Tìm kiếm Blog này

Hồ Phú Bông: Memorial Day, đêm tình yêu thức giấc

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017


Gió thổi mạnh từ sau lưng nên tóc Như cứ bay ngược về phía trước. Như liên tục đưa hai tay hất lại phía sau. Vĩnh bất chợt giữ tay Như lại, nói nhỏ: “Cổ Như trắng hồng còn chưn tóc thì đen mượt, rất đẹp. Coi chừng bị... mê đó”. Trong đầu Như bỗng có ngay ý nghĩ “không biết đã bao nhiêu lần Vĩnh nói những câu tương tự?” Chỉ mới nghĩ thế thôi, đã có chút ân hận nên Như tiếp: “Sao Vĩnh chưa chịu lập gia đình?” Vĩnh yên lặng một quãng dài: “Tại chưa có dịp” “Lỡ bao nhiêu dịp rồi?” “Đã bảo chưa thì lấy đâu mà lỡ?” “là Vĩnh vẫn còn đi tìm dịp?” “Không, cũng chẳng đi tìm” “lười?” “cũng không hẳn” “lười, chẳng đi tìm thì làm sao có dịp?” Vĩnh nhìn Như trêu ghẹo: “thì... biết đâu đây là dịp?”. Như yên lặng, giấu cảm xúc thật nhanh: “Vĩnh sợ bị trói chưn? Thích lang bạt kỳ hồ?” Vĩnh ngạc nhiên, tròn mắt: “Ở đâu mà Như biết mấy chữ cổ từ đầu thế kỷ trước đó?” Như cười: “ông Nội kể chuyện về thương lái thuở còn ghe bầu xuôi ngược. Đọc sách báo viết về lịch sử Đàng Trong thì rõ. Gốc tích người miền Nam cũng từ tội phạm của các triều đại phong kiến phía Bắc chạy vô trốn nên mới gọi là Đàng Trong mà”. Vĩnh nháy mắt, cười: “cứ như bà cụ í” Như hứ: “bộ dùng chữ cổ là trở thành bà cụ chắc?” rồi tiếp: “mà là bà cụ rùi chứ còn chi nữa?” Bất ngờ, Vĩnh kéo Như đứng lại, nhìn vào mắt: “Nói tầm bậy”. Ba tiếng “nói tầm bậy” như một cái lệnh. Nó ngang như cua, cộc lốc và khô khan, thế mà không hiểu sao Như lại thích. Chắc tại phản ứng nhanh không có chuẩn bị nên nó thể hiện thẳng thừng và trung thật nhất! Vĩnh tiếp: “Vĩnh không phải là loại người thích lang bạt kỳ hồ. Có ai dại gì suốt đời chỉ làm kẻ qua đường?” Như cứng: “Thế tại sao cứ làng nhàng? Tội nghiệp, chỉ có má Vĩnh là dài cổ vì Vĩnh thôi!”. Vĩnh trầm ngâm: “Đừng nhắc đến Má, lôi Má vô đây Vĩnh thấy mình có lỗi. Với Má, thì Vĩnh lấy bất cứ ai Má cũng mừng. Má chỉ đợi có bi nhiêu thôi!” Vĩnh hỏi lại: “Thế tại sao Như ít đến nhà Vĩnh chơi mà mời thì cứ lấy cớ bận?” “Sợ má Vĩnh hiểu lầm?” “lầm gì?” Như hơi quỷnh: “lầm là... lầm... là ham ăn uống... chớ là gì” Vĩnh ép: “đừng ba xạo, lầm gì?”. Quỷnh quá, bí quá nên nói đại... “là lấy điểm”. Vừa nói xong, biết bị hớ rồi, mặt Như lúc đó chắc đỏ lắm, không biết có thoát khỏi đôi mắt tinh tế của Vĩnh không? “Nếu lấy điểm thì phải là Vĩnh mới đúng! Như có chịu cho Vĩnh lấy điểm với Như, với Má nữa không?” Một cảm giác đột ngột như muốn òa vỡ nhưng Như lấy lại bình tĩnh, bảnh chọe: “Tán... tỉnh nghe cũng tàm tạm... được” Vĩnh đốp chát ngay: “có ai dại gì đi tán thứ hách xì xằng! Gái ngầu mình ngầu lại!” rồi Vĩnh cười khoái chí. Như cố làm mặt nghiêm nhưng không được, phải cười toe với Vĩnh: “Tán có nghề như vậy khác chi thương lái tìm mua sản phẩm tốt với giá rẻ í” “Bậy nà, sản phẩm hiếm quý chớ rẻ sao được?”

