánh.

Các thầy cô hướng dẫn các em những con vật này nuôi con và sanh đẻ ra sao. Tuyệt nhiên không ai cho các em biết những con vật đẹp đẽ và hữu ích như thế này đã bị loài người đối xử xấu, tốt như thế nào,ở những trang trại khác, nơi các em không được tới xem.


Tiêu Diệt Những Con Gà Bé Tí

Nhà nông ở các nước văn minh đối xử với những con gà bé tí như thế nào.

Những trẻ em ở miền quê ở các nước Á Châu hay được cha mẹ mua cho mấy con gà hay mấy con vịt bé tí về vừa làm đồ chơi, vừa làm của riêng.

Sung sướng biết bao được cầm lên, đặt xuống những con vật tròn xoe, vàng óng kêu chiêm chiếp trong lòng bàn tay còn vụng về của mình. Mỗi ngày mong cho nó lớn, rồi lại sợ nó lớn phải thả ra sân, có khi bị mang đi bán hay bị làm thịt cho cả nhà ăn. Nhưng được nhìn ngắm vuốt ve nó lúc nào cũng là niềm hạnh phúc với các em. 

Ở Mỹ, trong những trại nuôi gà lấy trứng, những con gà con (con trống không sản xuất trứng được) bị lựa chọn trong những cái máy và đưa xuống một cái ống hơi ngạt (gas) tiêu hủy hàng loạt. Nhìn cái mảng màu vàng óng tròn xoay ríu rít vừa nứt ra khỏi vỏ ( có con còn dính mảnh vỏ trên lưng) đang bị những trục máy cuồn cuộn đưa chúng xuống một cái miệng ống, cái ống đó hút chúng vào bặt hẳn tiếng kêu ríu rít, người xem phải nhắm mắt lại ngay.

Việt Nam còn thú chơi gà chọi vẫn rất phổ thông. Những con gà bị vặt trụi lông đầu, nuôi rất cẩn thận, trước khi mang ra chọi, nó được cho uống thuốc khích thích, buộc lưỡi dao sắc vào chân thả vào trường đấu. Sau một trận thư hùng hai con gà đều xơ xác, cánh xệ xuống, mình đầy máu, có khi còn mù mắt nữa.

Hình-Gà  Chọi- Minh họa

Những con gà trước khi mang đi chọi người chủ phải săn sóc công phu từ tẩm rượu bột nghệ vào thân, đùi, cổ gà để cho da được săn chắc. Rồi gà còn phải tắm nắng phơi sương nữa. Gà chọi lông đầu và lông đùi đều phải nhổ trụi để tẩm thuốc. Một con gà chọi thường mang ra đấu trường được 2,3 năm sau đó dùng làm gà di truyền giống.
Việc chơi gà chọi cũng như đánh bạc, nhiều người đã mất vợ, mất con và mất cả cửa nhà vì tiền cá độ (như đá banh vậy.)
Ở các nước Âu Mỹ hội bảo vệ xúc vật có can thiệp nên việc chọi gà khá hạn chế, có nơi bị cấm hẳn. Đem hai con gà ra đấu với những trang bị như cựa mài nhọn hay buộc mảnh dao vào chân rồi vây chung quanh hai con vật đáng thương đó hò hét, cá độ, không phải là điều đáng khuyến khích cho con người.

Hãy xem người ta đối xử với những con bò sữa như thế nào.

 Đời sống của một con bò có thể dài 20 năm. Nó có thể sanh con khi lên 2 hay 3 tuổi. Khi sanh con ra nó biết liếm con cho thật sạch và biết dẫn dắt con cho biết bú mẹ. Thường con bò con bị lấy ra khỏi lòng mẹ hai, ba ngày sau khi sanh, vì chủ nó muốn lấy sữa của bò mẹ mang bán. Bò con sẽ được nuôi bằng sữa bột và khoảng tám tuần nó được ăn thức ăn khô nhân tạo khác. Những con bò cái nhỏ sẽ được giữ lại để tiếp tục thành bò sữa, những con bò đực nhỏ, được nuôi để lấy thịt. Thịt bò non hay thịt bò già, tùy theo chủ trại quyết định.

Hình- Mẹ Con Bò

Con bò mẹ thường chảy nước mắt khi con nó bị mang đi. Người ta bảo lần sanh thứ hai nó càng quyến luyến và khóc nhiều hơn vì nó đã hiểu thêm về tình mẫu tử.

Đối với những người chủ trại, họ tìm mọi cách để lấy được số sữa tối đa của một con bò sữa, họ không hề thương xót.

