Tìm kiếm Blog này

Ngô Nhân Dụng: Đố đảng Cộng Sản dám đối thoại

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Ông Võ Văn Thưởng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương của đảng Cộng Sản

Ông Võ Văn Thưởng là
Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương của đảng Cộng Sản. Ông mới dậy dỗ các cán bộ, đảng viên rằng: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, ...” 
Đáng lẽ ông Thưởng phải giảng bài đó trước cho các ông Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Tô Lâm, vân vân. Bao nhiêu người muốn đối thoại và tranh luận với đảng Cộng Sản đều bị bịt miệng, bị bắt, bị bỏ tù, hết lớp này đến lớp khác! Lý do? Vì đảng Cộng Sản không dám đối thoại, không dám tranh luận!
Nếu muốn đối thoại và tranh luận, đảng Cộng Sản hãy mời ngay những người như các Luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, anh Trần Huỳnh Duy Thức, Tiến sĩ Nguyễn Quang A tới nói chuyện. Chắc chắn họ sẵn sàng! Đố mấy lý thuyết gia như Nguyễn Phú Trọng, Võ Văn Thưởng có thể cãi lý với họ!
Nếu muốn đối thoại và tranh luận, đảng Cộng Sản hãy chấm dứt không bắt bớ các blogers và những người đi biểu tình, như các bà Lê Thu Hà, bà Trần Thu Nguyệt, Bùi Thị Minh Hằng, Phạm Thanh Nghiên, anh Vũ Huy Hoàng, vợ chồng nhà thơ Bùi Chát, Tiểu An, và các nhóm đang hoạt động ôn hòa như Hội Anh Em Dân Chủ, Đường Việt Nam, vân vân. Tại sao không đối thoại với Hòa thượng Thích Quảng Độ? Tại sao không đối thoại với các vị mục sư đang bị cầm tù, hoặc Phật Giáo Hòa Hảo?
Đảng Cộng Sản ngăn cản, cấm đoán, đàn áp những người trên chỉ vì họ không dám đối thoại và tranh luận với ai cả.
Lý do? Vì đầu óc họ hiện đang rỗng tuếch!
Cứ nghe ôngTrưởng Ban Tuyên giáo Trung ương  nói thì chúng ta cũng thấy cái đầu ông trống vắng thế nào.
Ông Võ Văn Thưởng dạy các đàn em lý do tại sao đảng ông khuyến khích tranh luận: “...bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận.”
Nói như vậy mà không cười,  ông Thưởng là một nhà hài hước đại tài. Trước hết, bây giờ còn nói đến “học thuyết cách mạng” kia à? Cái học thuyết cách mạng nào vậy? Giờ này ở nước Việt Nam, giữa năm 2017, mà một cán bộ nói đến “học thuyết cách mạng” thì chẳng khác nào các ông Sở Khanh, Mã Giám Sinh giảng về việc bảo vệ trinh tiết của phụ nữ con nhà lành!
Đảng Cộng Sản hiện là một đảng cực kỳ bảo thủ! Đó là tổ chức kiên quyết bảo vệ quyền lợi của giai cấp thống trị mạnh nhất thế giới!  Đảng theo đuổi những đường lối chính trị, kinh tế thủ cựu nhất trong lịch sử! Nhân loại đã xóa bỏ lối làm ăn tư bản thời hoang đã từ lâu rồi mà đảng vẫn nuôi nó ở Việt Nam! Loài người đã xóa bỏ bao nhiêu chế độ độc tài chuyên chế như họ đang thi hành ở nước ta, cũng từ lâu lắm rồi! Bây giờ Đảng sợ nhất là có ai muốn làm cách mạng!
Một nhân chứng là ông Nguyễn Đình Cống, 80 tuổi. Năm ngoái ông đã viết thư xin từ bỏ đảng vì “càng ngày tôi càng nhận ra rằng Chủ nghĩa Mác Lênin có nhiều độc hại, rằng Chủ nghĩa cộng sản chỉ là ảo tưởng, rằng thể chế hiện tại của VN là sự độc tài toàn trị của Đảng. Tôi đã viết nhiều bài phân tích sai lầm của Mác, viết nhiều thư gửi tổ chức Đảng góp ý kiến về việc từ bỏ Chủ nghĩa Mác Lênin và thay đổi thể chế, viết ý kiến đóng góp cho Đại hội 12 với hy vọng đại hội sẽ có chuyển biến tốt về phía dân chủ. Thế nhưng Đại Hội 12 vẫn kiên trì Chủ nghĩa Mác Lênin và đường lối chính trị cũ. ...Vậy tôi thông báo từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam!”
Đảng Cộng Sản không chấp nhận đối thoại, không dám tranh luận với ông Nguyễn Đình Cống vì họ cần ôm lấy các quyền lợi quá lớn! Đảng sợ cách mạng lắm! Còn “học thuyết cách mạng” nào đâu mà ông Võ Văn Thưởng vẫn bô bô nói?
Lý do là vì cái đầu của chính ông ta hoàn toàn “trống vắng,” chỉ chất chứa những khẩu hiệu vô vị, tách rời thực tế, lỗi thời, mà loài người đã bỏ vô thùng rác, từ hơn nửa thế kỷ nay, rõ rệt nhất là từ năm 1989!
Cho nên, những lời “tuyên huấn” của ông Võ Văn Thưởng chứa đầy những mâu thuẫn.
