Tìm kiếm Blog này

Trần Mộng Tú: Mang Tết tới trường

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2017

Bà ngoại mặc một chiếc áo khoác bằng nhung đen, có thêu cành đào làng Nhật Tân, (bà cứ đinh ninh đó là đào Nhật Tân) bà đã mua chiếc áo này ở Hà Nội, trong một lần về thăm quê cả mười sáu năm trước. Bà nhớ dịp đó vào cuối năm, gió mùa đông bắc đang thổi vào thành phố, bà được vợ chồng cậu em sống ở Hà Nội, cho đi phố xem người Hà Nội sửa soạn đón Tết. Chiếc áo này may như loại áo Trấn Thủ ngày trước, bên trong có lót một lớp bông mỏng, rất ấm.

Mặc chiếc áo vào, lòng bà mang mang nhớ lại cái ngày đi lang thang với hai em ở quê nhà. Bà nhớ cái cảm giác đặt chân lên những viên gạch cũ, len lỏi đi giữa những quang gánh, những quầy hàng xếp kín hai bên phố, người đi đông đúc như chen nhau ngược, xuôi cả hai chiều. Tiếng gọi nhau, tiếng mua bán, tiếng còi xe, dội vào tâm bà những cảm xúc vui, buồn. Những cảm xúc của một người xa xứ lâu năm trở lại nhà, làm bà thỉnh thoảng ứa nước mắt. Bà tự trấn an mình Gió mùa đông bắc đấy mà.

 Cô con gái hỏi: Mẹ sẵn sàng chưa? Lôi bà về hiện tại.

Bà xem lại những thứ mình cần mang theo: Một bức tranh hình con gà trống, sáng nay bà mới in ra từ máy vi tính rồi ngồi hí hoáy tô màu xanh, màu đỏ vào bộ lông gà, xong còn ký một chữ “Bà” vào góc bức tranh nữa.

Cô giáo sẽ ghim bức tranh lên một tấm bảng trong lớp, kèm theo một cái phong bao đỏ lì-xì cho các em ngắm nghía.

Bà mang thêm một cuốn sách truyện Tết bằng tranh cho nhi đồng. Một cái túi đựng những phong bao đỏ tiền mừng tuổi. Mỗi túi bà cho vào 2 đồng kẽm 50 xu, mới tinh. Con gái bà mang theo một túi bánh “Vận May” (Fortune Cookies)

Bà đã sẵn sàng theo con gái tới trường Mầm Non của cô cháu ngoại lên bốn. Bà tới đó kể chuyện Năm Mới của người Việt cho cô giáo và các học trò tí hon nghe.

Bà ngồi xuống sàn lớp, các em bé ngồi thành vòng cung trước mặt bà. Lớp Mầm Non ở trường Montessori, mỗi lớp, một cô giáo chỉ có quyền trông tối đa mười em, hơn con số đó sẽ có thêm một cô giáo phụ.

Bà đọc sách về Tết


Bà cắt nghĩa bằng ngôn ngữ giản dị của tuổi lên ba cho các em hiểu thế nào là Tết Việt Nam, Tết của người Á Đông.

Ngày đầu năm các con phải ngoan, vâng lời ông bà, cha mẹ. Mặc áo mới, giữ cho mình luôn luôn sạch sẽ, khoanh tay chúc sức khỏe cho ông bà, cha mẹ. Ông bà, cha mẹ sẽ mừng cho các con thêm một tuổi, sẽ cho các con phong bì màu đỏ, có đồng tiền mới, mới như tuổi của các con.  

Tranh Gà – Bà tô màu mang tới lớp.

 Rồi bà ngoại mở một cuốn sách có mười con chuột sửa soạn ăn Tết: Một con lau chùi nhà cửa, hai con đi chợ, ba con nấu ăn….khi đủ mười con có công việc làm, đàn chuột bắt đầu ăn Tết. Thức ăn có trái cây, bánh chưng, kẹo, mứt.

Sau đó bà hỏi tên từng em, dậy các em bé nói “Chúc Mừng Năm Mới” mỗi khi đưa tay ra nhận phong bao mừng tuổi của bà. Cháu ngoại của bà khi được hỏi tên, cô nhìn bà mỉm cười, nói: My name Mỹ Tho. Đây là tên Việt bà đặt cho, thỉnh thoảng bà gọi ở nhà. Cô khôn quá, biết là Tết Việt Nam nên cô nói ngay cái tên Việt cho bà vui. Cô sẽ lên 4 vào tháng hai này.

Sau khi nhận phong bì, các em vào ghế của mình, trên bàn trước mặt mỗi em, Mẹ của Mỹ Tho đã đặt sẵn hai cái bánh “Vận May” trên cái khăn giấy đỏ có in hình mấy bông hoa và chữ Happy New Year mầu kim nhũ.
Có lẽ đây là lần đầu tiên các em nhận được phong bì chúc tuổi. Các em sẽ đem về nhà, líu lo kể lại cho cha mẹ nghe về bà của bạn mình tới lớp đọc sách, kể chuyện năm mới, cho mình tiền trong phong bao đỏ và cho mình ăn bánh. Chỉ vài ba hôm là các em sẽ quên ngay và cả cháu bà nữa, cô bé sắp lên bốn này, nếu không có bà hay mẹ nhắc cho biết thế nào là Tết thì khi lớn lên cô sẽ chẳng thể nào hiểu được tại sao Tết đến, những người Việt, người Á Đông lại vui đến thế, lại buồn đến thế.

Bà phát tiền Mừng Tuổi

Từ giã trường học, hai mẹ con ra về. Cô con gái đưa mẹ đi chợ để mẹ mua thêm thực phẩm cho mấy ngày Tết. Xong cô đưa mẹ về nhà và quay lại trường đón con. Bé mới tới tuổi học có nửa ngày.

Bà nhìn theo chiếc xe của con đi xuống dốc và rẽ ở ngã ba. Không biết còn bao nhiêu lần nữa bà vào trường đọc sách, kể chuyện Tết quê nhà cho cháu và các bạn cháu. Cô bé sẽ lớn nhanh lắm, và bà ngoại cũng sẽ già nhanh lắm.

Cô sẽ ra khỏi trường Mầm Non, ra Tiểu Học, Trung Học và cứ thế cô đi về phía trước. Có thể cô sẽ quên hay chỉ nhớ rất mơ hồ về một cái Tết xa xưa nào đó có bà bên cạnh.
Bà ngoại cô, nếu còn, sẽ chỉ đứng lại một chỗ nhìn theo cô mỗi độ Tết về và chắc gió mùa Đông Bắc tận Hà Nội vẫn lồng lộng thổi vào trái tim lưu xứ.

tmt
Tết Đinh Dậu 2017


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)