Bồ Tùng Linh/Đàm Quang Hưng dịch: TỬ HOA HÒA THƯỢNG

Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Thính giảng Lăng Nghiêm bệnh tháp tiền
Thiếu niên tuệ nghiệp hợp sinh thiên
Tiền thân dĩ chứng Như Lai quả
Hà sự minh trung phụ túc khiên
   
   
ÁC GIẢ, ÁC BÁO

Huyện Chư Thành, tỉnh Sơn Đông, có triều quan nổi tiếng họ Đinh, được dân chúng trong vùng rất nể trọng, gọi là Dã Hạc Công. Công có người cháu nội là nho sĩ Đinh Hữu, thông minh xuất chúng, văn chương trác tuyệt. Năm 20 tuổi, Đinh Hữu đã nổi tiếng là danh sĩ trong vùng. Nay 40 tuổi, Đinh Hữu vẫn sống độc thân, cư ngụ với người lão bộc và đám gia nhân.

Một hôm, Đinh Hữu bị bệnh nặng. Lão bộc sai gia nhân đi mời thầy thuốc tới nhà chữa bệnh cho chủ nhưng bệnh tình của Đinh Hữu chẳng hề thuyên giảm. Lão bộc bèn sai gia nhân đi mời thầy khác, nhưng không có thầy nào chữa được bệnh cho Đinh Hữu.

Bốn tháng sau, Đinh Hữu chết. Lão bộc sai gia nhân liệm xác chủ, đặt nằm trong quan tài mở nắp, để ở phòng khách.

Sáng sau, khi lên phòng khách làm l¬ễ phát tang, chợt thấy xác chủ cục cựa, đám gia nhân kinh hãi, bỏ chạy tán loạn, chỉ có lão bộc đứng lại ở trong phòng.

Lão bộc bèn đến cạnh quan tài, hỏi:"Chủ nhân đã hồi sinh đó ư?" Đinh Hữu khẽ gật đầu, đáp:"Phải!" Lão bộc bèn xuống nhà dưới thuật chuyện cho đám gia nhân nghe. Lúc đó chúng mới dám theo lão bộc trở lên phòng khách, tới cạnh quan tài thăm chủ.

Lão bộc sai chúng cởi khăn liệm cho chủ, khiêng vào phòng ngủ, đặt nằm lên giường.

Chợt Đinh Hữu mở mắt mà nói:"Ta ngộ đạo rồi!" Chúng đưa mắt nhìn nhau, chẳng hiểu chủ muốn nói gì.

Tuy đã hồi sinh, nhưng bệnh vẫn còn, Đinh Hữu vẫn nằm trên giường, không ngồi dậy được. Lão bộc bèn cắt phiên cho đám gia nhân ngồi túc trực bên giường, rồi bàn bạc với chúng xem ai là thầy thuốc hay nhất trong vùng, để mời tới chữa bệnh cho chủ. Nghe thấy chúng bàn bạc, Đinh Hữu nói với lão bộc:"Trong vùng này, ngoài nho sinh họ Đặng ra, chẳng ai chữa được bệnh cho ta! Tuy Đặng sinh rất tinh thông y thuật, nhưng ít khi chịu chữa bệnh cho ai! Nếu ông mời được Đặng sinh tới đây chữa bệnh cho ta thì ta mới khỏi được!"

Lão bộc bèn sai gia nhân đi mời Đặng sinh tới nhà chữa bệnh cho chủ. Đặng sinh từ chối. Lão bộc lại sai gia nhân khác đi mời. Đặng sinh vẫn từ chối. Lão bộc bèn đích thân đi mời. Nể tuổi tác của lão bộc, Đặng sinh nhận lời, đem theo một bọc thuốc.

Tới nơi, Đặng sinh bắt mạch cho Đinh Hữu, rồi mở bọc, lấy ra một thang thuốc, đưa cho lão bộc mà nói: "Bệnh của Đinh quân còn chữa được! Chỉ cần uống hết ba thang thuốc của tôi là khỏi! Đây là thang đầu! Ông sắc lấy hai nước, cho Đinh quân uống trong hai ngày! Ngày thứ ba, tôi sẽ trở lại đây bắt mạch cho Đinh quân rồi cho thang khác!" Lão bộc vâng dạ, nói lời cám ơn. Đặng sinh cáo biệt.

