Giới-Xuyên Long-Chi-Giới (Akutagawa Ryùnosuke) - Sợi Tơ Nhện

Thứ Bảy, ngày 16 tháng 7 năm 2016


Nguyễn Văn Thực Dịch

Giới Xuyên Long Chi Giới (1892 - 1927) là tác giả tiên phong, và là nhà văn hàng đầu của nền văn chương hiện đại Nhật, kiểu như Nhất Linh, Khái Hưng bên mình. Giải văn chương hàng năm lớn nhất của Nhật mang tên ông. Truyện này trích dịch từ Giới-Xuyên Long- Chi-Giới toàn tập, xuất bản năm 1977, tại Đông Kinh.
1.
Vào một ngày kia, Đức Thích Ca thong dong đi dạo một mình bên bờ một đầm sen. Sen đang độ nở rộ. Hoa trắng như ngọc, và từ giữa những nhụy vàng kim kia, làn hương thơm tho khôn xiết lan tỏa không ngơi quanh hồ. Cực lạc ư, có lẽ là một buổi sáng như thế này đây!
Thế rồi Đức Thích Ca dừng chân lại bên đầm, và bỗng nhiên ngài thấy ở khoảng giữa những lá sen đang phủ mặt nước có gì đó đang máy động phía dưới đáy. Hóa ra đó là đáy Địa Ngục, cho nên có thể thấy, qua làn nước trong như thủy tinh, cảnh sắc của sông Ba Nẻo, của núi Kim Đâm, rõ mồn một như đang nhìn qua ống nhòm vậy.

