Ngô Nhân Dụng - “Không Bán Hàng Cho Người Trung Quốc”

Thứ Tư, ngày 10 tháng 8 năm 2016

Vì vậy, các cửa hàng, quán ăn ở Việt Nam, nếu muốn tẩy chay các khách hàng bất lịch sự từ lục địa Trung Hoa qua, chỉ nên viết một câu: Chúng tôi có quyền từ chối không tiếp bất cứ khách hàng nào. Nhiều cửa hàng trên khắp thế giới vẫn treo những yết thị như thế, không gây phản ứng nào cả. Nếu chủ nhân muốn tấm yết thị này có ý nghĩa đúng như mình muốn, thì chỉ cần viết tấm bảng đó hoàn toàn bằng chữ Trung Hoa. 

Một tờ báo mạng ở Châu Á mới đưa lên câu chuyện một nhà hàng tại Đà Nẵng, Việt Nam, dựng tấm bảng trước cửa, ghi “Không Bán Hàng Cho Người Trung Quốc” bằng chữ Việt và chữ Trung Hoa. Bản tin kèm theo nhiều bức hình, thấy rõ tên quán ăn là Quán Ngọc Quý 2. Nhà hàng này tự quảng cáo “Các Món Nhậu Bình Dân.” Tấm bảng cấm này có thể trở thành một “Món Nhậu” mới lôi kéo khách, vì dân nhậu sẽ có một đề tài tha hồ bàn tán lúc rượu vào lời ra.
Bản tin về quán Ngọc Quý 2 nói rõ thêm, rằng lâu nay ai cũng biết các du khách Trung Hoa lục địa không được tiếng là những người lịch thiệp, thanh nhã. Nhưng gần đây cảnh một du khách Trung Quốc gây lộn với một người bán chuối là “giọt nước làm tràn ly” khiến dân Đà Nẵng phản ứng mạnh. Câu chuyện Bà Bán Chuối được Nhạc sĩ Nguyễn Duy Khoái đưa lên Facebook ngày 27 tháng Bảy năm 2016, được hàng chục ngàn người vào đọc trong một tuần. Đoạn video chiếu cảnh một thanh niên mua chuối, ăn mấy quả chuối rồi vừa nhai vừa đưa trả tiền bằng tiền Tàu, do đó biết anh ta là người Trung Quốc. Bà già không nhận, khách hàng nổi giận ném “trả lại” mấy cái vỏ chuối vào chiếc thúng bà đeo trên quang gánh. Ông khách hàng mặc áo sơ mi ngắn, may ô chữ T, vừa xí xố mắng mỏ, vừa giằng co, giật cả chiếc nón lá trên đầu bà cụ. Cuối cùng bà bán chuối phải cầm đồng tiền Tàu cho yên thân!

