hoàng xuân sơn: làm thơ. nhớ ông Võ

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

thân xác
một người rành rọt xác thân

hít vào một bấc khí thũng
thân lây lan rợn bốn bề
chiếc sừng tù và
hòn đê nở trắng
mù phương sinh giạt
nằm từng khi co giật
mây rừng
ngần ngật cơn rung
hối hả

muộn
phiền
khi thảnh thơi tựa hồn
nhơi cỏ
tìm được ngón tay bẩm sinh
mút vào kèn cựa
tiền thân xuôi nam
hòn đá chặn
quang thiều chăng một sợi dây
níu lấy đàn khảy
phựt phừng
lên gióng ô rền
đen thước quạ
hút vào hít vào
đêm xuội lơ thần khí
tinh tràn với muôn sao


...đọc tiếp...

ra về
tưởng mộ nhành hoa
để quên vết bước
xóa nhòa vết theo
cùng mây
đèo nặng lưng đèo
cùng đời nặng xuống
tì kheo thế ngồi
mình còn nhẹ trở
cầm.  hơi
một phen náo nhiệt
không lời.  tạnh.  nghe 

trên luống thơ.  gáy sách
đè
chữ nghiêng kiểu cọ
lời quê búng dài
góp nhặt đời vui mấy vai (*)
bích xanh như đóa trăng (**)
cài mộ sương 

buổi sáng
dụ mình soi gương
đã lâu quên bẵng mặt tường              nhơn nhơn
vật treo lên.  sắm.  tích tuồng
sắc mầu của vẻ
phấn hương của rèm
một thời anhanh            emem
một thời để nhớ để thèm
để
yêu 

ra về
bóng ngọ còn treo
chưa khuya đã trắng
chưa chiều đã xanh
còi sương thổi giốc cũng đành
sông êm mỹ lợi
khúc quành tuý vân
ra về bạch mã huyền trân
đường thiên lý một
nghe gần giêng hai
rồi chớp mắt cũng u hoài
miệng cười lân lý
trúc mai rập rờn 

đồi tây.  vấp một cánh sườn
dấu yêu rồi cũng như thương rụa ràn
có những ngày đi lang thang
có những buổi.  sượng.  gây đàn tuý âm
ngồi quanh lũ tượng vô hồn
chợt nghe diệu thể hồi ân mấy triều 

còn reo còn reo còn                 reo
nhóng lên thang bậc
bay vèo túi khăn
lụa tình ai quấn chuyên cần
mềm thao một chút nghi ân
lạ thường
đếm.  đo hạt bụi lên đường
hồn vào du phiếm quê hương ngùi ngùi
đứng.  ở
rất lâu bên trời
trầm miên đá tảng
lạnh ngời thiên thâu 

hoàng xuân sơn
tháng chín 2016, ở Denver
(*) tập Kiều
(**) . . . một đóa trăng tàn lẩn lút bay. . . – Thanh Tâm Tuyền



Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)