Từ thời Pháp Thuộc xa xưa, ở Việt Nam người ta cũng lấy sữa bò cho người Pháp và người giầu có uống. Những con bê con bị giật ra khỏi vú mẹ như mấy câu thơ dưới đây của cố thi sĩ Trần Trung Phương: 


Con bê con một hôm trách mẹ
Thà mẹ đừng sinh đẻ con ra
Sữa thì mẹ để người ta
Đem thùng đến vắt ngày ba bốn lần
Con còn bé phải ăn rơm cỏ
Dạ trẻ thơ liệu có tiêu không
Ngày đem con những đau lòng
Oán thầm mẹ ở bất công vô tình. (TTP)

Con bò mẹ nghe tiếng con bê trách mình ở tệ, chỉ biết khóc. Nó đau lòng lắm nhưng biết là không thể nào thay đổi được. Loài người kia, những chị vú cũng mới sanh con xong, để con ở nhà cho chồng nuôi, còn mình thì phải đi nuôi vú con chủ nhà, mỗi tháng được ba, bốn đồng (thời Pháp thuộc),gửi về phụ giúp gia đình.

Vú em con cụ chủ nhà
Đem thân đi ở tháng ba bốn đồng
Con mình để cho chồng chăn dắt
Cảnh nhà nghèo ăn rặt cơm rau
Đi làm chẳng được bao lâu
Con mình khát sữa ốm đau gầy mòn.
Bao sữa bổ nuôi con ông chủ
Cậu ấm nhà béo hú mãi lên. (TTP)

Bò mẹ chỉ biết khóc nhìn theo con khi người ta đến giật con bê ra khỏi vú mình. Nó biết loài người, nếu nghèo cũng khổ ngang loài bò.
Con đừng nức nở kêu ca
Giống người còn thế nữa là mẹ đây (TTP)

Sáng tạo một cái túi trên thân bò

Nhân loại càng văn minh, càng sáng chế ra nhiều điều lạ lùng ngoạn mục. Bắt đầu là Thụy Điển rồi lan tràn sang Mỹ và Châu Âu. Những nông trại cung cấp sữa bò organic đã thi nhau khoét những lỗ thủng xuyên qua da xương những con bò sữa, rồi đặt vào đó một cái ống bằng nhựa đi thẳng vào bao tử nó. Họ nói: nhờ cái ống này nhà nông kiểm soát được sức khỏe của bò tốt hơn, họ biết nó ăn thiếu hay đủ, cho thuốc vào đó mỗi khi sức khỏe của bò có vấn đề, do đó con bò sống khỏe mạnh, sống lâu hơn.

Với cái túi này, người ta có thể mở nắp, đóng nắp trên thân thể con bò như mở đóng một cái hộp, chỉ khác cái hộp này là một hộp da thịt biết đau đớn.

Nhìn cái hình dưới đây ngoài sự ngạc nhiên, còn không hiểu loài người có thể đối xử với xúc vật tới đâu nữa? (*) 

HÌNH- Cái túi trên mình bò
Cậu bé lên sáu xem mấy tấm hình con bò có túi trên lưng hỏi bà.
Cái túi này để làm gì vậy bà?
Để cho thức ăn và thuốc vào bụng bò
Sao con không có một cái?

Bà ngẩn người không biết trả lời cháu thế nào, vì theo cách mô tả của những thú y thì cái túi đó rất có lợi. Có cái túi đó ai cũng kiểm soát được lượng thực phẩm của con vật và tiết chế được sự hấp thụ của nó. Nó thiếu thốn gầy gò thì cho thêm thức ăn, cho thêm thuốc bổ. Nó ham ăn quá, tiêu thụ không kịp thì thò tay vào moi bớt ra để cho nó được khỏe mạnh.

Hình như có một điều gì đó vừa chạy nhanh qua đầu người bà. Ừ nhỉ, sao không nghĩ ra làm cái túi này trên cái bụng của các ông quan to, chức lớn trong những quốc gia nổi tiếng về tham nhũng nhỉ. Bao giờ người dân thấy các ngài ăn no quá, sợ các ngài bội thực thì lập tức phải thò tay vào lấy bớt ra, mang phân phát cho những cái túi trên bụng lép xẹp của những con dân nhà nghèo. Phân phát được như thế, sẽ giúp các ông có đời sống lành mạnh như những con bò và sống lâu hơn.

Nhưng nếu các ông đó có cái túi không đáy thì mong gì người nghèo được phân phát.

Mà thôi, chắc những người dân nghèo thì không cần làm túi ở bụng đâu, vì cái túi đó sẽ lúc nào cũng chỉ lép xẹp rúm ró. Có thò tay vào may ra nhặt vét được mấy cọng rau và vài mảnh cá vụn.

tmt                     
Tháng 6/21/2017

(1) Năm 2014, Thụy Điển có 14 con bò được thí nghiệm đặt những cái túi này. Những tin tức này không được phổ biến rộng rãi vì sẽ gặp sự chống đối của Hội Bảo Vệ Súc Vật.
(2) Hình vẽ Vắt Sữa Bò của Hữu Thanh trong tập Thơ Mấy Vần Tươi Sáng
Của Trần Trung Phương (1913-1945)



Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)