Trần Mộng Tú - Ðứa Con

Chủ Nhật, ngày 31 tháng 7 năm 2016


Gió lùa qua cửa sổ, lật nhẹ tấm chăn đang đắp trên người A Sây. Thằng bé đang nằm co trên tấm ván ngủ trưa. Mùa Đông ở Bắc Kinh thật là lạnh. Người mẹ kéo chăn đắp lại cho con. Cái cửa sổ cũ kỹ lúc nào hai cánh cũng như muốn rơi ra, suốt buổi sáng chị đóng đi, đóng lại cả bao nhiêu lần rồi, chị có lấy sợi giây buộc lại, mà nó vẫn cứ tung ra. Chắc lại con bé đó đến phá, chứ còn ai vào đây nữa.
Con bé độ sáu, bảy tuổi, nhà nó chắc cũng không xa lắm, nên nó hay đến nhà chị chơi. Nó muốn đến lúc nào thì đến. Sáng sớm tinh mơ khi chị vừa mở cửa ra quét sân, hay trời chập choạng tối, khi chị ra xem lại cửa ngõ. Lúc nào nó cũng đói, mà nhà chị cũng đâu dư ăn, chị phải chia một phần ăn của A Sây cho nó. Chị hỏi nó nhà ở đâu, thì nó chỉ tay ra ngoài đường, chị chẳng biết hướng nào. Nó nói tên nó là A Múi. Hỏi tên cha mẹ thì nó không biết. Thường con nít ở tuổi này không biết tên cha mẹ, nên chị không hỏi nữa. Nó và A Sây rất hạp với nhau. Thằng bé lên năm không bao giờ thấy ganh tỵ hay ghen ghét khi mẹ chia phần ăn của mình cho con bé. 

