Tìm kiếm Blog này

Thơ Phạm Tăng

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017


Một bài thơ xuân
(Thơ Phạm Tăng đọc, không có tên, TK)

Đón xuân thiên hạ tưng bừng
Riêng mình xứ lạ chưa từng thấy xuân
Giấy thơm bút biếng gieo vần
Vải trinh cọ cũng ngại ngần nét hoang.

Xuân gì? Đất nước người ta
Đẹp gì? Lớp váng phù hoa mượn người
Mới qua thoát nhục tôi đòi
Nhẽ đâu hớn hở làm loài dây leo.


Bạn bè tâm đắc vắng teo
Xóm Tàu quán trọ cheo leo một mình
Vắng xuân đâu phải thiếu tình
Soi gương vẫn thấy là mình có đôi.

Gặp khi tắt lửa tối trời
Truyện trò rỡn với thằng tôi cũng tình.


Dòng sông
...
Lỡ tay khua động mái chèo
Bao nhiêu hy vọng bọt bèo lại tan
Xuôi dòng Nhân Quả mênh mang
Cánh bèo phó mặc tràng giang vô tình.
Bốn bề sương khói u minh
Nghe trôi không biết trôi mình về đâu?
Cúi nhìn thăm thẳm sông sâu
Nước gương soi nửa mái đầu bạc phơ!
Trần gian tháng đợi năm chờ
Bao giờ ghé bến Hư Vô hỡi Thuyền?
Tâm tư trĩu nặng ưu phiền
Có Ai vợi rót khoang thuyền với Ta?
....
(1953)


Là một hay hai

Mình đây là Một, hay Hai?
Nửa trong Xương-Thịt; nửa ngoài trời mây
Nửa phiêu lãng, nửa lưu đầy
Nửa đêm tăm tối, nửa ngày sáng chưng
Nửa si mê, nửa lạnh lùng
Nửa băng giấu mặt, nửa bùng lửa tim.
Không tin có, vẫn đi tìm
Mò trăng đáy nước, cố nhìn thật sâu
Tháng ngày nhớ Trước, thương Sau
Trăm năm khơi một Nguồn Đau tự mình.

Gương ơi! đâu Bóng đâu Hình
Gương kia là một, sao mình hoá hai?
Bụi đâu mờ phủ gương đài?
Trong ta cũng bụi, rũ hoài chưa ra.
(1980)


Hỏi mình

Lạc bước từ đâu, tới chốn đây?
Trí tâm mờ mịt, xác khô gầy!
Khi chưa xương thịt, nơi nào ngụ?
Đến lúc tàn tro, có chốn bay?
Trời đất dọc ngang đâu kẻ dắt
Cuộc cờ thành bại có ai bày?
Sáu mươi, những muốn ngừng xuôi ngược
Bởi trái cầu quay, vẫn phải bay...
(1986)


Cũng một nước cờ

Còn đây, Mất cũng liền đây,
Tử-Sinh ràng buộc từng giây, trọn đời,
Âm thanh vừa thốt lên lời
Nửa câu chưa dứt, một thời đã qua...
Trăm, ngàn, vạn, ức, cái Ta
Chết trong lúc trước thành ...Ta lúc này.
Ngừng đây, nhưng vẫn vần xoay
Nằm đây, nhưng vẫn tung bay khắp trời
Dại chi lãng phí cuộc đời
Tiếc Tôi đã mất, thương Tôi hiện giờ
Tử-Sinh vui một ván cờ
Người quân tử há đợi chờ hơn thua.
(1976)


Múa bút vườn hoang...

Múa bút vườn hoang vẽ láo chơi
Xôn xao sỏi đá nói nên lời
Đỏ xanh xáo trộn hồn cây cỏ
Nhẹ gót vào tranh... chiếc lá rơi...
(1973)


Lạnh ở trong lòng

Lạnh đâu thấm nhập vào phòng?
Không đâu! Lạnh ở trong lòng lạnh ra.
Bên ngoài chỉ có sương sa,
Bên trong giá buốt hơn là tuyết băng.
Rùng mình răng siết hàm răng
Làm người nằm cạnh trong chăn cựa mình!
(1968)


Đề bức tranh “Vũ Trụ”
(“Lớn vô cùng, nhỏ vô cùng”)

Trông lên thiên thể bao la
Nhìn vào sâu thẳm trong ta mịt mùng
Xác thân: vạch nối đôi vùng
Khoát tay một nét: cuộn vòng càn khôn!
Đất trời, mở rộng tay ôm
Phút giây xuất Ngã[1], bền hơn cuộc đời !
(1981)


Ngõ hẹp

Hút nẻo đường khuya vắng ngắt
Ngắn, dài, bóng ngả lê thê,
Gót gieo rên siết mặt hè
Rợn tiếng mèo hoang ngõ tối...

Thấp thoáng ai kia? Góc đường Tội Lỗi?
Mớ tóc bồng rác rưởi ướp sương đêm
Mặt phấn hoen son, loang lổ ánh đèn
Lạnh thăm thẳm đôi quầng sâu mắt huyệt
... Người dương thế hay hình ma cõi chết
Lánh u sầu hoang mộ hiện về đây?
Hận kiếp nào xưa? nhớ thủa vui bầy,
Nghe gió gọi nên thở dài u uất.
.............................
Tâm sự buốt tê lòng đất
Bốn bề ván ghép linh hồn
Mỗi khi chiều nghe lạnh lẽo hoàng hôn
Đi vơ vất giữa đêm trường ngơ ngác,
Tìm xương thịt để trở về nhập xác...
...............................
Ta rùng mình hun hút gió tha ma
Trong mê cuồng ta gặp chính “Hồn ta”!

Ta muốn thét lên từ đáy mộ
Cho đêm sâu sụp đổ
Cho vỡ ngục kinh thành
Rẽ cánh bay về nơi bát ngát cao xanh
Tung xiềng xích của hình hài cám dỗ!

Ôi Thượng đế Tôi vô cùng đau khổ
Sao sinh tôi cùng một thủa sinh em
Thổi linh hồn cát bụi chắp nên duyên
Yêu tuyệt đối, nên căm hờn vĩnh viễn!!
(1954)


Gương thề mặt đá

I
Người đi thủa trước mình đi tiễn
Đến lượt mình đi, thiếu một người.
Mảnh đất từ đây, ai ấp ủ
Gương thề mặt đá, bóng trăng soi.
(1959)

II
Trăng soi mấy chục năm rồi
Mộ không để đó đợi người nằm chung.
Ai làm cách trở núi sông
Kẻ ôm đất lạnh, người không đường về...
Trăng soi vằng vặc gương thề
Lấy ai khuya sớm đi về có nhau?
(1984)

III
Huyệt trống mồ hoang trả núi sông
Cốt thiêu, tro bụi gửi cho chồng
Duyên hờn phận tủi tan lòng đất
Phách bướm hồn hoa nhập cõi không!
Kẻ khuất ngàn trùng quên tục lụy
Người đi muôn dặm chết trong lòng
Cổ kim muôn vạn pho tình sử
Chép lại gì chăng? Một chữ: “Không”
(1985)






[1] Ngã: Cái tôi, chú thích PT.  

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)