Nguyễn Hữu Chung: Tiếng Chim

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 8 năm 2016


Buổi sáng hôm nay tôi nghe tiếng chim lạ hót trong vườn. Một nốt thấp rồi ba nốt cao. Giai điệu đẹp quá, tôi tự nghĩ nếu tôi là một nhà soạn nhạc thì bốn nốt chim hót này sẽ mở đầu cho một bài. Sau khi huýt sáo giai điệu đó nhiều lần, tôi mới nhớ Dvorak đã viết một câu tương tự, mở đầu hành âm thứ hai trong giao hưởng khúc Tân Thế Giới. Giống hệt tiếng chim hót, nhưng Dvorak đã dùng ba nốt đầu, thay vì bốn nốt.... Tôi chắc ở xứ Tiệp Khắc phải có loài chim này. Hay ông đã nghe tiếng chim ở tân thế giới?
Đó là một đoạn trong bài Thơ Mình của nhà thơ Đỗ Quý Toàn mà tôi được đọc hôm kia. Nó làm tôi nhớ lại một tiếng chim năm năm về trước. Tôi đến xứ này vào muà xuân năm 1975, xa lạ, đêm đêm nằm nghĩ không biết tại sao mình đã đến đây, không biết làm gì, sinh sống ra sao. Không tiền bạc, người bảo trợ là thằng em vừa học xong bằng kỹ sư, đang thất nghiệp. Sống trong nhà tạm cư của chính phủ, ngày hai bữa chờ cơm. Vợ tôi chán đời cứ nằm lì trong phòng, tôi có nhiệm vụ đưa con gái đi công viên xem bồ câu ăn bánh mì. Tôi thầm nghĩ xứ này chắc chắn là không đói, có đói dành bánh mì với bồ câu thì cũng đủ no. Nhiều bà già biết chúng tôi là dân di cư mới tới, đến cười tình ra dấu ú ớ gợi chuyện và rất đỗi ngạc nhiên không hiểu tại sao tôi biết nói tiếng Tây. Có nhiều bà rất thích đứa con gái của tôi, trầm trồ khen “tuị dân này đẹp hơn Chinois,” rồi móc túi lấy cho con nhỏ 25 xu. Con nhỏ chưa đầy hai tuổi, chưa biết mắc cỡ, cứ lấy tỉnh bơ. Khi tôi đem 50 xu mua cho con tôi một cây cà rem, tôi thầm nghĩ rằng bỗng chốc hai cha con đã trở thành hành khất, tha phương cầu thực.

Rồi như có một phép lạ, mấy tuần sau vợ tôi tìm được việc trong một ngân hàng, làm những công việc mà các cô thư ký của bà ta làm ở Việt Nam trong tháng trước. Lương bổng chỉ vừa đủ sống, nhưng đó là cái phao đầu tiên mà tụi tôi vớ được trong lúc đang lênh đênh. Phần tôi, tìm việc mãi không ra nên phải rong chơi suốt cả mùa hè. Mùa thu đến, tôi cắp sách đến trường, trở lại kiếp sinh viên, ngày ngày gặm bánh mì, chiến đấu với chữ nghiã và những sự thèm muốn. Muà đông đầu tiên ở Canada để lại cho tôi những kỷ niệm khó quên, vì không có ai chỉ bảo cũng như không có phương tiện chống chỏi. Rồi muà hè lại đến, chấm dứt một năm học. Một cô bạn học đã tìm việc hè cho tôi, mang tôi vào làm chung với cô ở một hãng nhập cảng mỹ phẩm từ Pháp. Có được tiền, tôi đi mua một hệ thống âm thanh để nghe những bản nhạc của một thời đã mất mà thương nhớ chính mình. Vào niên học mới, một hôm có một giáo sư nghỉ vì bịnh, mấy đứa cùng lớp rủ nhau đi phố uống bia. Khi cả bọn kéo vô một tiệm bán dĩa hát cũ, cô bạn của tôi chỉ cái dĩa Symphony of the New World và hỏi tôi có nghe chưa. Tôi bảo rằng không. Cô ta bỏ ra hai đồng mua tặng tôi cái diã 33 tua, bảo rằng “bản nhạc này để dành cho những thằng tìm tới Bắc Mỹ xây dựng sự nghiệp như mầy.” Về nhà nghe lần đầu, tôi có cảm tình ngay với bản nhạc, không phải vì được tặng bởi một người bạn gái mà vì âm thanh huyền ảo cuả nó, hơi khác nhạc cổ điển tây phương. Cái bao của dĩa nhạc cũng rất gợi cảm, một anh chàng xách hành trang, đứng trong sương mờ New York, trước mặt là cây cầu Brooklyn và toà nhà chọc trời Empire State Building. Cái bìa gợi lên trong lòng người những mơ mộng về một cuộc viễn du, những mơ mộng mà tôi từng ấp ủ trong những ngày còn đi học, những mơ mộng khi một buổi chiều nào đó chợt nghe bài hát Thuyền Viễn Xứ của Phạm Duy. Dĩa nhạc nầy đã làm tôi thích Dvorak khiến sau đó tôi đã mua nhiều dĩa nhạc khác của ông.
