Tìm kiếm Blog này

Huy Phương: Vũ khí của kẻ yếu

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Một người Tây Tạng tự thiêu, phản đối sự chiếm đóng 
của Trung Quốc. (Hình minh họa: STR/AFP/Getty Images)

Thời thơ ấu, vẫn thấy lũ trẻ chơi đùa với nhau ngoài đường, hay ở trong lớp học, vẫn thường xẩy ra cảnh đứa lớn bắt nạt đứa bé, lấn áp bằng lời lẽ, thậm chí bằng vũ lực. Đứa nhỏ yếu thế không chống cự lại được, đôi khi vừa bỏ chạy vừa khóc, nhưng không quên quay đầu lại, chửi vài câu cho hả dạ. Thằng lớn giậm chân giả vờ đuổi theo, thằng nhỏ nín chửi, chạy thêm một đoạn nữa, khi thấy kẻ thù đã ở xa, lại tiếp tục vừa khóc vừa chửi vài câu nữa mới chịu nín. Một trong những vũ khí của kẻ yếu là chửi.

Lý của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng (La raison du plus fort est toujour la meilleur- La Fontaine). Mình không mạnh bằng nó nên mình đành chịu thua. Ở nhà quê, khi nhà mất một con gà, có chính quyền xã ấp nào chịu phân xử hay điều tra xem đứa nào trong xóm là đứa trộm gà, nên người mất gà đành chửi, may ra đến tai đứa trộm gà. Tuy con gà đã được nhúng vào nồi nước sôi, vặt lông, nhưng vẫn cứ chửi, chửi cho đỡ tức “tiên sư cha đứa nào ăn trộm gà của bà!”

Trước hết phải nói “chửi” là vũ khí của kẻ yếu mất hết lòng tin vào công lý và xã hội. Chí Phèo bị người đời coi rẻ, mượn rượu để chửi cả thiên hạ. Thời này, cường quyền có vũ khí, có công an, có súng ống, roi điện, xích cùm, nhà tù trong tay, thì dân chúng là nạn nhân, kẻ bị áp bức cũng có quyền dùng vũ khí của họ là chửi!

Điều 472 của Luật Hồng Đức thời nhà Lê quy định về trường hợp kẻ dưới đánh quan lại, ngoài việc phải chịu hình phạt, đền bù thương tổn còn phải đền tiền. Thời nay, không đánh lại được bọn quan lại (công an) cướp đất, đuổi nhà, dẹp chỗ buôn bán thì cũng chửi lại, tuy chửi là lăng mạ, thuộc Điều 473 Luật Hồng Đức cũng bị hình phạt và phạt tiền, nhưng chúng ta không biết luật lệ thời này ra sao, hay lâu rồi nghe chửi cũng quen, không ai còn nghĩ chuyện bỏ tù hay phạt tiền người chửi nữa và cũng không ai sợ bị chửi. Thời nay công an không bị dân chửi mới là chuyện lạ!

Một thứ vũ khí khác của kẻ yếu khi thua là nằm lăn ra đất ăn vạ hay cắn vào tay công an.

Tại Cần Thơ , một người dân chỉ vì bán một rổ cóc trên lề đường, bị công an tịch thu, chị Trần Thị Ánh đã ngăn cản, chửi bới công an thô tục hết lời, còn lăn vào đầu xe công an ăn vạ.

Cảnh sát giao thông lạm quyền bị một thanh niên H’Mong chửi ngay mặt và hỏi: “Không có dân chúng mày lấy chó gì mà sống?” Trong các vụ chửi công an nổi tiếng là vụ tài tử Trang Trần chửi công an phường Hàng Buồm, Hoàn Kiếm, Hà Nội và chửi luôn cả đảng.

Một thứ vũ khí nữa là “tụt quần!”

Vào Google đánh mấy chữ “tụt quần, chửi công an” chúng ta sẽ đọc được hằng trăm vụ, đàn bà có, đàn ông có, mà hầu hết là xẩy ra với công an giao thông, một thứ công an sách nhiễu dân nhiều nhất và bị người dân ghét nhất!

Cuối năm 2013, vì quá uất ức bị cướp đất nên chồng bà Phạm Thị Lài ở Cái Răng, Cần Thơ, uống thuốc sâu tự tử để phản đối. Sáu tháng sau, bà và con gái Hồ Nguyên Thủy lột quần áo trần truồng để chống nhà cầm quyền Cộng Sản cưỡng chế đất đai của gia đình bà. Đối với phụ nữ, khỏa thân trước công chúng là điều nhục nhã, nhưng vì quá đau khổ cùng cực vì áp bức, họ không có con đường khác!

Ngày 17 Tháng Hai, 2011, trước cổng Ủy Ban Nhân Dân Đà Nẵng, một kỹ sư tin học của công ty cao su Đà Nẵng là Phan Thanh Sơn tự thiêu để phản đối vụ giải tỏa đền bù bất công ở Cồn Dầu, Đà Nẵng, của tập đoàn tham nhũng Nguyễn Bá Thanh.