Bà bán hàng nhượng bộ, nhưng dân Việt Nam, nhất là dân Đà Nẵng nổi giận. Chính quyền Việt Nam tuyên bố sẽ trục xuất người khách kia về Tàu nhưng cho tới nay chưa có tin tức nào, không biết tên họ anh ta là gì, làm gì ở nước ta. Anh ta có thể không phải du khách mà là một công nhân đang làm việc cho mấy công ty Trung Quốc, đuổi đi cũng rắc rối. Phản ứng của nhà hàng Ngọc Quý tiêu biểu cho nỗi giận dữ của dân Việt Nam. Chính quyền không đuổi, nhưng người dân có quyền từ chối không tiếp các khách hàng Trung Quốc!
Theo mạng Shanghaiist thì vị chủ nhân của nhà hàng Ngọc Quý cho biết xưa nay ông vẫn đặt khách hàng lên trên hết, và hoan nghênh mọi người Trung Hoa; mặc dầu nhiều khi các người này gây lộn xộn làm phiền những thực khách khác. Khi ông can ngăn, họ làm ra bộ không hiểu tiếng Anh. Điều phiền nhất là họ đòi trả tiền bằng đồng nguyên, “nhân dân tệ” của Trung Cộng. Nhiều khi họ mặc cả đòi bớt tiền phải trả.
Chính quyền Đà Nẵng đã yêu cầu chủ nhân nhà hàng Ngọc Quý gỡ bỏ tấm bảng “Không Bán Hàng Cho Người Trung Quốc.” Chắc ông chủ sẽ phải làm theo lệnh. Nhưng người dân Đà Nẵng thì hoan hô phản ứng hữu lý của ông, chắc dân nhậu sẽ tới ủng hộ!
Người Trung Quốc đã gây nhiều tai tiếng xấu khi ra nước ngoài. Các mạng ở Bangkok đã in hình cô gái người Tàu đi tiểu ngay trên sân Hoàng Cung. Một video khác của người Thái, được truyền đi hai triệu lần, chiếu cảnh tại phi trường các du khách Tàu đang chen lấn xô đẩy để giành đứng trước. Tại Chùa Wat Rong Khun, tỉnh Chiang Rai, người Thái than phiền mỗi lần có đám du khách Tàu vô là nhà vệ sinh dơ bẩn. Vị thủ từ Chalermchai Kositpipat than rằng người Tàu họ phóng uế bất cứ chỗ nào. Ông đã yêu cầu hướng dẫn viên du lịch giải thích mãi không được, ông tính sẽ cấm du khách Tàu. Chính một hướng dẫn viên cũng than với nhà báo: “Họ không chú ý đến lễ độ, họ khạc nhổ, nói cười ồn ào, nhiều khi họ để lại khu nhà vệ sinh trong tình trạng khủng khiếp!”
Ở các nước Á châu, du khách Trung Quốc đã gây nhiều tai tiếng. Người Nhật Bản thấy du khách Tàu tới đầu là dè dặt lo ngại, vì thấy họ ồn ào, vô kỷ luật và thiếu vệ sinh. Một chuyến máy bay của công ty AirAsia, Thái Lan đã phải bay vòng trở lại Bangkok sau khi một bà hành khách người Tàu nổi giận đổ ly nước nóng lên nữ tiếp viên. Ngay ở trong nước Tàu, các du khách cũng “loạn.”  Đầu năm 2015, 25 người bị bắt ở phi trường Côn Minh vì đã mở ba cánh cửa cấp cứu đòi ra ngoài máy bay của hãng China Eastern Airlines, vì máy bay chậm trễ không cất cánh!
Nhưng chúng ta có nên yết bảng “cấm du khách Trung Quốc” như ông chủ quán Ngọc Quý hay không?
Đặt câu hỏi này với người Việt Nam, chắc nhiều người sẽ đồng ý là nên làm. Dân Việt đang bất bình về nhiều chuyện đối với chính quyền cộng sản Trung Quốc và các công nhân của họ đang tràn ngập nước ta, không riêng gì đối với các du khách được những hướng dẫn viên du lịch người Tàu đưa đi thăm Việt Nam. Người Việt cũng có thể coi đây là một hành động trả đũa. Vì ngay trong nước Trung Hoa, cũng có cửa hàng để tấm bảng ngoài cửa viết bằng chữ Tàu và chữ Anh: “This shop does not receive The Japaneses, The Philippines, The Vietnamese and Dog.” (Quán này không nhận người Nhật Bản, người Philippines, người Việt Nam và Chó.” Tấm bảng này đã được đưa lên mạng, truyền đi khắp thế giới! Ai trông thấy cũng phải kinh ngạc, vì thái độ kỳ thị đối với một số người ngoại quốc như vậy không thể chấp nhận được!