Mấy năm sau, khi tôi đã đi làm và đời sống đã ổn định, tôi đưa vợ con đi nghỉ hè lần đầu. Anh Đính, một người bạn làm ở New York Times mướn cho chúng tôi một cái nhà ở Fire Island, một hòn đảo nằm ngoài khơi New York. Hòn đảo xưa vốn là lãnh địa của những người khỏa thân, nay vẫn giữ được vẻ thiên nhiên và được luật lệ bảo vệ như một thiên đàng của chim chóc. Một buổi sáng thức dậy tôi nghe tiếng chim hót, giọng quen quen từng nghe ở đâu, lập đi lập lại nhiều lần. Tì ti tí, tì ti tí! Dường như là những nốt nhạc trong một bài nào đó của Dvorak, dường như là Overture In der Natur. Tôi lấy làm hứng thú và suy đoán rằng có lẽ Dvorak ngày xưa đã lấy tiếng chim này làm âm điệu cho bản nhạc của ông ta. Khi tôi ra tìm con chim thì trước sự ngạc nhiên của tôi, không đâu xa, ngay trên lùm mấy cây bàng thấp lè tè sau nhà, một chú chim tướng mạo phương phi ngực đỏ lưng xanh đang nhảy qua nhảy lại trên cành. Anh chàng rất đẹp trai, to cỡ con chim chìa vôi, cũng nhún nhẩy như con chìa vôi trống nhưng bộ lông đẹp hơn. Một chị mái đang đứng cạnh hai đứa con đang ở tuổi tập bay. Tôi thích thú vô cùng, phần vì vừa tìm thấy con chim hót hay, phần khác vì đã mấy chục năm không thấy cảnh này, từ ngày tôi bỏ vùng quê ra thị thành ăn học, rồi lăn lộn trong cuộc sống náo nhiệt của Sài Gòn.