Về nhà, Đặng sinh vừa mở cửa bước vào phòng, thì thấy một nữ lang từ ngoài đường chạy vào theo. Kinh ngạc quá, Đặng sinh hỏi:"Cô nương là ai?" Nữ lang đáp: "Thiếp là ma! Kiếp trước thiếp là một thị nữ, hầu cận phu nhân của Đổng thượng thư ở huyện Thanh Châu!" Hỏi:"Cô nương muốn gì?" Đáp:"Thiếp muốn tiên sinh ngưng chữa bệnh cho Đinh Hữu!" Hỏi:"Tại sao?" Đáp: "Vì kiếp trước, Đinh Hữu là hòa thượng Tử Hoa. Tuy là hòa thượng nhưng y đã gây cho thiếp một thảm họa! Nay thiếp đang trả thù y, sẽ làm cho y bị bệnh mà chết!" Đặng sinh nói:"Nhưng ta đã hứa với y là sẽ chữa cho y khỏi bệnh rồi!" Nữ lang nói:"Thiếp không cần biết chuyện ấy! Thiếp chỉ muốn tới đây để báo cho tiên sinh biết nếu tiên sinh tiếp tục chữa bệnh cho y thì tiên sinh sẽ chịu một thảm họa!" Nói xong, nữ lang biến mất.

Kinh hãi quá, Đặng sinh đứng tần ngần hồi lâu, rồi quyết định ngưng chữa bệnh cho Đinh Hữu.   

Ở nhà Đinh Hữu thì ngay sau khi Đặng sinh ra về, lão bộc vội sai gia nhân đem thuốc đi sắc cho chủ. Đinh Hữu mới uống hết có một nước mà bệnh tình đã thuyên giảm rõ rệt.

Hôm sau, chợt Đinh Hữu nói với lão bộc:"Nằm mãi trên giường, ta thấy buồn lắm! Nghe nói vị hòa thượng trụ trì tại chùa Chư Thành ở huyện này thông hiểu hết nghĩa lý trong các kinh Phật, ta muốn ông sai gia nhân tới chùa, thỉnh hòa thượng tới đây giảng kinh Phật cho ta nghe!" Lão bộc vâng dạ, rồi sai gia nhân đi thỉnh hòa thượng. Hòa thượng nhận lời.

Lát sau, khi hoà thượng tới, Đinh Hữu sai gia nhân lấy ghế đặt cạnh giường mình, mời hòa thượng ngồi, rồi xin hòa thượng giảng kinh Lăng Nghiêm cho mình nghe. Hòa thượng bèn ngồi giảng hết cuốn kinh rồi cáo biệt.

Sau khi hòa thượng ra về, Đinh Hữu nói với đám gia nhân:"Ông sư này giảng kinh Lăng Nghiêm sai từ đầu đến cuối! Nghĩa lý trong kinh đâu có phải như lời giảng của ông! Ngày mai Đặng sinh sẽ tới đây cho ta thang thuốc thứ nhì! Uống xong ba thang thuốc của Đặng sinh, ta sẽ khỏi bệnh! Lúc đó, ta sẽ giảng đúng nghĩa lý trong kinh Lăng Nghiêm cho các ngươi nghe!"

Hôm sau, đúng hẹn, Đinh Hữu nằm chờ Đặng sinh tới cho mình thang thuốc thứ nhì. Chờ suốt ngày, chẳng thấy Đặng sinh đâu, Đinh Hữu lấy làm lạ.

Hôm sau nữa, nằm chờ đến trưa, cũng chẳng thấy Đặng sinh đâu, Đinh Hữu bèn sai gia nhân tới nhà Đặng sinh nhắc lại lời hẹn. Đặng sinh từ chối, không chịu tới nữa. Gia nhân về trình. Đinh Hữu bèn nhờ lão bộc tới hỏi xem tại sao Đặng sinh lại thất hứa? Đặng sinh đành phải thuật cho lão bộc nghe những lời mà hồn ma của thị nữ hầu cận Đổng phu nhân đã nói với mình.

Lão bộc về trình. Nghe xong, Đinh Hữu nằm ngửa mặt nhìn trần nhà mà than với lão bộc: "Quả thực, kiếp trước ta là hòa thượng Tử Hoa. Ta đã gây nghiệt chướng, tạo ra một thảm họa cho kẻ khác! Kiếp này, kẻ ấy báo thù thì bây giờ là lúc ta tận số!" Nói xong, Đinh Hữu tắt thở.   

Sau khi an táng cho Đinh Hữu, đám gia nhân tò mò đi dò hỏi thì được các bô lão trong vùng nói như sau:
“Hơn bốn mươi năm về trước, trong huyện Thanh Châu có vị hòa thượng, pháp danh Tử Hoa, trụ trì ở chùa Đại Từ. Trong huyện, lại có gia đình vị thượng thư họ Đổng, cư ngụ trong một phủ đệ rộng lớn. Đổng phu nhân nuôi rất nhiều gia nhân và một đám thị nữ. Vì rất kính trọng hòa thượng Tử Hoa, Đổng phu nhân thường sai gia nhân đi thỉnh hòa thượng vào phủ đệ thuyết giảng kinh Phật cho mình nghe. Trong đám thị nữ, có kẻ oán thù hòa thượng đến mức không đội trời chung! Tuy nhiên, không ai biết tại sao kẻ ấy lại oán thù hòa  thượng? Và tại sao mức oán thù lại sâu đến thế?”   
      
Nguồn: Ninh-Hoa.com


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)