Trong thế giới văn minh ngày nay, những người còn mang óc kỳ thị về màu da, chủng tộc, tôn giáo, vân vân, đều bị khinh bỉ. Nhiều người dân Trung Cộng không biết, không cảm thấy điều này. Một đoạn phim làm ở bên Tàu vào tháng Năm năm 2016, để quảng cáo bột giặt nhãn hiệu Qiaobi, (俏比,đọc theo tiếng Việt là Tiếu Bỉ) đã gây phẫn nộ và làm trò cười khắp thế giới vì rõ ràng mang ý kỳ thị màu da. Đoạn phim ngắn mở đầu với hình ảnh một cô gái Tàu xinh đẹp cười làm duyên, đôi mắt đưa tình; rồi tới cảnh một thanh niên bảnh bao người da đen nhìn cô say đắm. Nhưng khi chàng tiến đến gần thì nàng lại âu yếm kéo đầu chàng xuống, nhét cả người vào trong cái máy giặt, rồi đem đổ bột giặt Qiaobi vô máy. Đóng cái nắp máy giặt lại, nàng ngồi chễm trệ lên cái máy, miệng tủm tỉm cười. Máy chạy một lát, nàng mở nắp ra, kéo đầu chàng lên, và người ta thấy chàng đã được rửa sạch, biến thành một chàng “Hảo Hán” da vàng, bảnh trai không kém! Điều đáng chú ý là cả công ty sản xuất lẫn nhà làm phim quảng cáo “không ngờ” là họ mang óc kỳ thị! Sau khi đoạn phim trên được truyền đi hàng triệu lần, công ty sản xuất mới biết là họ đã phạm lỗi nhục mạ tất cả mọi người da đen trên thế giới, phải rút phim quảng cáo xuống!
Với kinh nghiệm trên, người Việt chúng ta không thể bày tỏ ý kiến nào có ý kỳ thị một sắc dân riêng biệt, dù đó là người Trung Quốc, người Pháp hay người Mỹ! Người Việt Nam không nên khinh thường bất cứ sắc dân nào, vì chính chúng ta không muốn bị kỳ thị! Khi vô tình kỳ thị bất cứ một sắc dân nào, chính người tỏ ý kỳ thị cũng bị người khác khinh thường, vì còn mang trong đầu một thói xấu khi loài người còn chưa tiến bộ!
Hơn nữa, khi viết trên bảng nói không tiếp khách hàng “Trung Quốc nhân,” viết bằng chữ Hán, thì những người gốc Trung Hoa khác cũng có thể cảm thấy bị kỳ thị. Hiện nay những người Trung Hoa sống ở Đài Loan, Singapore tuy cùng gốc gác tổ tiên nhưng họ biết sống theo nền nếp văn minh cao hơn dân sống dưới chế độ cộng sản rất nhiều. Tuy hai chữ “Trung Quốc” chính thức chỉ được dùng nói về lục địa Trung Hoa, nhưng cũng có thể được hiểu lầm ra tất cả mọi người gốc Trung Hoa khác, vì cái tên gọi này đã được quen dùng từ mấy ngàn năm nay, trước khi có chế độ cộng sản.
Vì vậy, các cửa hàng, quán ăn ở Việt Nam, nếu muốn tẩy chay các khách hàng bất lịch sự từ lục địa Trung Hoa qua, chỉ nên viết một câu: Chúng tôi có quyền từ chối không tiếp bất cứ khách hàng nào. Nhiều cửa hàng trên khắp thế giới vẫn treo những yết thị như thế, không gây phản ứng nào cả. Nếu chủ nhân muốn tấm yết thị này có ý nghĩa đúng như mình muốn, thì chỉ cần viết tấm bảng đó hoàn toàn bằng chữ Trung Hoa. Khách hàng người nước khác nhìn thấy sẽ không hiểu gì cả; dân Trung Hoa từ nước khác đến hiểu nhưng thấy đó là chuyện bình thường. Nhưng những người dân Trung Hoa từ lục địa đến khi đọc được sẽ hiểu ngay. Cũng giống như người Việt Nam nào cũng hiểu người ta nhắm vào mình khi bước vào một cửa hàng ở Nhật Bản hay Thái Lan mà thấy tấm bảng viết “Ăn cắp là có tội,”  đặc biệt chỉ viết bằng chữ Việt! Khách hàng tinh ý sẽ giữ gìn tư cách để khỏi mang tiếng và có thể bị đuổi ra ngoài! Tất nhiên, nếu các thực khách Trung Quốc khăng khăng không chịu bỏ đi thì phải kêu cảnh sát! Lúc đó sẽ biết công an cảnh sát Việt Nam làm việc cho dân hay là chỉ biết sợ Trung Cộng!



2 nhận xét

  1. Vậy viết giản thể Tầu mới hiểu !
    Nó phóng uế cho mình bỏ đi là nó thắng.

    Trả lờiXóa
  2. De nghi rat dung.doi song van minh

    Trả lờiXóa

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)