Khi chúng tôi mua được một cái nhà trong một khu nhà cũ, yên tĩnh, có nhiều cây cối thì vào mùa xuân, trước sự ngạc nhiên của tôi, một cặp chim của hòn đảo nọ đã bay về làm tổ trên cây táo trong vườn nhà tôi. Tôi vừa có nhà mới, lại có một cặp chim của riêng mình, trong vườn nhà mình. Thật là kỳ diệu! Tôi vui sướng với chúng, theo dõi chúng đi về, nhìn chúng nhảy nhót trên cành mà quên đi tiếng hót của chúng, tiếng hót ngày nào đã khiến tôi đi tìm gặp chúng. Một buổi sáng thức dậy, tôi nghe tiếng chim hót, tiếng chim trên đảo. Chắc là những con chim của tôi đang hót. Lâu nay tôi quên để ý nghe. Tôi mở cửa ra sân sau. Buổi sáng mùa hè ấm áp, mặt trời đã lên tuy mới sáu giờ. Con chim mái đang nằm trong ổ, con chim trống mổ một con trùng trên mặt đất. Khi tôi đang nhìn chúng thì một giọng hót cất lên ở trên một chòm cây cao, thật cao. Tôi bàng hoàng. Không phải con chim của tôi hót? Giọng hót cất lên một lần nữa, ở trên cao, trong những chùm lá của một cây cổ thụ. Tôi cố gắng tìm xem con chim đó nhưng không thấy rõ, vì nó ở quá cao, chỉ thấy nó không giống loài chim của tôi. Rồi trong suốt muà hè năm đó tôi chỉ nghe thêm có một lần, cũng vào buổi sáng, giọng hót lảnh lót đó. A, thì ra! Từ lúc ở Fire Island tôi cứ đinh ninh rằng giọng hót kia là của mấy chú chim đỏ ngực này. Tôi đã vội vã tin như vậy vì tôi đã mê bộ lông của chúng trong lần đầu gặp gỡ. Rồi khi chúng làm ổ trong vườn nhà, tôi mải mê vui sướng vì sự hiện diện của chúng mà không hề nhớ tới tiếng hót ra làm sao. Tôi đã lầm, lầm từ hồi ở ngoải đảo Fire Island. Con chim này không có tiếng hót, chỉ có tiếng kêu tầm thường. Nó còn tầm thường hơn con chim chìa vôi ngày xưa hay đậu chuồng heo ở quê nhà tôi. Tôi thất vọng. Nhưng nghĩ kỹ thì làm sao có giọng hót lảnh lót cao sang mỗi ngày, ở trong vườn nhà? Không có tiếng hót, nhưng giống chim này khá đẹp và lúc nào cũng có ở đó, trong vườn nhà tôi và nhà hàng xóm, khắp nơi. Nó tượng trưng cho sự trù phú của Bắc Mỹ, cho xe hơi, cho ti-vi, cho thịt bò, cho ‘giấc mơ Mỹ quốc’ của một người di dân. Tiếng hót lảnh lót kia thì như một tinh thần mơ hồ nào đó, như một lý tưởng gì đó về quê hương mà mỗi người trong chúng ta từng ôm ấp khi liều chết đi tìm tự do. Lý tưởng đó chợt đến rồi chợt đi trong khi mọi người chúng ta đều bận tâm với đời sống sung túc hàng ngày. Khi tôi than phiền về chuyện con chim không biết hót, đứa con gái tôi nó cười tôi, nó bảo chưa bao giờ để ý nghe một con chim hót, mà chim hót thì có gì hay, có gì quan trọng đâu. Tội nghiệp cho nó, có thể là nó chưa bao giờ được nghe chim hót, có thể là có tiếng chim hót bên tai mà nó không nghe, có thể là khi nghe tiếng chim hót nó chẳng thấy gì hay. Nó là một đứa trẻ Bắc Mỹ. 
*
Vào muà thu năm rồi, khi tôi đang lựa mua một cái khăn quàng cổ trong một siêu thị thì tự nhiên tôi có cảm giác như ai đang trộm nhìn tôi, như một nhân viên an ninh của siêu thị đang coi chừng tôi. Tôi quay một tia nhìn thách thức về hướng đó thì quả nhiên thấy một người đàn bà đứng ở quầy hàng bên cạnh đang nhìn tôi. Tôi cúi xuống, tiếp tục lựa chọn. Không phải một người bán hàng. Nét mặt quen quen. Hàng xóm? Thư ký trong hãng? Tôi quay lại nhìn lần nữa. Người đàn bàn đang nói chuyện với người bán hàng cũng ngẩng mặt nhìn tôi. À, tôi biết rồi. Tôi tiến bước về phiá nàng thì nàng cũng mỉm cười tiến lại, nắm tay tôi.
- Chung!
- Danielle!
- Mầy còn nhớ tao sao?
- Cũng như mầy vẫn còn nhớ tao.
- Gần mười năm rồi!
- Ừ, gần mười năm rồi, nhưng mầy vẫn còn trẻ và đẹp. Đã giết chết bao nhiêu thằng trong mười năm qua?
