Tìm kiếm Blog này

Ngô Nhân Dụng: Đảng Dân Chủ chưa thức dậy

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017


Sau nửa năm choáng váng vì bất ngờ thất bại trong cuộc chạy đua ghế tổng thống, Đảng Dân Chủ vẫn chưa thức dậy! Tại Georgia, ứng cử viên Dân Chủ Jon Ossoff thua bà Karen Handel là một tiếng chuông báo thức. Họ nghĩ khi chưa tới 40% dân chúng hoan nghênh Tổng thống Donald Trump, hy vọng dân Georgia sẽ bầy tỏ nỗi bất mãn của họ bằng lá phiếu. Sau cùng, bà Handel vẫn chiếm trên 51% số phiếu. Dân biểu Tim Ryan, tiểu bang Ohio, nói thẳng: Trump thắng, chúng ta thua, tỷ số bốn- không!
Kết luận: Sang năm 2018 đảng Dân Chủ không thể chỉ vận động tranh cử nhờ những nhược điểm của chính quyền Trump, mà phải tìm hiểu tại sao chính họ chưa thu hút đủ số cử tri để thắng. Một nguyên do là những lỗ hổng trong đường lối, chính sách của chính họ.
Lầm lẫn đầu tiên của đảng Dân Chủ tại Georgia là đã chọn đơn vị 6 làm trận thử thách tiêu biểu mở màn cho cuộc tranh cử quốc hội chắc chắn sôi nổi năm 2018. Trung ương đảng Dân Chủ và các ban vận động đã nỗ lực giúp Ossoff khiến cho trận đấu này càng có tính chất biểu tượng. Nghĩa là nếu thất bại thì càng thua nặng hơn.