Người đàn bà khoảng 60 tuổi, đội một chiếc khăn đen cũ, chùm ra phía trước, che gần hết nửa mặt. Bà ta từ lúc vào nhà không nói một câu nào, bà tự kéo cho mình chiếc ghế đẩu ra ngồi ở một góc phòng. Đó là A Phồ. Cả làng này hầu như những bà mẹ trẻ điều cần đến bà ta.
Trong chiếc phòng nhỏ, tối đen, còn hôi mùi thuốc Bắc, người mẹ vạch vú ra cho con bú. Người bố đứng bên cạnh bồn chồn, chân tay anh thừa thãi không biết cất vào đâu. Cái trán hẹp của anh cau lại, những vết nhăn hằn sâu xuống, hai bên má anh hóp vào, nhưng cầm anh lại bạnh ra như anh đang nghiến răng cắn một miếng gì rất cứng trong miệng. Anh đứng nhìn vợ cho con bú, thỉnh thoảng lại đưa tay ra muốn bế lấy đứa bé, nhưng thấy vợ vẫn cúi xuống ôm chặt con, anh lại co tay vào.
Căn buồng im phắc, chỉ nghe thấy tiếng thở của những lá phổi lép xẹp.
A Phồ cởi chiếc khăn chùm đầu ra, giũ một cái, xong lại đội lên đầu. Đó là thói quen của bà trước khi bắt tay vào việc. Bà làm công việc này 15, 16 năm nay rồi, bà biết phần đông thân chủ của bà, đợi cho bà làm hành động cuối cùng. Bà đứng lên đi vào buồng sản phụ.
Căn buồng tối như bưng, nhưng bà biết rất rõ vị trí của chiếc giường. Bà đi thẳng đến, lạnh lùng cúi xuống xốc đứa bé ra khỏi tay người mẹ. Người mẹ không giằng lại, hai cánh tay chị mền nhũn ra, rồi cả thân thể chị rũ xuống như một chiếc chăn mục. Người bố chạy a lại vừa lúc giơ tay đỡ người mẹ ngã xuống, anh nhìn theo người đàn bà ôm đứa bé bước ra như một cơn gió.
A Phồ đem đứa bé về nhà mình, đặt đứa bé vào một cái chậu. Bà đi nhóm lửa hâm một chén cháo ăn cho ấm bụng, Bà nghĩ đến những khoảng đất trống ở sau những ngôi chùa. Khu nào còn chỗ, khu nào không. Hình như khu nào cũng đã kín cả rồi. Chắc lần này phải đem ra bãi đất cạnh bờ sông.
Ăn xong bát cháo, A Phồ ra đổ nước tắm cho đứa bé. Đứa bé được ngâm trong nước với nguyên cả quần áo và khăn quấn. Nó quẫy nhẹ lên một cái như con cá nhỏ, rồi nằm im. Nước bao quanh và phủ kín nó.
A Phồ để nó nằm đó, đi ngủ trưa một giấc đã. Bát cháo hành có thêm quả trứng thật là bổ, nó làm cho đầu óc A Phồ lâng lâng.
Trong cơn ngủ chập chờn của A Phồ, bà thấy có bao nhiêu là đứa trẻ đến vây quanh giường. Chúng toàn là con gái. Đứa khóc oe oe, đứa nhẩy ầm ầm. A Phồ xua tay đuổi chúng, chúng không chịu đi. Bà quát to lên:
“Hãy về mà quấy phá cha mẹ bay.”
“Không phải lỗi ở tao.”
Bà càng quát tháo, chúng đến càng đông. Cuối cùng bà hét lên một tiếng thật to rồi vùng dậy ra khỏi giường. Bà ôm xốc đứa bé đang ngâm trong chậu nước, quơ tay với cái xẻng dựng ở góc nhà, chạy như bay về phía bờ sông.
Con sông mênh mông, nước đen ngòm. Buổi tối không trăng sao, nhưng gió thổi mạnh qúa! Tiếng gió chạy rào rào trên những bụi cây gai ở bãi đất hoang, thỉnh thoảng lại có tiếng đập cánh kèm theo một tiếng kêu quác quác của loài chim đêm nào đó bay vụt ra từ những gò đất ở bên dưới, làm kinh động cả những đứa bé đang ngủ trong những căn nhà sát bờ sông. Những đóm lửa đom đóm nhấp nháy trên đầu những ngọn cỏ, là những ngọn đèn giúp cho A Phồ tìm được một chỗ nằm cho đứa bé đang bế trên tay. Bà dùng một chiếc xẻng đã gẫy cả cán, mà trong lúc hấp tấp ra khỏi nhà đã quơ vội theo, đào một cái hố nông choẹt. Bà đặt đứa bé còn ướt sũng xuống đó, dùng hai chân đá đá vội vàng chỗ đất vừa đào lên , một mảnh khăn quấn của đứa bé còn lòi ra trên mặt đất. Trong bóng tối, chéo vải mầu trắng trông như chính cái vạt áo của A Phồ đang mặc, làm bà sợ hãi. Bà hấp tấp bẻ một cái cành cây ngay tại cái bụi gần đấy phủ lên cái mầu trắng đó, dùng chân dậm dậm thật nhanh trên mô đất. A Phồ ra về.
Nhưng A Phồ không về ngay được. Vừa chân cao chân thấp chạy chưa được dăm bước, A Phồ vấp ngay phải một đám trẻ con gái dắt tay nhau chặn bà lại. Chúng làm thành một vòng tròn quay chung quanh bà. Cái vòng thật là khít khao, không một khe hở, và cứ càng lúc càng thu nhỏ lại. Rồi bỗng nhiên đám trẻ con gái đó trở thành một sợi giây thừng kiên cố, trói nghiến A Phồ lại. Khi A Phồ ngã lăn quay trên mặt đất, thì sợi giây lại bật tung ra, A Phồ chưa kịp ngồi dậy thì những đứa trẻ lại xuất hiện. Chúng đem tới một cái chậu thật to, đầy nước, rồi xúm lại khênh A Phồ đặt vào trong chậu. A Phồ cố vùng vẫy nhưng không thể nào thoát ra khỏi những bàn tay nhỏ xíu đó. Mỗi lần A Phồ muốn ngóc đầu lên, thì lại có một bàn tay nhỏ xíu ấn đầu xuống. Chúng vừa tắm A Phồ trong nước vừa ca hát, thỉnh thoảng lại có tiếng trẻ khóc chen vào cùng tiếng hát.
A Phồ quẫy nhẹ một cái cuối cùng như con cá, rồi nằm luôn trong chậu. Những đứa con gái để A Phồ nằm đó. Chúng rũ nhau đi nhóm lửa nấu một nồi cháo ăn cho ấm bụng. 
*
Con bé tối nay lại đến. Trời lạnh thế này mà cha mẹ nó để cho nó lêu lổng, chắc tại là con gái nên không thiết. Ở cái xứ sở này mà chỉ có một đứa con gái, là nỗi bất hạnh cho cha mẹ. Mẹ A Sây đi lấy một chén cơm cho nó ăn, nhà chẳng còn gì, có cơm trắng là may lắm rồi. Chị rắc rắc một chút nước tương vào cơm cho nó. Nó ăn có một chút rồi bỏ đôi đũa xuống, nhìn quanh. Chắc nó muốn tìm A Sây, A Sây tối nay đi theo cha nó sang bà nội. Nhà chỉ có một mình, bất giác chị muốn giữ con bé ngủ lại với chị. Con bé ít nói, nó chỉ nói với A Sây, và hay gật hay lắc đầu với chị. Hình như đọc được ý chị, con bé tự đi vào nhà sau một mình, nó đi thẳng đến chiếc giường ngủ của mẹ con chị như đang ở nhà nó vậy. Nó ngồi lên giường, bỏ thõng hai chân đong đưa, ngước hai con mắt đen láy nhìn chị. Chị đi lấy cái lược chải đầu cho nó, tóc nó rối bù. Chải tóc xong, chị bỗng muốn ôm nó vào lòng mà cứ ngập ngừng mãi, không dám. Hình như nó biết chị muốn gì, nhưng nó không có cử chỉ nào khuyến khích chị, nên chị lại thôi. Trong mắt nó hình như vừa có vẻ tha thiết, lại vừa có vẻ giận hờn. Chị không đoán được.
Chị đi giăng mùng, rồi lấy cái gối của A Sây đem vào cho nó. Nó ngoan ngoãn nằm xuống cạnh chị, chị quàng tay sang ôm nó. Trong bóng tối nhờ nhờ của ngọn đèn ngủ, chị thấy nó mỉm cười, hai mắt nhắm lại. Một nỗi êm ả đến cảm động lan khắp thân thể chị. Bất giác chị ứa nước mắt.
Nửa đêm, người mẹ chợt thức, chị quơ tay sang bên cạnh, không thấy con bé đâu cả. Chị ngồi dậy thắp sáng ngọn đèn. Trong giường, bên cạnh chiếc gối của A Sây, chỉ thấy một bộ quần áo trẻ sơ sanh sũng nước.                        
Tháng Ba năm 2001

 



Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)