Nàng cười ha hả, vẫn giọng cười ngày nào, vẫn điệu bộ năm xưa, cái mặt ngước lên, đôi mắt nhắm lại khi nàng cười thành tiếng. Nàng không già, tuổi tác chỉ làm nàng thêm vẻ đoan trang, mệnh phụ. Tôi rủ nàng đi uống cà-phê. Nàng cho biết sau khi học xong đã đi làm cho một công ty dầu hoả, nơi đó nàng gặp chồng, một thằng Mỹ có chức vụ chỉ huy trong hãng, giàu. Cưới nhau ít lâu, nó dẫn nàng về Houston. Có một đứa con gái. Đang ly dị. Nàng dẫn con về đây ở tạm với cha mẹ đã gần hai tháng.
- Bây giờ mầy định làm gì?
- Chưa biết.
- Làm sao sinh sống?
- Không thành vấn đề.
- Ở không chán lắm.
- Ừ, tao sẽ đi làm nếu ở lại đây, nhưng chưa biết, có thể sẽ theo ba má tao về Tây, ba tao đã nghỉ việc và sẽ trở về Pháp.
Tôi bỗng thấy chới với. Tôi nhớ ngày nào nàng hồ hởi về cái Bắc Mỹ này. Khi gặp tôi ở đại học thì gia đình nàng mới dọn sang chưa đầy một năm, cha nàng làm kỹ sư cho một hãng kỹ nghệ Pháp có cơ xưởng ở đây. Nàng đã trưởng thành, đã học xong đại học bên Tây và đậu cử nhân khoa học. Nàng khen métro ở đây mới và êm, nàng khen con người ở đây tốt, bình dị, nàng thích ở đây vì vào mùa đông mỗi tuần đều có thể đi ski, nàng yêu muà đông ở đây vì nó không ẩm ướt như ở Paris, v.v... Đột nhiên tôi nghe nản trong lòng lạ lùng. Với thời gian và không còn sự lựa chọn nào khác, tôi đã dần dần chấp nhận nơi đây làm quê hương và dần dần yên tâm rằng việc mình định cư ở đây là một may mắn. Gần đây, nỗi yên tâm ấy càng được củng cố hơn khi có nhiều người Việt đến cư ngụ tại thành phố này để tạo thành một cộng đồng Việt Nam đông đảo. Trong những ngày đầu của tôi ở đây, khi tôi mệt mỏi với mấy môn học và chán ghét mùa đông thì Danielle là một trong những người hiếm hoi đã cổ võ tôi bằng những lời ca tụng Canada, ca tụng những cơ may mà vùng đất này sẽ mang lại cho người di cư. Thì chính gia đình nàng cũng qua đây lập nghiệp. Khi nghe gia đình nàng sắp bỏ xứ này về Pháp, tôi cảm thấy như bị bỏ rơi. Tôi ngồi im không nói gì.
- Không, mầy đừng buồn cho tao, chính tao muốn ly dị chứ không phải Mike. Tao lựa chọn sai lầm. Tao muốn đi khỏi nước Mỹ.
