Lê Hữu: Trump, anh phải sống!

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 10 năm 2016



Từ điển “thuật ngữ giao tiếp” gần đây vừa có thêm từ ngữ mới, “bàn tay bạch tuộc”.
Bạch tuộc, một loài sinh vật biển thân mềm thuộc họ hàng nhà mực, sau lần nổi tiếng nhờ bộ phim truyền hình nhiều tập của Ý, “Bạch tuộc” (La Piovra), lại vừa nổi tiếng thêm lần nữa khi được ví von rất tượng hình với đôi tay điệu nghệ, xông xáo, sục sạo rất linh hoạt của ứng cử viên Tổng Thống Mỹ Donald Trump. Hai cánh tay dài ngoằng như vòi bạch tuộc với những “hấp khẩu” rất lợi hại, vớ được chỗ nào là bám trụ kiên cường, có cào cấu, giãy giụa cách nào cũng không nhả. Bạch tuộc vừa có biệt danh là “quái vật biển cả” vừa được đánh giá là thông minh nhất trong tất cả loài động vật không xương sống dưới lòng đại dương. 
Thế nhưng, cũng chính đôi tay quơ quào, chụp bắt loạn xạ của loài bạch tuộc thông minh ấy đã làm hại ông Trùm bất động sản (chữ “Trump” gần gần với chữ “Trùm” trong tiếng Việt) khiến ông gặp nạn liên tiếp trong những tuần qua. Tiếp theo sau vụ rò rỉ video một phân đoạn của chương trình “Access Hollywood” tại một phim trường vào tháng 9/2005, từ đâu bỗng xuất hiện đến cả chục vị nữ lưu lần lượt lên tiếng tố giác ông đã có những lời lẽ và hành vi sàm sỡ với những mức độ khác nhau.