Buổi sáng đưa Bell đến nhà giữ trẻ. Con bé tuy đã quen nhưng cũng nũng nịu “mommy mommy” Ẵm Bell, hôn con, rồi trao cho cô giáo Beth đang dang tay chờ, con bé ghì lại, chưa chịu buông, quay qua bá cổ hôn Như chùn chụt, nước bọt ướt cả má. Như dặn: “be nice, con”. Con bé lau nước mắt, hôn lên bàn tay mũm mĩm mình, mặt bí xị vẫy vẫy: “bye bye mommy”. 
Nổ máy xe Như như vẫn còn thấy cổ tay trắng nõn của con có một hột nút ruồi tròn trĩnh với mấy ngón bé bỏng đang huơ huơ, rồi nhớ đến Huân. Lúc mới yêu, một lần Huân mân mê bàn tay Như, giả bộ như tình cờ nhớ ra được hai câu thơ ưng ý của Bùi Giáng, nên đọc to: “Cổ tay em tròn như đẫn mía. Để anh về thèm ngọt suốt trăm năm”... Huân ơi! Ứa nước mắt khi nghĩ đến tương lai của con trong một ngày mới. 
Gần ba năm trước Như nhận được tin vào lúc chiều gần tối. Một sĩ quan quân đội đến gõ cửa thật bất ngờ. Cái bất ngờ đầu tiên là ông không mặc đồng phục kaki rằn ri có nhiều túi với giày lính trận như mấy lần Huân về phép. Tâm trạng hồi hộp của người vợ trẻ có chồng tham dự ngoài chiến trường ở một phương trời xa tít tắp, chiến sự đang nổ ra dữ dội ở đó mà hàng ngày chỉ có thể biết được tin tức, hình ảnh trên TV, bây giờ đã đến tận nhà. Khi vừa nhìn thấy sắc phục chỉnh tề của vị sĩ quan là Như biết ngay đã có chuyện chẳng lành! Ông có vẻ hơi cúi đầu, nói thật nhỏ: “Thành thật xin lỗi bà... tôi phải đến để trực tiếp báo tin...” Như ngã quỵ và ông chỉ còn kịp vói chụp cánh tay Như kéo lại. Em Như nhào ra ôm chị. Như ngất đi và sau đó không còn biết gì nữa. 
Gần hai tuần sau, tang lễ Huân được tổ chức tại Nghĩa trang Quốc gia Arlington. Sau lễ nghi trang trọng, một vị sĩ quan hai tay nâng lá cờ Hoa Kỳ vốn được phủ trên quan tài, đã được gấp vuông vức theo nghi lễ, đến quỳ một gối xuống cỏ trước ghế Như ngồi, trịnh trọng trao cho Như. Như cố nén tiếng nấc “Huân ơi, em hãnh diện vì máu anh đã đổ cho lá cờ của một đất nước mà người Việt tị nạn mình đang mang ơn. Anh căm ghét độc tài và muốn bảo vệ tự do nên gia nhập quân đội. Còn em, em sẽ chu toàn bổn phận với con cho dù ngày tháng trước mắt chưa biết sẽ ra sao”. Bell lúc đó chưa đầy hai tuổi, đang ngồi trên đùi bà Nội ở ghế bên cạnh, thấy “mommy” chảy nước mắt nên chòi qua phía Như, đưa tay sờ sờ lên má, rồi vỗ vỗ lên lá cờ như muốn nói “mommy mommy” nín đi... cái nầy đẹp mà!” Mấy tấm ảnh ghi lại giây phút đó thật nao lòng. Nó tương phản giữa thơ ngây trước trái tim đang tan nát của một người mẹ trẻ. Nó là mầm sống trước tội ác chiến tranh. Nó không là một gam màu của bức tranh đời sống tốt lành. Nó, vâng, nó đơn giản như trắng với đen. Như cất cuốn album thật kỹ và không mấy khi đủ can đảm mở ra xem lại. Đó một cái gì quá thiêng liêng mà cay đắng phũ phàng nên không dám đụng đến. Như tự nhủ phải đợi khi con gái bước chân vào đại học, bắt đầu sống tự lập ở “campus” mới cho con xem và giải thích. Hy vọng con bé sẽ tự hào về người cha, cố gắng học và biết giữ mình trong hoàn cảnh không có Như bên cạnh. 
