Lê Dung: “Báo chí cách mạng có bao giờ được thế này không?”

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 11 năm 2016

Ảnh: Thanh Niên
Vụ Bộ Thông tin và Tuyền thông xử phạt 50 tờ báo lớn nhỏ liên quan đến sai phạm về thông tin nước mắm chứa chất arsen đã trở thành kỷ lục xử phạt báo chí từ trước đến nay.
Kỷ lục cũ trước đây được lập chỉ là từ 3 đến 4 tờ báo bị xử phạt một lúc, nhưng không cùng vụ.
Không chỉ đưa tin tức sai lệch về vụ nước mắm, rất nhiều tờ báo nhà nước còn mang đậm dấu hiệu “chung chịu” với doanh nghiệp muốn khống chế thị trường nước mắm, mà cụ thể là Tập đoàn Masan.
Khi vụ truyền thông bẩn về nước mắm xảy ra, dư luận báo giới lập tức nói về một quan chức có hạng của báo Thanh Niên là ông Võ Khối. Nhiều xầm xì về việc ông nhà báo này đã “nẫng” một khoản tiền lớn để đạo diễn đăng bài dập nước mắm truyền thống do người dân làm, ngược lại đã nâng vị thế của Masan “lên một tầm cao mới”.

Từ tháng 9/2916, dư luận xã hội cũng xôn xao về vụ một nhà báo bị công an khám nhà. Theo một số nguồn tin không chính thức, nhà báo này chưa bị bắt, nhưng công an phát hiện trong nhà của nhà báo này có tới 168 tỷ đồng tiền mặt và 8 sổ đỏ (giấy chứng nhận sở hữu nhà).
Làm cách nào để nhà báo trên có được số tiền khủng khiếp ấy?
Thế nhưng vài nhà báo nhà nước lại nhún vai “Chuyện vặt! Ở Hà Nội như vậy là bình thường”.
Báo chí nhà nước chưa bao giờ tung tóe và bẩn thỉu đến như vậy.
Trong một cuộc gặp cử tri Hà Nội gần đây, Tổng Bí thư Trọng bất thần cảm xúc “Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không?”.
Ông Trọng có vẻ thành thật khi thốt lên những từ ngữ trên trời ấy. Ông ta vẫn tự hào về thành tích mà Đảng Cộng sản đã đạt được, bằng vào những báo cáo tô hồng từ dưới lên trên và thói hô hào theo nghị quyết, bât chấp hiện tồn mới nhất về vụ cá chết Formosa đang khiến dân sinh miền Trung điêu đứng.
Vậy nền báo chí cách mạng có bao giờ được thế này không?
Trong số hơn 800 tờ báo nhà nước, chỉ có khoảng một chục đầu báo có tính phản biện, và dám nói một chút sự thật về hiện trạng khốn quẫn của nền kinh tế và xã hội, dù quá ít sự thật về bản chất nền chính trị và chế độ. Trong khi đó, tuyệt đại đại số báo chí nhà nước chủ ý giữ im lặng và cả câm lặng. Không có lấy một tiếng nói thống thiết nào ủng hộ phong trào phản kháng và biểu tình chống Trung cộng. Cũng chẳng có tiếng nói nào được cất lên để hỗ trợ phong trào đấu tranh dân chủ và nhân quyền. Ngay cả khi những phóng viên báo nhà nước bị công an và “côn đồ công vụ” hành hung, cả Bộ Thông tin và Truyền thông cùng Hội Nhà báo Việt Nam như thể rúc đầu vào gấu áo.
Vụ truyền thông bẩn về nước mắm đã chứng minh một sự thật cực kỳ phũ phàng là ngày càng có quá nhiều tờ báo nhà nước lợi dụng vị thế truyền thông để trục lợi, hoàn toàn không quan tâm đến tình cảnh khốn khổ của dân nghèo.
Hẳn đó là một câu trả lời đích đáng cho Tổng Bí thư Trọng: Báo chí cách mạng có bao giờ được thế này không?
L.D.


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)