Sự thật thì tôi cũng có thương hại nàng nhưng lúc ấy tôi buồn phiền cho tôi nhiều hơn vì cái tin nàng sẽ trở về Pháp. Tôi thật kỳ cục. Gần mười năm trời tôi không gặp nàng, nàng đi đâu tôi không hề biết, nàng chẳng dính líu tới đời sống của tôi. Vả lại hồi đó chính tôi quyết định không muốn gặp nàng. Lúc ấy, chúng tôi làm chung một đồ án, tôi, nàng và một thằng nữa. Ban ngày, mỗi đứa đi làm công việc riêng, chiều tối, tất cả hẹn gặp nhau trong một góc thư viện để làm việc chung. Xong việc, Danielle thường đưa tôi và thằng lõi kia ra métro vì nàng có xe và những buổi tối mùa đông, khi có gió, trời lạnh -10, -15 độ, đi từ trường ra métro là một cực hình. Khi dự án gần xong thì thằng lõi kia thường hay vắng mặt, cứ xin lỗi vì kẹt chuyện này, chuyện kia, đùn công việc cho hai đứa tôi. Thường lệ, khi Danielle đưa tụi tôi đến métro thi tụi tôi “mi” trên má nàng để cảm ơn và chúc “bonne nuit”. Tối hôm đó, không có thằng kia. Tôi thật tình không hiểu đứa nào đã kiếm chuyện để níu kéo đứa kia để rồi chúng tôi đã ôm hôn nhau đắm đuối và rất lâu, không biết bao lâu, đến khi chiếc xe phía sau chớp đèn vì muốn đi ra, tôi mới mở cửa phóng vô métro. Ngồi trong métro, tôi như người say rượu, vừa lâng lâng sung sướng, vừa lo âu. Về tới nhà, đứa con gái bốn tuổi chưa chịu ngủ, chờ ba về. Vợ tôi đang chờ cơm, nghe chồng về vội hâm nóng nồi canh. Tôi thấy mình tội lỗi quá, tội lỗi đối với vợ con, với cả Danielle. Đêm đó tôi không ngủ được. Hôm sau, gặp nàng trong trường tôi đã xin lỗi nàng. Nàng tỏ vẻ ngạc nhiên, có vẻ không hiểu tôi muốn nói gì. Thật sự tôi cũng không hiểu tôi muốn xin lỗi nàng về chuyện gì, về chuyện tôi đã hôn nàng đêm qua hay là chuyện tôi không thể tiếp tục hôn nàng. Hôm đó tôi tìm cớ đi về sớm để không phải đi xe nàng ra métro. Tôi không có cái bản lãnh của ông bác sĩ Zhivago. Cái đồ án ba đứa làm đã sắp xong, tôi nhờ thằng kia viết phúc trình, viện cớ tôi mới tìm được việc làm buổi chiều. Tôi né tránh gặp nàng nhưng chúng tôi cũng có dịp gặp nhau vì còn mấy tuần mới hết khoá học và hai đứa lại có học chung một môn. Nàng rất tự nhiên, không biểu lộ một thái độ nào, tuy thỉnh thoảng tôi bất chợt bắt gặp nàng đang nhìn tôi. Không hiểu nàng nghĩ gì. Có thể nàng không suy nghĩ như tôi vì nàng có một văn hoá khác văn hoá của tôi, nàng có một nền giáo dục khác, có một quan niệm khác về tình yêu. Phần tôi, tôi không biết phải xoay trở ra sao. Tôi yêu thương vợ con tôi quá để có thể bỏ vợ con tôi chạy theo người khác. Những ngày cuối khoá học buồn vời vợi. Tuần chót tôi không vào trường. Tôi điện thoại nhà nàng, cám ơn nàng về những việc nàng đã làm cho tôi, bảo rằng nàng là người bạn tốt nhất của tôi trong mấy năm sống ở đây. Sau đó, tôi không còn gặp Danielle nữa. Mấy năm sau, gặp một cô bạn cùng lớp, cô này cho biết nàng đã lấy chồng và theo chồng về Mỹ. Cô nầy ngạc nhiên khi thấy tôi không biết một chút tin tức gì về Danielle, cô ta tưởng tụi tôi bồ nhau vì “lúc nào tao cũng thấy hai đứa tụi bây đi với nhau.” Tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại Danielle. Nhưng nàng kia kìa, đang ngồi trước mặt tôi, đang nói, đang cười. Vẫn cái miệng xinh đẹp nồng nàn kia, cái cổ trắng được kéo dài ra khi nàng ngước mặt, vẫn mái tóc màu hạt dẻ đơn giản nhưng mượt mà, và nhứt là cái nhìn trìu mến. Tôi thích những người đàn bà có đôi mắt sáng nhưng cái nhìn chậm chạp, không láo liên, không liếc xuôi, liếc ngược. Đó là đôi mắt của Danielle, của Catherine Deneuve. Nàng đã uống hết cái café. Lấy đầu muỗng đè mạnh trên mặt bàn, nàng nói, không nhìn tôi:
- Tao không thể tiếp tục sống ở xứ Mỹ nữa, không hạp. Hồi đầu, tao cũng cố gắng hội nhập, cũng muốn có nhiều bạn bè, nhưng rồi tao không chịu nổi cái xã hội của chồng tao, tao cũng hết chịu nổi cả nó.