Tại sở làm, mỗi năm cứ đến lễ Memorial mọi người đều dành cho Như chút chia sẻ riêng. Như có thể nghỉ sớm và về trễ một ngày để chuẩn bị hành trình đi Washington DC dự lễ tưởng niệm và viếng mộ. Những lần đi như thế đều có Bell, má Huân hay em Như. Lần nào, sau khi viếng mộ, Như cũng đến Bức Tường Đen, nơi ghi danh đầy đủ những quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh tại chiến trường Việt Nam. Cũng tìm tên một số người lính Việt Nam Cộng Hòa có khắc trên đó. Hình như từ sâu thẳm đã có một sự liên hệ vô hình bắt buộc Như phải đến đó. Đứng trầm ngâm tưởng niệm ở đó. Như tin rằng Huân cùng đồng đội, những người đã hy sinh mạng sống cho mục đích cao quý nhất, dù đang ở một nơi chốn cao xa cũng rủ nhau về đó để gặp mặt người thân trong ngày Tưởng niệm. Tin như thế nên Như trang điểm đẹp hơn ngày thường, như một cuộc hẹn hò với Huân ngày xưa. Điều nầy đã giúp Như tự an ủi rất nhiều. 
Hôm nay ra sở sớm hơn thường lệ, Như lái xe đến đậu dưới bóng mát một cây lớn ngoài bãi xe nhà giữ trẻ chờ đến giờ đón con. Như có thể vào đón con ra sớm nhưng không muốn tạo một thói quen mong ngóng của con nên Như hạ hết kiếng cửa xe xuống để thoáng gió, rồi thả hồn theo dòng nhạc nhẹ, nhìn lơ đãng lên bầu trời xanh ngắt có từng cụm mây trắng đang trôi lững lờ. Một cảm giác lẻ loi chợt đến, nó len lỏi theo từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim. Rồi lan man nghĩ về thân phận nhỏ bé của kiếp người giữa mênh mông đất trời và dòng thời gian thì cứ trôi đi trôi đi... tự dưng Như muốn có người để san sẻ. Phần nào đó là cái trống vắng tự nhiên của tháng Năm mà ngày thứ Hai của tuần lễ cuối tháng là lễ Tưởng niệm, rất đặc biệt đối với những người có thân nhân đã hy sinh trên các chiến trường nên nỗi nhớ dềnh lên. Như bấm phone gọi Vĩnh. Vĩnh rất tinh ý, gợi mở nhiều đề tài mà Như ưa thích. Được một phụ nữ trẻ đẹp mà Vĩnh từng theo đuổi tâm sự thì hẳn là người nghe đã có một chỗ đứng đặc biệt trong trái tim nàng. Vĩnh thấy vui khi nghe giọng trầm ấm của Như, ghi nhận từng lời chia sẻ nên cho dù rất muốn bày tỏ tình cảm riêng cũng cố kiềm giữ lại. Cuối cùng Vĩnh được biết là hơn hai tuần nữa Như và con gái sẽ đi Washington DC. Vĩnh gợi ý nhẹ nhàng: “có cho Vĩnh đi ké với Như không?” Rồi tìm cách lấy thêm điểm: “không nên để con gái bị mỏi chưn và một mình Như thì vất vả lắm”. Bình thường Vĩnh rất nhạy bén ngôn từ nhưng câu nói hôm nay có cái gì đó khá lúng túng, hơi quê mùa. Nhưng chính cái quê mùa lúng túng lại nói lên sự lo lắng thật lòng. Như nghe ấm cả lòng: “thì con bé ngồi xe đẩy mà”. Cứ nghĩ là Như chưa hiểu ý mình nên Vĩnh có vẻ bực bội: “muốn