Tìm kiếm Blog này

Hệ thống công quyền Việt Nam ‘mềm mỏng thái quá’ với dân Trung Quốc

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

Phi trường Cam Ranh, nơi du khách Trung Quốc 
có đại náo cũng vô sự. (Hình: Thanh Niên)


VIỆT NAM (NV) – Cách hành xử của hệ thống công quyền Việt Nam đối với ba du khách Trung Quốc đại náo phi trường Cam Ranh tối 29 tháng 5 khiến nhiều người Việt bất bình.

Tất cả phản hồi của độc giả tờ Thanh Niên đối với tin tường thuật về sự kiện này đều không tán thành việc giới hữu trách Việt Nam không làm gì ngoài việc sắp xếp cho Huang Shunxiang – 70 tuổi, Huang Lianjun – 37 tuổi và Chen Zexin – 6 tuổi, bay từ phi trường Cam Ranh về Thànmh Đô – Trung Quốc, trên một chuyến bay khác vào tối 30 tháng 5, sau khi cả ba đã đại náo phi trường Cam Ranh vào tối hôm trước.


Tối 29 tháng 5, sau khi gửi hành lý, nhận boarding pass cho chuyến bay từ phi trường Cam Ranh tới phi trường Thành Đô của Trung Quốc và đến quầy làm thủ tục xuất cảnh, ba du khách vừa kể đã quay ra, dứt khoát không lên phi cơ với lý do bị an ninh xuất nhập cảnh Việt Nam “vòi tiền”. Cả ba đòi nói chuyện với đại diện ngoại giao của Trung Quốc tại Việt Nam…

Sở Ngoại vụ Khánh Hòa, Sở Du lịch Khánh Hóa, bộ phận điều hành phi trường Cam Ranh đã phối hợp với Cục An ninh Xuất – Nhập cảnh của Bộ Công an Việt Nam giải quyết vụ này. Cách giải quyết là liên lạc với Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc tại Sài Gòn, trưng dẫn băng ghi hình do camera giám sát an ninh ghi lại, theo đó, ba du khách Trung Quốc chỉ vào quầy làm thủ tục xuất cảnh trong 12 giây rồi quay ra. Không ai tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sĩ quan an ninh phụ trách xuất nhập cảnh Việt Nam “vòi tiền”.

Mới đây, một thượng tá tên là Nguyễn Văn Quân, chỉ huy an ninh xuất nhấp cảnh tại cửa khẩu phi trường Cam Ranh, bảo với phóng viên tờ Thanh Niên rằng, bà Huang Lianjun – người cáo buộc an ninh xuất nhập cảnh Việt Nam “vòi tiền” đã rút lại cáo buộc đó. Bà Huang giải thích, sở dĩ cả ba ăn vạ, không chịu lên bất kỳ phi cơ nào, đòi liên lạc với cơ quan ngoại giao của Trung Quốc tại Việt Nam vì an ninh xuất nhập cảnh Việt Nam không ưu tiên làm thủ tục xuất nhập cảnh cho gia đình bà dù họ có người già và trẻ em.

Ông Nguyễn Quốc Trâm, Giám đốc Sở Ngoại vụ tỉnh Khánh Hòa, nói thêm với tờ Thanh Niên, sau khi được giải thích, nhóm du khách Trung Quốc ăn vạ đã “đồng ý lên máy bay về nước” và sở này đã “phối hợp với các cơ quan liên quan tạo điều kiện để ba du khách Trung Quốc về nước”.

Có hàng chục độc giả để lại phản hồi sau khi đọc tin vừa kể trên tờ Thanh Niên. Họ bất bình vì “đất có Thổ công, sông có Hà bá”, Việt Nam có luật pháp mà hệ thống công quyền lại bỏ qua, không làm gì đối với nhóm du khách ngang ngược này. Câu hỏi chung mà tất cả những độc giả đó nêu ra là tại sao không cấm vĩnh viễn cả ba nhập cảnh Việt Nam?

Đây không phải là lần đầu tiên hệ thống công quyền Việt Nam tỏ ra “mềm mỏng” đến mức kỳ quái như thế đối với du khách Trung Quốc. Cách nay khoảng một năm, Vào ngày hôm 2 tháng 5 năm ngoái, một nhóm du khách Trung Quốc khác cáo buộc các nhân viên an ninh hàng không của Việt Nam ăn cắp điện thoại, nhân viên hải quan Việt Nam đòi tiền bồi dưỡng khiến hàng ngàn du khách Trung Quốc khác nữa đứng dậy đồng ca quốc ca Trung Quốc, hô nhiều khẩu hiệu bằng Hoa ngữ ở phi trường Cam Ranh, cũng vô sự. Cho dù giới hữu trách Việt Nam đủ chúng cứ (các băng ghi hình do camera giám sát an ninh ghi lại) bác bỏ những cáo buộc đó.

Hồi giữa năm ngoái, để xoa dịu sự căm phẫn của dân chúng Việt Nam trước sự kiện, sau khi ăn chơi đã đời, một nhóm du khách Trung Quốc gọi tiếp viên một bar tại Đà Nẵng đến xem nhóm này đốt giấy bạc Việt Nam rồi móc nhân dân tệ ra thanh toán… hệ thống công quyền Việt Nam đã phạt hướng dẫn viên và công ty du lịch Việt Nam chịu trách nhiệm hướng dẫn nhóm khách này.

Tháng 7 năm ngoái, chuyện duy nhất mà hệ thống công quyền Việt Nam thực hiện để xoa dịu sự căm phẫn của dân chúng Việt Nam, sau khi biết nhiều công dân Trung Quốc vào Việt Nam làm hướng dẫn viên du lịch cho các đoàn khách Trung Quốc trong một thời gian dài mà không có giấy phép hành nghề, bi bô với số khách này những nội dung như: Việt Nam vốn thuộc Trung Quốc. Dù tuyên bố độc lập nhưng ý thức được thế phụ thuộc của mình thành ra hàng năm, Việt Nam vẫn triều cống cho Trung Quốc. Các di tích văn hóa ở Việt Nam sao chép văn minh Trung Hoa. Bãi biển này, vùng đất kia thuộc Trung Quốc,… là trục xuất 64 công dân Trung Quốc làm việc cho Silent Bay – công ty của cựu Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch Khánh Hòa.

Cần nhớ rằng, hệ thống công quyền Việt Nam chỉ “mềm mỏng” với công dân Trung Quốc. Cho đến lúc này, người dùng mạng xã hội Việt ngữ vẫn còn đang bàn tán về sự kiện ông Phan Châu Thành, một công dân Ba Lan gốc Việt, bị “đẩy, đuổi” khỏi Việt Nam. Hệ thống công quyền Việt Nam không công bố lý do “đẩy, đuổi”, từ chối cho ông Thành về thăm cha đang bị bệnh. Người ta đoán ông Thành bị cấm nhập cảnh vì đã tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, đòi đóng của Formosa, hoặc đã tài trợ cho một số dự án phát triển cộng đồng ở Việt Nam như “Sách hóa nông thôn” (quyên góp – khuyến khích trẻ con và nông dân đọc sách), “Nhà chống lũ”,… (G.Đ)

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)