Danielle nói rất lâu về đời sống của nàng bên Mỹ. Nói một hồi, dường như đã hả dạ, nàng sực nhớ tới tôi, ngước nhìn tôi một hồi lâu rồi hỏi:
- Còn mầy thì sao, mọi việc tốt đẹp cả chứ? Có mấy lần tao muốn nói chuyện với mầy, hồi đó, nhưng không biết mầy ở đâu, chưa bao giờ mầy cho tao địa chỉ hay số điện thoại cả.
- Mầy thấy tao thế nào, thay đổi nhiều không?
Nàng có vẻ ngần ngừ nhưng rồi nói thẳng:
- Thay đổi nhiều. Nhưng tại sao vậy? Cái gì không ổn?
- Tại môi trường. Xứ sở này không phải của tao, xã hội này không phải của tao, khí hậu này không phải của tao, mùa đông dài quá.
- Còn công việc làm?
- Mầy cũng biết, tao không phải là một thằng da trắng, không có cách nào khác hơn là tối ngày rị mọ với mấy con số và cái máy điện toán để kiếm sống.
- Bộ làm việc cực lắm sao?
- Không cực, nhưng không thích. Ở Việt Nam tao làm chánh trị, làm báo, tao sống trong lòng xã hội, mỗi ngày là một sự thách đố. Rồi lại có vô số bạn bè. Ở đây, tao sống bên lề xã hội, lại không có bạn bè. Không phải làm việc mệt nhọc, nhưng vấn đề là trong sở làm hay ngoài xã hội chỗ nào tao cũng thấy mình chỉ là một người khách. Điều khôi hài là khi đã đi làm có tiền rồi tao mới thấy thiếu nhiều thứ để sống. Tao đã quay về chuyện Việt Nam, với những thảm trạng của bà con, bạn bè. Thật là tai hại. Nhưng bây giờ tao bắt đầu ra khỏi những cái đó. Hy vọng rồi tao sẽ tìm được sự bình an.
- Mầy giống như ông nội tao. Ba tao nói rằng cho đến khi chết ổng vẫn còn mơ đem quân về Petersbourg.
Danielle người Nga, giòng họ Perekrestow. Ông nội nàng đã bỏ nước Nga ra đi sau khi phe của ông bị người Bolchevick đánh bại. Ông nội nàng và những người Nga lưu vong khác đã lập những tổ chức chánh trị, những tổ chức quân sự và có cả một trường võ bị ở Yougoslavia để huấn luyện con cháu họ, chờ ngày đem quân trở về. Trong thế chiến thứ hai, vì muốn đánh Cộng sản Nga, họ đã liên kết với Phát Xít Đức, đã chiến đấu dưới cây cờ của Phát Xít, và đã bại trận lần thứ hai.
- Ba mầy có bao giờ về thăm nước Nga không?
- Không. Ổng chưa có cơ hội. Ổng cũng muốn về lắm. Ổng ra đi hồi bốn, năm tuổi nên có những kỷ niệm mơ hồ về quê ổng. Ổng rất giỏi tiếng Nga.
- Còn mầy, bao giờ thì mầy về thăm quê hương?
- Tao về hoài. Thường tao về vào mùa thu để thăm bà ngoại và cậu tao. Tao thích nhất là dẫn con heo theo cậu tao đi tìm truffe.
- Ở đâu vậy?
- Midi, cách Toulouse chừng 50 cây số. Bà ngoại tao có mấy chục mẫu đất rừng.
- Tao nói về nước Nga kìa, Petersbourg.
Danielle nhún vai:
- Không biết bao giờ. Nghe nói có nhiều cảnh đẹp, nhưng tao không có liên hệ gì với nước Nga, ngoài cái tên. Tao là người Pháp.
- Ba mầy Pháp hay Nga?
- Nửa nầy, nửa kia. Nhưng thường thì Pháp, thỉnh thoảng mới Nga. Nghe nói ông bà nội tao vẫn Nga trăm phần trăm.
- Tao vẫn  là người Việt Nam một trăm phần trăm.