phụ ẵm con gái cho... mà cũng không được, híc, hổng phải...” “hổng phải gì?” Như ngắt ngang... “... hổng phải đòi ẵm ai khác đâu... mà... từ chối khéo”! “Liệu đủ sức không đó?” Như như thách thức nhưng thật ra chỉ cố ý che giấu cảm xúc, rồi yên lặng. Hậm hực, Vĩnh tiếp: “Như biết là Vĩnh yêu con gái và con gái cũng yêu Vĩnh nữa... nên lo cho con bé chứ có ai thèm đụng đến cô đâu?” Nghe chữ “cô” lạ hoắc với vẻ bực dọc, Như bị xúc động khá mạnh nhưng như không hề hay biết, có điều giọng Như thì không thể che giấu được chút thầm kín đó. Như ngập ngừng: “Như cúp máy nghen, bye nghen”. Vĩnh rối rít: “Không. Không được. Đợi Vĩnh ở đó. Vĩnh sẽ đến ngay trong khoảng 10, 15 phút thôi”. Như không trả lời, vói lấy khăn giấy thấm nước mắt. Giọt nước mắt mà chính Như không thể hiểu. 
Vĩnh lái xe nghĩ “mình gợi ý cùng đi Washington DC nhưng Như chỉ nói đến việc Bell đã có xe đẩy là đã chấp nhận đề nghị trong yên lặng!” Anh như đang bay bổng. Vừa đậu xe bên cạnh đã thấy Vĩnh mặt tươi rói, mở cửa xe, ưỡn ngực bước nhanh ra, Như nói ngay: “thì Như chỉ nói là Bell có xe đẩy chứ có nói gì đến Vĩnh đâu mà Vĩnh không vui, hứ?” “thì ra Như vẫn tiếp tục suy nghĩ mấy câu nói của mình vừa rồi. Rõ ràng là đã chấp nhận đề nghị hoặc có ý định đó từ trước” nghĩ thế nên Vĩnh vui ra mặt. Vĩnh nói: “hehe... thế là huề nghen. Ai bảo dám chọc tui!” Như phân vân: “Không biết bà Nội Bell năm nay có đi cùng hay không?” “Như ngại?” rồi Vĩnh tiếp: “Bác gái cùng đi thăm mộ con là đúng rồi, có sao đâu? Bà cụ cũng đã lụm cụm lắm nên có Vĩnh hộ tống hổng chừng còn yên tâm hơn đó chớ. Và Vĩnh cũng muốn viếng mộ Huân. Từ một cõi cao xa nào đó chắc Huân sẽ vui khi chứng kiến mọi chuyện đang xảy ra” “bộ Vĩnh không sợ Như bị khó xử chắc, hic, chỉ biết nghĩ cho riêng mình thôi” “hehe tự mình xác nhận đó nghen! Tại trong đầu đang nghĩ cái gì đó... nên mới bị khó xử chớ? Chứ coi Vĩnh là... nanny, là người giúp việc thì có lo chi bị khó xử hìhì... đúng không?” Bị bắt tại trận, Như chống chế: “đúng là chỉ biết lo riêng cho phần mình thôi mà còn chưa chịu... lại đi giành phần thắng, hic!” rồi liếc mắt Vĩnh. Cái liếc mắt lá răm hạnh phúc mà Vĩnh chờ đợi. “Ừa hén... chỉ tại Như thôi. Cứ lo nghĩ toàn chuyện đâu đâu... còn coi Vĩnh là nanny... huumm, huumm” Như cười thành tiếng: “nghe hấp dẫn và có lí lắm. Chính Vĩnh nói và phải giữ lời đó nghen”. Điểm mặt Vĩnh, rồi đưa ngón tay chỉ vào mình, lườm: “bà chủ à nghen, léng phéng thì mất job” Vĩnh trề môi, giễu, nắm chặt tay Như như cứ sợ bị tuột mất. Thả bộ vào đón Bell Vĩnh diễn thêm... kịch: “Ờ ờ... chuyện... tầm ruồng chớ có mắc mớ chi đến tui đâu... hè?” 
