Tìm kiếm Blog này

Ngô Nhân Dụng: Đảng mất mặt

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017


Đảng Cộng Sản sẽ giải quyết nhanh chóng vụ Đồng Tâm. Càng kéo dài thì càng mất mặt. Một chế độ độc tài bắt đầu lung lay khi bộ máy đàn áp không còn làm cho dân sợ hãi nữa. Chế độ sẽ sụp đổ nhanh chóng khi bị toàn dân khinh rẻ, chính những người lo bảo vệ chế độ cũng giao động tinh thần. Biến cố Đồng Tâm cho thấy cả hai triệu chứng đó. Biến cố này càng kéo dài thì đảng Cộng Sản càng mất mặt. Cho nên, trước sau họ phải tìm cách chấm dứt, chấm dứt càng sớm càng tốt.
Trước đây không ai tưởng tượng được có cảnh dân chúng Việt Nam bắt giam cán bộ nhà nước làm con tin, rồi cho điều đình trao đổi. Chưa hết, người được thả còn phải đứng ra cầm loa long trọng cảm ơn! Dân xã Đồng Tâm đã trả tự do cho ông Đặng Văn Cảnh, Trưởng Ban Tuyên giáo Huyện ủy Mỹ Đức sau 6 ngày giam cầm; và ông này còn phải đọc một “Bản tường trình,” ngỏ lời “thay mặt anh em, cảm ơn bà con,” là những người dân đã bắt giam mình! Nếu có óc hài hước, phải gọi đó là “bản thu hoạch,” giống như những tù nhân bị đi “cải tạo” vẫn phải viết.

