Tìm kiếm Blog này

Hoàng Xuân Sơn: vài bài về chân, giả tướng

Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017


nhân mùa Phật Đản 2017


không   như, tình

ngồi thêm một buổi kề cà
hồn trơ nguyệt lộ mấy tà dương gian
về em phất áo quy hàng
màu đen ngạ quỷ hóa vàng ni sư
cửa thông thống một nghi từ
ngâm bài kệ đắng ôn nhu niết bàn
bỗng trừng con mắt thu sang
rơi rơi huyết hận xuống tràng đao binh
nhớ xưa: đụng trận vô hình
nơi tham tướng đoạn tuyệt. tình. không như
nhìn nhau khúc mắc oán thù
gió qua khe hiểm bão mù nhân sinh
tìm em. hệ lụy bất bình
chim đau oanh vũ rừng kình thú hoang
thôi nghê giữa cuộc bất toàn
bể dâu còn phút giải oan tịch, trừ (*)

(*) mượn ý Tô Thùy Yên



không tính

bỗng nhiên giở chứng diên trì
từ chậm lụt.
                             tới
hồ nghi cuộc đời
thiệt mà.  mình có hai vai
khi không xớt mất
tượng đài             uy
xưa
bước đi lẩm chẩm như là
chú bé mơ mộng          leo
qua tuổi vàng
mây trên đầu cũng lang thang
phí một hôm                 rỗi
xô ngàn
tịnh
không



khinh tống

huân tập.  tính khí
răn
                   đe
khơi dòng nước độ
lũy che hồng trần
ta cùng người ấy chân nhân
mà tâm giả lả vào
lân la.  tình
không.  thiệt có
ngời tánh linh
một chút đốm sáng
giả hình bay                 xa
có khi
ngày ấy thiệt là



không. là 0

không có gì lưu truyền được mãi
không anh mà cũng 0 em
chúng ta vào đời phất phơ bụi
tay níu cán gió
phập phồng theo mang trời đất
chúng ta ăn ngủ sống nhờ
và viết
kể lể câu chuyện một chiều
một gam mầu chết
buồn như tranh
chúng ta vẫn tựa nương nhau
lau sậy ốm mòn
đừng tưởng tư duy cùng thời đã chín
cây sai quả chỉ là hệ lụy rong bèo
không có gì to tát
nơi thế ngồi thinh không

hề là những diễn viên           hề
tự mình ca ngợi
rồi vận động ngợi ca
khúc vãn thiều khải hoàn
của những xác sống
nhiều khi bơm đẩy nhau lên không trung
quên đời có kẻ thu tay
đâm lén vào lốp xe
đương tuột dốc
hãy lợi dụng những tấm thẻ xanh đỏ
ịn chữ số
vào cuộc phiêu lưu giàu nổi

một mồi lửa đốt cháy tan những câu thơ vô nghĩa
thiêu rụi câu chuyện kể tầm phào
bao lâu còn tàn tro
giữa lòng tay ấm



kết cuộc

bày xong một cuộc nắng nôi
chỗ vui chân đến chỗ ngồi thinh không
chỗ xanh giêng một cánh đồng
chỗ mù tháng chạp kín bưng ánh hồng
đù đì một đoạn gai chông
đá đeo chân nhọc hồn gồng bước mây
buồn mơ phai. cánh lan gầy
mà trong đóa mộng vẫn ngày châu loan
vòm sao hiện nghiệp chưa tròn
chuôi gươm hiệp sĩ xới mòn tâm cơ
tóc xuân nào đốm bạc chờ
vẫn huyền thức ngọc mầu tơ biếc chài
xong rồi một gánh hai vai
mấu xương huyết hãn cuối trời lâm ly

hoàng xuân sơn

nối kết, tháng tư năm 2017

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)