Vĩnh ngồi xấp bằng trên thảm cỏ, đặt Bell ngồi lên trên, vai trái tựa hờ vào bia mộ Huân vì Bell cứ rướn người cố vói lấy mấy đóa hoa hồng trong 2 bó hoa của Như và Vĩnh vừa đặt xuống. Thấy một hình ảnh khá đặc biệt Như đưa máy chụp liên tiếp mấy tấm: “Huân ơi, mong anh hiểu và yên tâm. Anh thấy con gái đang được cưng chìu rồi phải không?” 
Quay về khách sạn Như bấm máy lại cho Vĩnh xem mấy tấm ảnh vừa mới chụp và nói: “Như sẽ gửi ảnh nầy cho bà Nội của Bell, chắc bà sẽ yên tâm” Vĩnh tiếp: “Vĩnh cũng sẽ đưa cho Má xem nữa. Những lúc đến nhà Vĩnh Như thấy đó, Má cứ quấn quít bên Bell và chăm sóc con bé từng li từng tí như chăm sóc cháu mình. Lúc Như về rồi lại còn khen 'con nhỏ đúng là gái một con. Vừa đẹp vừa nết na, đảm đang cứ như cái thời của Má còn trẻ ở quê mình. Thời buổi nầy mà tìm được một đứa như nó là khó lắm'. Hìhì Như biết tỏng rồi mà cứ giả bộ.” 
Qua một ngày dài thấm mệt, tắm xong và vừa đặt lưng xuống giường Bell đi vào giấc ngủ thật nhanh. Như trong bộ đồ ngủ màu xanh điểm hoa trắng, tóc cột đuôi gà, đẹp dịu dàng nhưng kín đáo, cúi xuống sửa gối và đắp mền cho con. Vĩnh ngây ngất đứng bên cạnh, nhìn, khều khều chỉ qua giường mình. Như rón rén... rồi chìm đắm trong những nụ hôn. “Huumm, tán đến gãy lưỡi bây giờ mới nhận được một nụ hôn... đầu đời!” Đưa tay bịt miệng Vĩnh, Như tinh ranh: “suỵt, con bé rất tỉnh ngủ”. Vĩnh thì thầm: “Mai về Vĩnh phải đến cám ơn cô thư ký văn phòng bà Bác sĩ đã lấy hẹn cho bà Nội của Bell rất đúng ngày nên bây giờ mình mới có được tự do!” Chợt nghĩ thêm điều gì đó Vĩnh tinh nghịch: “ồ... hay là” đợi lâu không nghe Vĩnh nói tiếp, Như hỏi: “hay là... gì?” “... là Như đã hối lộ cho cô ấy trước?” Đấm vào ngực Vĩnh: “hêhê nói tầm bậy tầm bạ! Như hư đến vậy mà tại sao có người cứ đeo theo... tán tỉnh riết hè? Huumm, nhưng đừng có quên thân phận mình đang là nanny à nghen! Xớ rớ thì liệu hồn... với bà. Nanny phải biết vâng lời sai bảo” Nói xong Như dụi đầu vào gò ngực nở của Vĩnh với mùi đàn ông mà Như đã thiếu vắng từ lâu lắm. Vĩnh giả giọng say, nhừa nhựa: “ừa, ừa... thì.. thì bà chủ đang... đang muốn nanny mần gì?” “đố biết?”.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)