“He was like an octopus. His hands were all over me.” Một phụ nữ mô tả rành rọt và sống động các thao tác của ông Trump với lối ví von thật “ấn tượng”, và chú bạch tuộc cũng tái xuất giang hồ từ đó, chỉ khác là đi thẳng vào sinh hoạt đời thường chứ không còn trong phim ảnh nữa. 
Nhiều câu chuyện tiếp theo được các phụ nữ tự nhận là nạn nhân của ông kể lại với những tình tiết thật ly kỳ, gay cấn.
Tiếc rằng ông Trump lại không chịu thừa nhận những câu chuyện hấp dẫn mà ông đóng vai chính ấy là có thật. Ông nổi giận nói rằng mọi cáo buộc gọi là “tấn công tình dục” nhắm vào ông đều là bệnh hoạn, bịa đặt và được dàn dựng nhằm bôi nhọ ứng viên Tổng Thống của đảng Cộng Hòa.
Thực hư thế nào chưa rõ nhưng các cáo buộc này cũng là những ngọn roi đau điếng quất vào người khiến ông Trump và ê-kíp vận động tranh cử của ông phải lao đao khốn đốn. Ông như con hổ gầm gừ, lồng lộn vì thương tích trong lúc các phương tiện truyền thông, các đối thủ chính trị và các “nạn nhân” của ông tiếp tục phóng những mũi lao về phía ông.
Kể cũng tội nghiệp cho ông Trump, đêm nằm không yên giấc, cứ lo ngay ngáy không biết sáng mai thức dậy có thêm cuốn băng nào rò rỉ, có thêm nữ lưu nào “thật thà khai báo” nữa không.
“Bệnh tòng khẩu nhập; họa tòng khẩu xuất” (bệnh từ miệng mà vào; họa từ miệng mà ra), người ta có thể mượn ông Trump làm ví dụ tốt nhất cho câu ấy.
Bị đánh hội đồng, ông Trump một mình tả xung hữu đột giữa trùng vây, đỡ bên này, gạt bên kia.
Ông tố cáo giới truyền thông đầu độc cử tri bằng những thông tin dối trá, cũng tựa như người Việt mình tố cáo nhà máy Formosa xả chất thải đầu độc môi trường biển vậy.
Ông tuyên chiến cả với “phe ta” là đảng Cộng Hòa, sau khi Chủ tịch Hạ viện Paul Ryan và hàng chục nhân vật tên tuổi lần lượt lạnh lùng quay lưng lại với ông và còn khuyên ông rút ra khỏi cuộc đua là vừa. Ông gọi họ là những kẻ phản bội và dứt khoát chia tay, không còn ràng buộc, nợ nần gì nhau và từ nay ông được độc lập tự do để có thể chiến đấu cho nước Mỹ theo cách mà ông muốn.
Ông tìm cách hóa giải những điều tiếng xấu bằng cách chỉ tay về phía bà Hillary Clinton, ứng viên Tổng Thống của đảng Dân Chủ, nói rằng chính bà là đạo diễn của những màn dàn dựng ấy để hãm hại ông. Ông biện bạch rằng ông chỉ “nói chứ không làm” trong lúc phu quân của bà, kẻ âm thầm “làm chứ không nói” mới là xấu xa và đáng nguyền rủa. (Ông Trump không nhìn ra điểm khác biệt giữa ông và ông chồng bà Clinton: người ta phát giác những cái bê bối của ông Clinton sau khi chứ không phải trước khi ông này lên làm Tổng Thống; nói cách khác, nếu những bê bối ấy được phát giác khi ông Clinton đang còn là ứng cử viên Tổng Thống thì chắc cử tri đã… chọn người khác).
Tuy vẫn tỏ ra mạnh mẽ, cứng cỏi nhưng đấu pháp của ông Trump bắt đầu rối loạn. Ông gác bỏ hết chuyện quốc gia đại sự, quên hết những kế sách trị quốc an dân, kinh bang tế thế, quên luôn vụ vũ khí hạt nhân, vụ “bức tường biên giới”, quên luôn khẩu hiệu hàng đầu “Hãy làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại!”, dồn hết mọi nỗ lực vào việc phản pháo những đòn công kích của đối phương. 
Trong khi đó, số người ủng hộ ông Trump xem chuyện “người ngay mắc nạn” của ông là chuyện lẻ tẻ, và nói rằng ông còn tử tế hơn nhiều kẻ đạo đức giả. “Yêu ai yêu cả đường đi lối về”, dù ai nói ngả nói nghiêng thế nào họ vẫn ủng hộ ông và muốn ông tiếp tục chiến đấu tới cùng.   
Đặc biệt, trong số những người muốn ông “tiếp tục chiến đấu tới cùng” ấy có cả đối thủ chính trị của ông, bà Hillary Clinton.
Điều này cũng dễ hiểu thôi. Trước hết, bà Clinton quả là có cái số may mắn khi người được đảng Cộng Hòa đề cử để đọ sức với bà là “quái kiệt” Donald Trump chứ không phải nhân vật nào khác. Hơn ai hết, bà hiểu rằng bên cạnh số đông cử tri ủng hộ bà có lắm người không mấy thiện cảm với bà và số này sẵn sàng dồn phiếu cho bất cứ ứng viên nào của đảng Cộng Hòa tương đối tươm tất, tư cách không có gì lem nhem và có ít nhiều kinh nghiệm chính trường, hơn là bầu cho bà. Giả sử đối thủ của bà không phải ông Trump mà là ai khác trong số ứng cử viên của đảng Cộng Hòa thì cũng mệt cho bà chứ không phải chơi.
Chính vì vậy, bà cần phải giữ gìn cẩn thận, không để mất “lá bùa may mắn” được trời cho này.
Chính vì vậy, không ngạc nhiên khi bà Clinton hoàn toàn im lặng khi ông Trump gặp đại nạn vì vụ rò rỉ video “Access Hollywood” chỉ hai ngày trước cuộc tranh luận thứ nhì, và cả trong lần thượng đài vòng hai này bà đã không tận dụng vụ này như cơ hội bằng vàng để ra đòn knock-out, kết thúc nhanh, gọn trận đấu như nhiều người dự đoán. Trước những đòn tấn công loạn xạ ngầu của ông Trump bà chỉ cười cười và châm biếm nhẹ nhàng, “Tôi hiểu rằng đêm nay tâm trí ông bị xao động nhiều lắm.” Mãi đến khi người điều hợp chương trình đưa vụ này ra bà Clinton mới chịu lên tiếng, “Ông Trump nói rằng đoạn phim đó không phản ảnh con người thật của ông thế nhưng ai cũng thấy được rằng nó bộc lộ rõ nét nhất con người ông.”