Theo binh pháp, việc chọn chiến địa tranh hùng quan trọng hàng đầu. Đảng Dân Chủ đã sai lầm, vì đơn vị 6 Georgia là một thành trì kiên cố, trong gần 40 năm vẫn tiên tục bầu các dân biểu Cộng Hòa. Ông Newt Gingrich đã chiếm căn cứ địa này từ năm 1978, trong lúc Tổng thống Jimmy Carter, Dân Chủ, còn đang ngồi ở Tòa Bạch Ốc. Năm ngoái, ông Tom Price đã thắng cử tại đó với 23% số phiếu cao hơn đối thủ; năm nay phải bầu lại vì ông Price lên làm bộ trưởng Y tế. Ông Ossoff chỉ thua với 4% số phiếu cũng may mắn lắm rồi; ông thu được 10,000 phiếu cao hơn số phiếu mà cử tri đơn vị 6 đã bỏ cho cựu Tổng thống Obama năm 2012.
Nhưng cuộc vận động của ông Ossoff còn cho thấy một nhược điểm căn bản nằm trong thông điệp của đảng Dân Chủ gửi tới các cử tri, nhất là tại một tiểu bang bảo thủ ở miền Nam nước Mỹ như Georgia.
Ông Ossoff mới 30 tuổi. Tuổi trung bình của các dân biểu đảng Dân Chủ hiện nay cao hơn 60, họ già hơn các dân biểu Cộng Hòa trong Hạ viện. Ossoff là tiêu biểu cho thành phần những đảng viên Dân Chủ hoạt động hăng hái nhất: Trẻ tuổi, trình độ đại học, tư tưởng cấp tiến. Nhưng điểm đặc biệt là những người này không chịu ảnh hưởng sâu xa của tín ngưỡng. Thái độ, tư tưởng, ý kiến của họ được xây dựng trên những quan niệm thế tục, không do các tôn giáo đào tạo.
Trong cả cuộc vận động tranh cử dài bốn tháng, ông Ossoff không bao giờ nhắc đến tôn giáo của mình – ông theo Do Thái giáo. Ông không tìm cách chinh phục các cử tri miền Nam, đặc biệt là những người da đen và gốc Latino, là thành phần có đời sống tâm linh sâu xa. Ông Bernie Sanders, 76 tuổi, cũng gốc Do Thái, vẫn còn giữ được ảnh hưởng của tôn giáo. Năm ngoái khi giành vai trò ứng cử viên tổng thống Dân Chủ, ông đã lôi cuốn nhiều người Thiên Chúa giáo. Nhờ ông biết dùng ngôn ngữ của Thánh Kinh trong lúc cổ động cho công bằng xã hội, nêu cao bổn phận nâng đỡ những người kinh tế yếu kém.
Nhưng Jon Ossoff giống như các đảng viên Dân Chủ trẻ tuổi tích cực khác, từ khi lớn lên vẫn được giáo dục theo các giá trị mới hoàn toàn thế tục, không nhuốm mầu tín ngưỡng. Họ đã tách ra khỏi một truyền thống mà đảng Dân Chủ vẫn nuôi dưỡng hàng thế kỷ, khi đảng này vẫn chiếm đa số ở nông thôn miền Nam nước Mỹ còn đảng Cộng Hòa đại diện cho các khu công nghiệp ở phía Bắc. Hai đảng chỉ đổi chỗ từ nửa thế kỷ trước, thời những người như Dân biểu Newt Gingrit rồi Tổng thống Ronald Reagan tranh cử và xoay ngược tình thế.
Trước đó, Tổng thống Franklin D. Roosevelt đưa ra chương trình An sinh xã hội (social security) và những chính sách nâng đỡ người thất nghiệp, cũng như thời Tổng thống Lyndon B. Johnson bắt đầu các chương trình Y tế cho người già (Medicare) và cho người nghèo (Medicai, hoặc Medical), họ đều biện hộ bằng đức Bác ái của Thiên Chúa giáo. Mục sư Martin Luther King Jr., người lãnh đạo phong trào đòi dân quyền, cũng sử dụng ngôn ngữ của Kinh Thánh. Anh em gia đình Kennedy cũng là những người Công Giáo đi lễ thường xuyên. Tổng thống Jimmy Carter là một trại chủ tiêu biểu cho tín đồ giáo phái Baptist Miền Nam, từng giúp lễ trong nhà thờ và dậy lớp giáo lý ngày Chủ nhật. Barack Obama cũng có phong cách của một nhà truyền giáo khi nói năng nhờ đã dự lễ thường xuyên tại nhà thờ Giáo hội African-American ở Chicago.
Thế hệ các người lãnh đạo trẻ trong đảng Dân Chủ đang xa dần truyền thống đó, và họ đang gây ảnh hưởng mạnh ngay trong nội bộ đảng. Họ không nói ngôn ngữ của các tôn giáo, mà chỉ đề cao các lý tưởng xã hội có tính chất thế tục. Những người này có thể làm cho ảnh hưởng của đảng Dân Chủ giảm bớt vì không thể tác động vào các thành phần cử tri mà đảng Dân Chủ đang cố chinh phục: người Mỹ gốc Phi châu và gốc Nam Mỹ.
Những người Mỹ da đen và gốc Latino đều rất mộ đạo. Tập thể người Mỹ gốc Phi châu được đào tạo trong các giáo hội, 81% giữ đạo mà phần lớn là những giáo hội Tin Lành. Người gốc Latino đa số theo Công Giáo, 76% đi nhà thờ. Cách suy nghĩ, lựa chọn của hai lớp cử tri này chịu ảnh hưởng rất mạnh của tín ngưỡng. Trong khi đó chỉ có 47% người Mỹ da trắng với trình độ đại học còn giữ tôn giáo.
Khi biết như vậy, chúng ta có thể hiểu một lý do lớn khiến những người như ông Ossoff đã thất bại ở một tiểu bang miền Nam. Những chính trị gia trẻ này không thu hút được những cử tri vốn là nồng cốt của đảng họ. Khi nào những người da đen và gốc Latino thích ngồi nhà, không đi bỏ phiếu, thì các ứng cử viên Dân Chủ sẽ còn thất bại.
Đảng Dân Chủ sẽ mắc bẫy nếu chỉ lo tấn công vào một vài “thành trì bỏ trống” mà quên các trận địa quan trọng hơn. Họ không thể chỉ nêu ra các nhược điểm của ông Donald Trump để thu hút cử tri. Họ phải chấm dứt khai thác chuyện bộ tham mưu của ông Trump liên hệ với tình báo Nga. Vì sau cùng, dù cuộc điều tra tiến hành ra sao cũng không thể đủ lý do để đàn hạch ông Trump. Họ phải thoát ra khỏi nỗi ám ảnh về Tổng thống Trump mà chú tâm đến những vấn đề thiết yếu của nước Mỹ. Sang năm 2018 và tới năm 2020, các cử tri bỏ phiếu sẽ phán xét về thành tích của chính phủ Trump và đảng Cộng Hòa, chứ không quan tâm đến đời tư, gia đình, về con người và ngôn ngữ của ông tổng thống. Điều này đã thấy rõ từ tháng Mười Một năm 2016. Đến lúc đảng Dân Chủ phải thức dậy!


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)