Trịnh Cung: GENTLE WAVES CỦA TRANG LÊ

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016


Một tác phẩm sơn dầu trên canvas của Trang Le trong triển lãm tại gallery Ruth Bachofner.
Hôm 10 tháng 9-2016, vào 4h chiều, tôi và eL cùng cháu Bách từ OC đến Santa Monica để xem triển lãm tranh của nữ hoạ sĩ Trang Lê.
Lâu lắm rồi tôi mới trở lại khu nghệ thuật Bergamot Station Arts Center, đã hơn 15 năm.

Họa sĩ Trang Lê và tác giả bài viết 
Bergamot Station Arts Center thuộc thành phố Santa Monica thuộc Los Angeles, là một khu gồm hơn 20 studio-gallery. Nơi đây, nguyên thuỷ đó là một nhà ga xe lửa có từ 1875. Sau năm 1953 trở thành Santa Monica airlines. Đến 1994 ngày 17 tháng 9, nơi đây trở thành Bergamot Station Arts Center được tổ chức bởi Wayne Blank, một gallerist và Lawrence Scarpa, một kiến trúc sư, với mục đích tạo ra một trung tâm nghệ thuật đương đại và dành cho các nghệ sĩ trẻ đến ở và sáng tác với giá thuê hàng tháng được tài trợ.
Và do đó, hằng năm, vào giữa tháng 9, các gallery ở đây đồng loạt khai mạc các cuộc triển lãm, thành quả của một năm làm viêc của các nghệ sĩ lưu trú ở đây.
Mặc dù bề ngoài, là một khu nhà đơn sơ, mái tôn, hình thức bên ngoài là nhà kho nhưng bên trong, nội thất là những vách tường trắng đúng tiêu chuẩn để treo tranh và giàn đèn chuyên dùng để làm nổi bật vẻ đẹp của các tác phẩm được trưng bày.
Với hơn 20 cuộc khai mạc triển lãm cùng thời điểm như thế, Bergamot Station rộng lớn vẫn không còn một chỗ đậu xe, tôi phải cho xe chạy lòng vòng để coi có xe ai ra về mà điền vào ngay. Đúng là một ngày hội nghệ thuật, rất đông khách đến xem tranh, một biểu hiện của một xã hội văn hoá phồn thịnh không thể mơ hơn. 
Tranh của Trang được trưng bày trong gallery Ruth Bachofner thuộc toà nhà G2 với 7 bức sơn dầu trên canvas có kích cỡ 1m70 x 1m40 theo khuynh hướng trừu tượng biểu hiện. Khi bước vào, Trang trong chiếc áo dài mầu tím và mái tóc xoã ngang vai đang bị vây bởi những người yêu tranh đa phần là người Mỹ. Với cách diễn đạt tình cảm và những xung động nội tâm của mình, Trang đã gửi những điều riêng tư ấy bên trong những đường sọc mỏng manh, mềm mại chuyển động và chuyển sắc một cách tinh tế, đầy gợi cảm. Có lẽ do đó mà một nhà phê bình nghệ thuật người Mỹ đã đặt tên cho dòng tranh này của Trang là Gentle Waves.
Chi tiết một góc của bức tranh 
Đứng ở góc nhìn chuyên môn, kỹ thuật sử dụng sơn dầu của Trang, người nữ hoạ sĩ sinh năm 1970 tại Nha Trang, vượt biên đến Mỹ năm 1986, tốt nghiệp trường mỹ thuật Claremont Graduate University, thuộc một trình độ kỹ năng và kiến thức rất điêu luyện và rất nền tảng, hiếm thấy ở nhiều hoạ sĩ người Việt mà tôi từng được xem tranh của họ. Điều đặc biệt là tính ngẫu sinh không đóng vai trò chủ đạo trong cách thực hiện tác phẩm của Trang như phần lớn nghệ thuật hiện đại, nếu có thì rất ít, thay vào đó là phần ý thức sử dụng thế mạnh về kỹ năng để tạo ra không khí và ngôn ngữ nghệ thuật của mình. Trang chọn lọc rất kỹ về phối mầu cho từng layer của tác phẩm, cho từng vai trò của đường nét, khi bình yên, lúc lay động nhẹ nhàng, mềm mại, chỗ bùng lên cao trào của cơn sóng muốn xô ngã, muốn cuốn đi những gì cần phải. Hình như Trang kiểm soát toàn bộ đường đi của tác phẩm từ khi khởi đầu cho đến kết thúc, vì tôi không tìm ra một chỗ nào thừa hay thiếu về cách thực hiện tác phẩm của Trang. Tôi bị cuốn theo, bị ấn tượng mạnh về một phong cách nghệ thuật rất riêng, đầy rung cảm của một nghệ sĩ gốc Á đông đã không cần dùng cách bộc lộ nguồn gốc của mình một cách dễ hiểu bằng những mô típ thông thường như trang phục dân tộc hay các hình thức mang tính làng xã rất ước lệ để tạo ra sự khác biệt bản sắc văn hoá dân tộc nhằm tránh câu hỏi "who you are?" từ cửa miệng người Mỹ bản địa khi họ thấy một người Việt sáng tạo bằng chính thứ ngôn ngữ nghệ thuật được sinh ra và phát triển bởi người Phương Tây. Chính câu hỏi phần nào hàm chứa sự kỳ thị này đã gây nên mặc cảm và bối rối cho những hoạ sĩ trẻ người Việt lưu vong ở Mỹ, như trường hợp của Đinh Q. Le chẳng hạn. Đây là một chọn lựa đầy thách thức đối với một nghệ sĩ Việt, lại là phụ nữ khi đơn độc chen chân vào một môi trường nghệ thuật khổng lồ kể cả lịch sử lẫn sự dư thừa tài năng như Los Angeles - một trung tâm thuộc hàng đầu thế giới về nghệ thuật. Những tác phẩm lần này tại gallery Ruth Bachofner cho thấy Trang đã là một tài năng hội hoạ vượt khỏi những giới hạn của khái niệm "bản sắc văn hoá dân tộc" hay "mất gốc". Thực ra, không có một nghệ sĩ nào không phải người phương Tây bị đánh mất bản sắc gốc của mình khi vẽ hoặc viết,... bằng ngôn ngữ phương Tây. Ngược lại, với tài năng của họ, những tư duy về con người và nghệ thuật của họ đã được cảm thông và kính nể mà không cần bất cứ một sự trợ giúp dẫn giải nào và sau đó, chắc chắn người yêu tác phẩm sẽ biết tác giả của nó là ai và từ đâu đến. Điều quan trọng bậc nhất của người nghệ sĩ là tạo ra những tác phẩm của mình với một chất lượng nghệ thuật đẳng cấp mà bất cứ người thưởng ngoạn nghệ thuật đến từ bất cứ một địa chính trị nào cũng thích thú. Trong nghệ thuật, bản sắc nghệ thuật của nghệ sĩ quan trọng hơn hẳn bản sắc dân tộc của người làm nghệ thuật. Tôi nghĩ Trang Le đang là một trong số ít hoạ sĩ người Mỹ gốc Việt có một thành tựu ban đầu rất đáng kể trong môi trường nghệ thuật dòng chính Mỹ, ít nhất là tại Los Angeles.
Xin chúc mừng Trang Le.


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)