Hai đối thủ bắt tay nhau trong buổi dạ tiệc 20/10 ở New York 
Trước sau bà Clinton vẫn chưa chịu vận dụng hết “mười hai thành công lực” trong những trận quyết đấu với ông Trump, và biết dừng lại đúng lúc khi ông lảo đảo, loạng choạng. Bà không vội vàng gì, cứ chờn vờn, thậm chí bà còn ra đòn tâm lý để tiếp sức, động viên tinh thần ông Trump, chẳng hạn khen ngợi các con của ông có nhiều tài năng, nhiều cống hiến và điều tuyệt vời là luôn ủng hộ ông bố mình (cũng là để giữ gìn tình bạn thân thiết giữa Chelsea và Ivanka, hai ái nữ của hai gia đình Clinton và Trump).
Đấu pháp “đánh cù cưa, không vội dứt điểm” này hẳn phải được bà Clinton và ban tham mưu tranh cử của bà nghiên cứu cẩn thận và áp dụng triệt để, nhất là nghe tin “bán chính thức” phía Cộng Hòa đang khẩn trương họp kín bàn định kế hoạch làm cách nào cho ông Trump chịu rút ra khỏi cuộc đua để có thể đưa đấu sĩ khác vào thay hầu cứu vãn tình thế. Bất luận là ai, bất cứ sự đổi thay nào trong lúc này chỉ làm cho tình hình biến chuyển phức tạp và có thể dẫn tới những bất lợi, bất trắc trong lúc bà Clinton đang ở thế thượng phong. Tốt nhất là cứ giữ nguyên hiện trạng, ai ở đâu cứ ở yên đấy, không di chuyển, không thay ngựa giữa dòng.
Theo luật chơi của đảng Cộng Hòa, khi mà ứng cử viên Tổng Thống đã nhận được sự đề cử chính thức của đảng thì không thể thay thế được, trừ phi ứng viên này đột ngột qua đời hay tự nguyện rút lui khỏi cuộc tranh cử. Thường thì chẳng ai chịu rút lui nếu vẫn còn nhen nhúm hy vọng, không chắc đã thua hoặc có thể lật ngược thế cờ cách nào đó. Ông Trump, dẫu bị trúng đòn nặng, vẫn tin tưởng một cách mạnh mẽ rằng khối cử tri gọi là “đa số thầm lặng” sẽ dồn phiếu cho ông và ông sẽ đánh bại được đối thủ. Ông viết trên Twitter những lời lẽ đầy khí phách, kiên cường: “Trong đời mình, tôi chưa bao giờ rút lui. Tôi không đời nào từ bỏ cuộc đua, không đời nào khiến những người ủng hộ tôi phải thất vọng! Tôi sẽ làm nước Mỹ vĩ đại trở lại.”
Chiến thuật của bà Clinton và ban tham mưu của bà là cứ để đối thủ múa may cho vui và cứ nuôi hy vọng. Nếu ông Trump nghe lời ai đó dụ dỗ, thuyết phục hoặc hứa hẹn điều gì đó mà nổi hứng bỏ cuộc ngang xương thì “rách việc”, tình hình sẽ rối tung lên, có khi hỏng bét mọi chuyện.  
Chính vì vậy, mặc dù trận đấu vòng chung kết khá căng thẳng, bà Clinton vẫn giữ vẻ từ tốn, điềm đạm trước những đòn khiêu khích của đối thủ, ngay cả khi được/bị ông Trump gán cho danh hiệu “nasty woman”, vẻ mặt bà vẫn không hề biến sắc.
Cũng chính vì vậy, bà Clinton không tiếc gì mà từ bỏ vẻ mặt lạnh như một tảng băng, và cũng không ngần ngại nắm lấy “bàn tay bạch tuộc” của ông Trump trong cú bắt tay từ giã vào cuối buổi dạ tiệc gây quỹ từ thiện Al Smith Dinner ở New York vào tối 20/10, một ngày sau buổi tranh luận cuối cùng, đồng thời tán thưởng câu nói đùa có duyên của ông Trump trong buổi tiệc: “Thật là khó hiểu, bài phát biểu của bà Michell Obama được mọi người khen tặng hết lời; đến lúc vợ tôi, Melania, cũng phát biểu y chang như vậy thì mọi người lại chê không tiếc lời.” 
Cũng chính vì vậy, theo sự tiết lộ của Đức Hồng Y Timothy Dolan –ngồi giữa bà Clinton và ông Trump trong buổi dạ tiệc– khi mọi người vừa dứt lời cầu nguyện trước bữa ăn, ông Trump khẽ nghiêng người về phía bà Clinton và nói rằng, “Bà có biết không, bà quả là một phụ nữ thật cứng cỏi và đầy tài năng”, và bà Clinton lấy làm cảm kích, đáp lại rằng, “Này Donald, bất luận mọi chuyện như thế nào, ta cần phải làm việc với nhau sau đó nhé.” Câu nói như một lời hứa hẹn lửng lơ để ông Trump phấn khởi, được lên tinh thần mà tiếp tục sống vui sống khỏe.    
Được biết bà Clinton vốn chịu khó viết sách và đọc sách, nếu bà có đọc truyện ngắn Anh Phải Sống của nhà văn Khái Hưng trong Tự Lực Văn Đoàn và xúc động vì câu chuyện thương tâm, cũng từa tựa một “scene” trong phim Titanic, người vợ run run nói với người chồng trong phút giây tử biệt, “Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé! Không. Anh phải sống!” thì chắc bà cũng muốn nói với ông Donald Trump những lời thống thiết như thế:
“Chelsea! Bill! Tim!… Không. Anh phải sống!”
Bill (Clinton) là phu quân của bà Clinton, Tim (Kaine) là “phó tướng” của bà. Có thể kể thêm nữa những Obama, Michell, Joe Biden, Al Gore… và không ít tên tuổi trong đảng Dân Chủ là những người tha thiết muốn ông Trump phải sống, phải tiếp tục đi tới, bằng mọi giá.
Donald Trump, anh phải sống! Ít ra là cho đến ngày toàn dân đi bầu.  
Lê Hữu

1 nhận xét

  1. Bai viet rat hay, sau sac va doc dao,, Cam on tac gia Le Huu

    Trả lờiXóa

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)