Tìm kiếm Blog này

Trần Đình Sử: Đạo đức của lãnh đạo

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

Hồi cụ Hồ còn sống cụ luôn luôn nói về đạo đức, luân lí của lãnh đạo. Theo cụ, cán bộ phải cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Mỗi cán bộ phải là công bộc (đầy tớ) của nhân dân, phục vụ nhân dân. Cán bộ phải lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ.

Cứ theo tiêu chuẩn của cụ Hồ thì có thể nói cán bộ lãnh đạo ngày này hầu như đại đa số là bọn người vô đạo đức (ông Trương Tấn Sang gọi là bọn sâu). Họ ăn trước thiên hạ, chỗ đất nào ngon họ cắm trước, xây biệt thự rõ to, dự án nào ngon họ chia trước. Họ còn bày ra dự án để kiếm chác. Các mối nguy của đời sống dân kêu mặc kệ dân. Họ lo sau thiên hạ, họ không phát hiện được vụ tiêu cực nào, chỉ khi nào có vụ nào do báo chí nêu lên thì họ ra oai, đòi trừng trị nghiêm. Đạo đức của họ là đạo đức nhiệm kì, cứ chén cái đã, hết nhiệm kì hạ cánh an toàn là xong, còn thì mặc ma với đuốc. Không cần không kiệm, chí tư vô công, ai chết mặc ai, tiền mình bỏ túi. Khi xử án thì thiên vị. Các đồng chí thì nói chung là kiểm điểm rút kinh nghiệm, còn với dân thì phạt tiền, phạt tù.

Có điều này không biết cụ Hồ đã nói chưa, đề nghị các chuyên gia tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ giúp. Đó là đối với nước lớn phải tỏ rõ khí phách dân tộc, không được quỵ luỵ, quỳ gối, ăn theo nói leo chúng nó để nó xoa đầu, mất tư thế của một nước có chủ quyền.

Đạo đức thế thì dân tin, dân quý, dân trọng làm sao được?

T. Đ. S.


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đối với Ngự Thuyết, nội dung và hình thức là một thể nhất quán bao trùm mọi đề tài, trong đó tâm thức lưu đày được trình bày khá nhiều dưới những dạng khác nhau. ... Đây là tư duy nòng cốt của Ngự Thuyết. ... Nó là một hiện thực làm cho Ngự Thuyết băn khoăn và còn “vang vọng lâu dài vào hồn, vào tim của những thế hệ mai sau”... - Lê Hữu Mục

Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

Góp ý


Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.