Sau khi cổ động cho việc “đối thoại và tranh luận,” mà ông nhấn mạnh “Đây là vấn đề rất quan trọng” ông Thưởng lại sợ  đám đàn em đang ngồi nghe như vịt nghe sấm khi đứng dậy vội vã chạy ra đường kéo bà con cô bác đòi đối thoại và tranh luận! Ông bèn dặn bảo ngay: “Khoan khoan ngồi đó chớ ra! Chờ chút nữa!” Bởi vì, ông nói, cái “Ban Tuyên giáo Trung ương” mà ông nắm đầu nó cũng đang chờ đợi! Tại sao? Chính “Ban Tuyên giáo Trung ương” đang chờ Ban Bí thư “thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước.”
Tóm lại, Võ Văn Thưởng kêu gọi đối thoại và tranh luận nhưng chính ông ta cũng chưa biết mình phải đối thoại và tranh luận như thế nào! Theo cách của đảng Cộng Sản thì chính Võ Văn Thưởng cũng không dám “đối thoại và tranh luận” với cái “Ban Bí Thư” ngồi chễm trệ trên đầu mình! Mà cái  Ban Bí Thư đó cũng biết có mấy thằng khác nó ngồi trên đầu trên cổ họ nữa! Nhìn lên họ sẽ thấy đó là bọn Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Tô Lâm, hay là Tập Cận Bình? 
Ông Võ Văn Thưởng giải thích rõ hơn tại sao phải chờ cấp trên “thông qua,” bật đèn xanh và cho chỉ thị chi tiết: “cần có quy định rõ ràng để từng cấp từng ngành từng cơ sở từng đơn vị xác định rõ trách nhiệm của mình và phương pháp trong trao đổi, đối thoại.”
Nói vậy thì ai cũng hiểu: Đảng Cộng Sản nói đối thoại và tranh luận tức là “đối thoại và tranh luận dưới sự hướng dẫn”!
Các đảng viên cộng sản Việt Nam nghe ông Thưởng nói xong, có thể về nhà ngủ yên. Họ đã quen sinh hoạt trong đảng theo lề thói đó từ lâu: Dân chủ tức là Dân chủ Tập trung, Dân chủ có hướng dẫn. Không đảng viên nào cần suy nghĩ. Mỗi lần đi họp hãy cất cái đầu ở nhà, mang đi thêm nặng mà còn nguy hiểm! Tất cả những gì đòi hỏi suy nghĩ đã có cấp trên làm giúp rồi! Cứ việc “Noi Gương Bác!” Chính Hồ Chí Minh cũng từng từ chối không suy nghĩ, vì đã có người giúp! Khi một nhà báo hỏi sao không thấy ông ta viết sách, như các lãnh tụ cộng sản khác, Hồ Chí Minh giải thích: Những gì cần viết đã có Bác Mao viết cả rồi! Hồ cũng nói nhiều lần, “Bác cháu chúng ta có thể lầm chứ đồng chí Stalin không thể lầm được! Cụ Nguyễn Văn Trấn đã nghe và thuật lại câu đó. Chỉ việc nhờ Stalin và Mao suy nghĩ giúp là an toàn nhất!
Một người biết “bán cái” công việc suy nghĩ cho cấp trên làm giúp, đó mới là một đảng viên cộng sản gương mẫu, biết “Noi gương Bác!”
Nhưng dân Việt Nam bây giờ không còn là những con cừu ai bảo sao cũng cúi đầu nghe nữa. Hỏi đồng bào Xã Đồng Tâm thì biết.
Cho nên, chúng ta cứ thiết lập những diễn đàn công khai, nêu rõ mục đích đối thoại và tranh luận giữa người dân Việt Nam với nhau. Tìm đường cho cả nước trong thế kỷ 21 này. Không cần ai ban chỉ thị hướng dẫn! Không kiêng cữ, không sợ hãi, vấn đề nào cũng có thể đem ra thảo luận.
Một giáo sư Đại học Quốc gia ở Hà Nội, Tiến sĩ Vũ Minh Giang, Chủ tịch Hội đồng Khoa học Đào tạo, đã đề nghị một đề tài: “Việt Nam cần thực hiện một cuộc đổi mới đất nước lần thứ hai.” Nếu không, ông lo nước mình “sẽ tụt hậu so với các nước phát triển trên thế giới.”
Đề nghị bàn với nhau về “Đổi Mới Đợt Hai” tức là nể nang ông Nguyễn Phú Trọng lắm rồi. Nói như thế là vẫn coi như chỉ tiếp tục “con đường đổi mới” của đảng. Nhưng đề nghị này là không tưởng. Vì Nguyễn Phú Trọng không bao giờ dám cho ai bàn về một đề tài mà khi đọc lên ai cũng hiểu Đổi Mới Đợt Hai” tức là “Đổi Mới chính trị!” Đố đảng Cộng Sản Việt Nam dám để yên cho người dân tự do thảo luận, rồi tranh luận về đổi Mới chính trị! Cho ăn kẹo cũng không dám!

Nhưng có một đề tài thiết thực hơn và cấp bách không kém, chúng ta cần bàn. Đó là chuyện “Dân Việt Nam phải làm gì khi chế độ Cộng Sản sụp đổ?” Bàn vấn đề này thì chắc chắn ông Nguyễn Phú Trọng sẽ cho công an tới đối thoại bằng dùi cui! Nhưng đồng bào chúng ta cứ việc đối thoại và tranh luận với nhau! Không nên để nước đến chân mới nhảy!

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)