Một ông Trưởng Ban Tuyên giáo cấp huyện mất mặt, có thể tự hy sinh. Nhưng đến ông chủ tịch thành phố cũng mất mặt thì làm sao rửa được?
Ông Nguyễn Đức Chung vốn là một tướng công an, là ủy viên trung ương đảng, giữ chức chủ tịch Hà Nội. Vậy mà câu ông nói qua điện thoại, hỏi một người dân Đồng Tâm: “Nếu tôi xuống Đồng Tâm, liệu người ta có bắt tôi không?” bây giờ người Việt Nam ai cũng biết. Bao giờ đến lượt ông Nguyễn Phú Trọng cũng phải hỏi:  “Nếu tôi tới ..., liệu người ta có bắt tôi không?”
Ông Nguyễn Đức Chung tuyên bố sẽ “xuống” để “đối thoại” với dân xã, rồi lại rụt rè không dám xuống. Đến khi ông tin tưởng các lực lượng bảo vệ, lấy hết can đảm “xuống” để “đối thoại với dân,” thì người dân Đồng Tâm lại không ai thèm  đến nhìn cái mặt ông! Còn mặt mũi nào nữa!
Trong khi ông chủ tịch thành phố mất mặt như thế thì tất cả mọi người trong nước theo dõi tin tức đã phải kính phục cụ Lê Đình Kình. Ông cụ 82 tuổi, một đảng viên cộng sản suốt 60 năm, bây giờ được coi là người lãnh đạo “cuộc nổi dậy” chống lại chính sách cướp đất của đảng.
Cụ Lê Đình Kình sẽ là hình ảnh khích lệ người dân nơi khác, trong những vụ dân chúng chống cướp đất đang diễn ra khắp nước. Sẽ còn xuất hiện những cụ Lê Đình Kình khác.
Dân làng Vọng Đông, xã Yên Trung huyện Yên Phong, Bắc Ninh đang theo gương dân xã Đồng Tâm, đứng lên chống “cưỡng chế” đảng cướp đất mà không bồi thường cho dân thỏa đáng. Một người đơn độc ở xã Gành Dầu, tỉnh Kiên Giang là ông Lê Văn Bé cũng dám chống lại lệnh “cưỡng chế” chiếm đất của mình, để đảng giao cho tư bản khai thác khu du lịch. Chỉ một gia đình ông Lê Văn Bé mà chính quyền Phú Quốc phải kéo tới hàng trăm cảnh sát, công an đàn áp! Chắc đảng ta đã rút ra bài học ở xã Đồng Tâm, cần hàng trăm tay súng vì sợ một mình ông Bé cũng có thể bắt giam cán bộ nhà nước!
Tại thành phố Lai Châu thì bốn gia đình bị cướp đất chống cự, họ không bắt giam được ai cả. Tờ báo Nhân Dân mô tả: “khi cơ quan chức năng tiến hành các bước cưỡng chế, các hộ gia đình trên đã không chấp hành, dùng vũ lực và các dụng cụ, vũ khí tự chế để chống lại người thi hành công vụ làm hơn chục người của lực lượng chức năng bị thương.” Khi tờ báo chính thức của đảng loan tin có tới hơn chục cảnh sát công an an bị thương, họ tưởng như vậy là kết tội những người dân bị cướp đất dám chống cự lệnh nhà nước. Nhưng ai đọc tờ báo đảng cũng tự hỏi: Bốn gia đình gồm có bao nhiêu người? Bao nhiêu người là các cụ già, phụ nữ, trẻ em? Nhà nước đã đem xe vòi rồng xịt nước đàn áp họ, mà những người này tay không vũ khí, làm sao chống cự? Báo Đảng tính chửi bới dân nhưng chỉ để lộ bộ mặt nói dối trắng trợn, vu oan giá họa cho những người dân bị đảng ăn cướp!
Nhưng tại sao bốn gia đình này còn làm cho hàng chục “chiến sĩ công an cảnh sát” bị thương? Bộ cảnh sát công an của chế độ bây giờ toàn những bọn yếu như sên, nhát như cáy cả hay sao? Báo Nhân Dân, trong lúc hăng hái làm bổn phận bôi nhọ và chửi bới dân, đã vô tình bêu riếu cả lực lượng công an cảnh sát đang phục vụ chế độ!  Báo Nhân Dân càng cố bôi xấu dân chúng thì chế độ càng mất mặt, vì người dân thấy nhà nước yếu quá!
Người ta phải tự hỏi tại sao một tờ báo đã kiên trì phục vụ đảng suốt 60, 70 năm mà lại phạm một lỗi lầm sơ đẳng như vậy?
Có thể giải thích rằng ngay các cán bộ tuyên truyền của đảng Cộng Sản cũng chán cái công việc “nói láo ăn tiền” của họ rồi! Họ thuộc lòng những chỉ thị, cố thi hành đầy đủ: Phải mô tả dân chúng chống cướp đất thật xấu, bịa đặt để bôi nhọ bằng mọi cách. Phải đề cao đảng và nhà nước đầy hình ảnh tử tế, thương dân, yêu dân, phục vụ dân. Đám cán bộ văn hóa tư tưởng đã theo đúng sách đó mà làm một cách máy móc, không còn dùng tới đầu óc suy nghĩ nữa.
Tình trạng các cán bộ làm công việc tuyên truyền theo đúng công thức cũng giống như tình trạng các cán bộ trong bộ máy đàn áp tại Biến Cố Đồng Tâm. Người ta phải hỏi: Tại sao mấy chục cảnh sát, công an đã để cho người dân xã Đồng Tâm bắt giam, không chống cự, cũng không bỏ chạy? Nếu họ thực tình muốn tự vệ, dân nào có thể bắt và giam giữ họ?
Chế độ cộng sản dựa trên hai nền móng: Tuyên truyền và bạo lực. Một bộ máy nói dối thuần thục, và một bộ máy kìm kẹp, đàn áp chuyên nghiệp, đó là những vũ khí giúp đảng cộng sản còn tồn tại.
Nhưng cả hai bộ máy trên đều dùng đến con người. Mà con người thì không phải máy móc. Khi chính những con người trong hai guồng máy đó cảm thấy họ đang sống trong cảnh lo sợ vì chế độ thoái  trào, suy sụp không cách nào trốn tránh, thì tinh thần họ bị giao động, chán chường.
Tình trạng này thể hiện trong Biến Cố Đồng Tâm. Hàng chục cảnh sát cơ động để yên cho người dân bắt giữ mình. Một Trưởng Ban Tuyên giáo cấp huyện ủy chịu đứng ra đọc “bản thu hoạch” và cảm ơn người dân đã bắt giam mình, hoàn toàn không theo pháp luật. Cả hai hình ảnh đó làm mất mặt cả chế độ, cả đảng cộng sản Việt Nam.

Cho nên, bọn Nguyễn Phú Trọng nếu biết suy nghĩ sẽ phải ra lệnh giải quyết vụ Đồng Tâm sớm. Bây giờ người dân chỉ còn giam giữ dưới hai chục con tin để thỏa mãn các đòi hỏi và đặt thêm các điều kiện giúp họ tự vệ, không bị trả thù. Bộ chính trị đảng Cộng Sản sẽ phải nhượng bộ, vì càng để cho Nguyễn Đức Chung kéo dài cuộc mặc cả kỳ kèo bớt một thêm hai, càng dùng các thủ đoạn gian trá không còn đánh lừa được dân nữa, thì biến cố càng kéo dài. Hình ảnh xã Đồng Tâm sẽ được cả nước chiêm ngưỡng; những người dân đang bị oan ức khắp nơi sẽ rút ra những bài học cho chính họ!

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)