- Không ai cấm mầy chuyện đó. Nhưng những vọng tưởng hay những níu kéo về quá khứ sẽ gây nhiều thiệt hại vì ở chung quanh mầy ai cũng đang chạy về tương lai.
- Thiệt hại! Mầy thấy tao già lắm hả?
- Có nhiều thay đổi nhưng không già lắm. Mầy ở cái tuổi của mầy, không như hồi mới gặp, tao cứ tưởng mầy chừng 25 tuổi, đến khi đánh máy dùm cái xivi cho mầy mới biết mầy đã 37 tuổi.
- Như vậy, mầy muốn nói là trong mười năm tao già đi hai mươi tuổi tuổi?
Nàng có vẻ ngại ngùng vì đã lỡ lời:
- Chung, không phải tao muốn nói vậy. Năm tháng trôi qua, ai cũng già, nhưng tao cảm thấy e ngại cho mầy khi thấy mầy không vừa ý với đời sống ở đây. Mầy nên suy nghĩ lại, mầy sống bên Mỹ hay bên Tây thì còn tệ hơn, mầy không có sự lựa chọn nào khác đâu.
- Ừ, tao không có sự lựa chọn nào cả. Uống với tao một cái cognac nhé.
Nàng gật đầu, tôi gọi hai cái cognac.
- Mầy còn nhớ hồi đó mầy mua cho tao cái dĩa hát Symphony of the New World không?
Nàng gật đầu mỉm cười.
- Mầy có biết vì sao ông Dvorak viết bản nhạc đó không? Không phải viết để ca tụng xứ Mỹ hay để nói lên nỗi hạnh phúc của một thằng di dân như người ta tưởng đâu. Viết vì nhớ quê hương đó! Khi cho trình tấu bản nhạc lần đầu ở New York, ông ta đặt cho cái tên đó để làm vui lòng người Mỹ và nói rằng điệu nhạc mượn từ âm điệu dân nhạc Hoa Kỳ, nhưng sau đó, trong một bức thư viết cho một người bạn ở Đức quốc, ông ta bảo rằng mình đã nói dối, nó chẳng ăn thua gì tới tân thế giới cả. Ông ta nhớ Tiệp Khắc và viết lên nỗi nhớ nhung đó. Sau ba năm làm việc ở Mỹ với số lương vĩ đại, ông ta đã từ chối ký thêm khế ước và đã xuống tàu về Tiệp. Dvorak đã có thể lựa chọn giữa nước Mỹ và Tiệp Khắc. Ba mầy có thể lựa chọn giữa Canada và Pháp.  Phần tao, tao không có sự lựa chọn nào cả.
Chúng tôi ngồi im khá lâu, thỉnh thoảng Danielle nhướng mắt nhìn tôi, không nói gì. Tôi thấy con nhỏ nầy đẹp thật, hơn 10 năm ở đây không thấy đứa nào đẹp bằng. Nhưng sao tôi chẳng thấy có ham muốn trong lòng. Nhưng tôi lại muốn ôm lấy nó và được nó ôm tôi. Như ôm một người thân thương trong một cơn biến động? Tôi đứng dậy, bảo:
- Thôi, chúng mình chia tay.
- Mầy cho tao số điện thoại và địa chỉ để có dịp tao liên lạc với mầy. Nhớ tao nhé!
- Ừ, tao sẽ luôn nhớ mầy. Nếu một ngày nào tao đi nơi khác sống, khi nhớ lại thành phố nầy thì người đầu tiên tao nhớ tới sẽ là mầy.
Nàng mỉm cười, cúi đầu, nét mặt dịu dàng, buồn rười rượi. Ra tới đường, tôi ôm nàng thật lâu. Tôi không hôn Danielle, nhưng đã áp má tôi vào má nàng, để nghe hơi ấm của nàng chuyền sang mặt tôi. Chúng tôi bối rối chia tay. Mấy tháng sau, tôi nhận được thơ Danielle gởi từ Montpellier, nàng viết: “Khi mầy có dịp nhớ tới nước Pháp thì hãy nhớ tới tao.”

Montreal, mùa thu 1986.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)