Ngày 30 Tháng Bảy, 2012, bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần, tự thiêu để phản đối việc cường quyền Cộng Sản bắt giam con bà chỉ về chuyện đấu tranh cho nhân quyền.

Tháng Giêng, 2015, chị Nguyễn Minh Tân, người đại diện cho 200 tiểu thương tại chợ Đại Hiệp, tỉnh Quảng Nam, tự thiêu sau vụ khiếu kiện bất thành, khi địa phương cho đuổi con buôn, giao cho chủ đầu tư xây chợ mới.

Sáng ngày 12 Tháng Tám, 2015, quá uất ức trước việc bị công an, cán bộ kéo đến cưỡng đất nhà để bảo vệ người khác xây nhà trên phần đất của gia đình, bà Phạm Thị Lê, 52 tuổi, cư ngụ tại xã Phổ Nhơn, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, tưới xăng lên người tự thiêu phản đối.

Nhìn ra thế giới bên ngoài, vũ khí của một kẻ yếu đã được dùng ở Tunisia ngày 17 Tháng Mười Hai, 2010, gây nên cuộc Cách Mạng Hoa Lài, khi anh Mohamed Bouazizi, 26 tuổi, có bằng cấp đại học, nhưng thất nghiệp, phải đi bán trái cây dạo và bị công an tịch thu xe bán trái cây vì anh không có giấy phép hành nghề và không có tiền để hối lộ, đã đổ xăng vào mình, tự thiêu.

Xa hơn, trước đó, vào ngày 16 Tháng Giêng, 1969, quân đội Liên Xô và các nước trong khối hiệp ước Warsaw tràn vào Tiệp Khắc để đàn áp và đè bẹp những nỗ lực dân chủ của nước này, một sinh viên khoa triết, tên là Jan Palach, tự thiêu để lên tiếng phản đối sự can thiệp thô bạo này. Ông Ryszard Siwiec, người Ba Lan, 59 tuổi, cha của bốn người con, cũng châm ngọn lửa đốt mình ngay tại sân vận động quốc gia Warsaw. Sau đó, có thêm 12 người tự thiêu để phản đối việc Tiệp Khắc bị xâm lăng, ngoại trừ một người ở độ tuổi 40, những người còn lại đều là thanh niên từ 19 đến 25 tuổi.

Vào năm 1950, Trung Quốc đưa quân tới Tây Tạng, thiết lập quyền kiểm soát khu vực này. Năm 1959, nhân dân Tây Tạng làm một cuộc nổi dậy, nhưng bị quân đội Trung Quốc nghiền nát. Đức Đạt Lai Lạt Ma và nhiều người dân Tây Tạng khác phải trốn sang Ấn Độ, nơi ngài thành lập chính phủ lưu vong. Cuộc bức hại của chính quyền Trung Quốc trong nửa thế kỷ qua làm hơn 1 triệu người Tây Tạng bị thiệt mạng. Kể từ năm 2008 đến 2014, đã có 136 người Tây Tạng quyết định sử dụng vũ khí của kẻ yếu, là tự thiêu để phản đối chính quyền Trung Quốc.

Đài Á Châu Tự Do (RFA) đặt câu hỏi: “ Ở Việt Nam càng ngày càng có thêm người tự thiêu vì bị cưỡng chế đất đai; tuy nhiên, liệu biện pháp này có thực sự hữu hiệu để đấu tranh chống bất công tại Việt Nam hay không?”

Cuộc Cách Mạng Nhung của mùa Xuân Praha, và cuộc Cách Mạng Hoa Lài ở Tunisia đều xuất phát từ những cuộc nhóm lửa từ thân người chống đối, nhưng những vụ tự thiêu ở Việt Nam chưa châm ngòi được cho một vụ cách mạng bùng bổ để tiêu diệt chế độ Cộng Sản?

Trong một thói quen chống đối của người yếu thế tại một đất nước như Việt Nam, vũ khí yếu nhất là chửi, thứ đến là ăn vạ, cao hơn một bực tụt quần hay trần truồng giữa nơi công cộng, ngay trước mặt công chúng để phản đối lại cường quyền, tuy dơn giản nhưng đầy tủi nhục của thân phận con người dưới chế độ Cộng Sản.

Biện pháp dữ dội, hy sinh cuối cùng là tự thiêu để đòi công lý.

Phải chăng những cuộc chống đối tại Việt Nam chưa đủ mạnh, quần chúng còn thờ ơ, hay chế độ Cộng Sản tại Việt Nam có một lực lượng trấn áp quy mô, quân đội, công an bị mua chuộc trung thành với chế độ thông qua đặc quyền, đặc lợi quá lớn?

Nhưng “tức nước thì vỡ bờ,” đó cũng là quy luật muôn đời.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)