Và cảnh một người đàn ông tên là Kiện Đà Đa cùng những tội nhân khác đang quằn quại dưới đáy Địa Ngục đó đập vào mắt ngài. Cái tay Kiện Đà Đa này là một tên đốt nhà giết người. Hắn đúng là một tên đầu trộm đuôi cướp. Nhưng dẫu sao đi nữa hắn ta cũng đã làm được một điều thiện. Chuyện như thế này: Một ngày kia, khi đi qua một cánh rừng sâu, thấy một con nhện đang bò ra giữa đường, hắn bèn giơ chân lên tính đạp, nhưng lại nghĩ: “Í chà, í chà, con nhện này, tuy nhỏ bé, nhưng cái mạng của nó nào có khác chi ta! Khi không khơi khơi lấy mạng nó, quả là tội nghiệp cho nó lắm!”; và hắn ta chẳng nỡ giết.
Khi Đức Thích Ca nhìn thấy những cảnh tượng dưới đáy Địa Ngục như thế, ngài nhớ tới hành vi cứu nhện của Kiện Đà Đa, và ngài nảy ra cái ý thưởng công hắn bằng cách cứu hắn ta khỏi đáy Địa Ngục. May thay, khi nhìn qua bên cạnh, ngài thấy trên lá sen xanh màu cánh chim trả có một con nhện của Miền Cực Lạc đang buông tơ óng ánh bạc ròng. Đức Thích Ca nhẹ nhàng hớt sợi tơ ấy và thòng xuyên qua khoảng trống giữa những hoa sen trắng như ngọc, thẳng xuống tận đáy Địa Ngục. 
2.
Các tội nhân và Kiện Đà Đa cùng một nuộc đang ngụp lặn dưới cái đáy hồ máu Địa Ngục. Giữa cái nơi tối tăm không cùng ấy, khi họ ước ao làm sao có một cái gì đó hiện ra họ nhìn cho đỡ khổ, cái gì cũng được, thì họ lại thấy hiện ra ngọn núi Kim Châm sáng loáng khủng khiếp. Như thế, con người nào đâu có bị bỏ rơi! Vùng Địa Ngục quanh núi yên ắng như trong nhà mồ, họa hoằn lắm mới nghe đôi tiếng người, vì đám tội nhân chỉ rên rỉ rất nhỏ. Có lẽ người thế, một khi bị rơi xuống đó, vì hình khổ làm cho kiệt sức, họ chẳng còn sức để khóc lớn tiếng được nữa; nên chẳng lạ gì ngay cả tên đầu gấu như Kiện Đà Đa mà cũng bị hóc nghẹn tưởng như chết đến nơi, và loi ngoi giữa hồ máu như một con ếch mắc dịch. Nhưng, có một lúc tình cờ hắn ngẩng đầu nhìn vào cái khoảng không trên hồ máu, và, ô kìa, hắn thấy giữa vùng tối tăm lặng thinh, một sợi tơ nhện ánh bạc, lóng lánh như một tia sáng nhỏ, từ trên cõi trời xa xa, từ từ, từ từ, cơ hồ rất sợ người ta bám vào, áng chừng đang thòng xuống ngay trên Kiện Đà Đa. Hắn vỗ tay reo mừng: “Phải bám gấp vào sợi tơ này mà trèo ra khỏi chốn Địa Ngục ngay, chơ còn gì nữa! Mẹ cha nó, một khi khéo léo ra khỏi chốn này, thì biết đâu mình lại chẳng lên được Miền Cực Lạc! Được như thế, chẳng những không còn phải bị tống lên núi Kim Đâm, mà rồi chẳng còn phải loi ngoi trong hồ máu này nữa.”
Chỉ kịp nghĩ như thế, hắn ta chụp ngay sợi tơ nhện và bắt đầu bươn chải lên từng nấc. Gì chứ chuyện leo trèo là nghề của chàng!
Nhưng khoảng cách giữa miền Cực Lạc và Địa Ngục cả hàng vạn dặm chứ đâu có ít, cho nên dù vội vàng cách mấy đi nữa, leo lên đó cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Mới chỉ trèo lên được chút đỉnh mà một tay anh chị như Kiện Đà Đa cũng đã bắt đầu muốn xỉu; muốn trèo lên thêm, dù một nấc, cũng chẳng đặng. Chịu hết nổi, hắn đành phải nghỉ một chốc; và vừa treo lủng lẳng giữa sợi tơ nhện, hắn ta vừa bắt đầu phóng mắt nhìn xuống dưới xa kia.
Và kìa, sau khi đã cố gắng trèo xa được như thế, hắn thấy cái hố máu mà chính mình lúc nãy mới dầm mình, chẳng mấy chốc đã khuất trong vực tối mịt mùng, tuy nhiên núi Kim Châm khủng khiếp vẫn còn sáng thấp thoáng phía dưới ấy. Một khi đã trèo lên tới khúc này thì chuyện thoát khỏi Địa Ngục có lẽ cũng không còn là chuyện ngoài tầm tay nữa! Kiện Đà Đa bám chặt vào sợi tơ nhện; và khi đã leo lên được mức đó, hắn bèn cười to tiếng, cái tiếng cười đã tắt tự bao năm: “Thoát rồi! Thoát rồi!” Nhưng ngay lúc ấy hắn ta thấy, ngay phía dưới hắn, vô vàn tội nhân cũng đang bươn bả trèo lên theo. Thấy thế, Kiện Đà Đa vừa ngạc nhiên vừa kinh hoàng, miệng há hốc như thằng khùng, chỉ còn đôi mắt là còn máy động. Một mình cái xác hắn sợi tơ nhện mong manh này còn trụ dám còn không nổi, huống hồ với cơ man những tội nhân khác đang bám vào như thế kia! “Nếu lỡ cái sợi tơ nhện này mà đứt thì, dù mình có leo lên được tới mức này đi nữa, rồi cũng lại rơi lộn nhào trở lại xuống cái Địa Ngục dưới kia cho mà xem! Như thế thì đúng là đại họa!” Tuy nhiên, trong khi hắn nói như thế, hằng trăm hàng ngàn tội nhân vẫn hăm hở leo lên nhờ sợi tơ nhện mong manh, lấp lánh. Đến lúc này thì sợi tơ nhện có thể đứt ra làm hai bất cứ lúc nào. Thấy vậy, Kiện Đà Đa la toáng lên: “Ê, cái bọn người tội lỗi kia, cái sợi tơ này là của riêng tớ chứ có phải của mấy người đâu! Khi không các người lại chụp dựt leo trèo như thế kia!? Liệu mà tụt xuống cho mau! Tụt xuống cho mau!”
Ngay khi Kiện Đà Đa ngoác miệng la như vậy, sợi tơ nhện, từ hồi đó đến giờ chẳng hề hấn gì, bỗng đứt nghe cái “bựt” ngay chỗ hắn đang treo tòng teng. Cho nên, chính hắn cũng chẳng còn bám vào sợi tơ nhện đặng; và Kiện Đà Đa, chẳng chờn vờn được, dù trong một giây, mà cắt gió, rơi lộn đầu, quay mòng mòng như chong chóng, đâm xuống đáy tối tăm.
Cuối cùng, chỉ còn lại đoạn tơ nhện lóng lánh mỏng manh của Miền Cực Lạc treo giữa thinh không không trăng không sao. 
3.
Đức Thích Ca đứng bên bờ đầm nhìn từ đầu tới cuối sự việc, nhưng, sau khi Kiện Đà Đa chìm ngỉm xuống hồ máu như một tảng đá như thế, thì ngài, mặt tuy dàu dàu, nhưng lại vẫn bắt đầu thong dong dạo bước. Chính ngài đã cố gắng đưa Kiện Đà Đa ta ra khỏi Địa Ngục, nhưng rồi chỉ vì cái lòng không biết thương người của hắn, hắn phải lãnh cái hình phạt xứng với tà tâm, đó là rơi trở lại Địa Ngục. Một khi đã thấy tận mắt như thế, ngài còn có vẻ chẳng băn khoăn gì nhiều.
Và hoa sen giữa hồ sen của Miền Cực Lạc chẳng vì sự cố mà rủ lá. Những đoá sen trắng tựa ngọc kia, đài hoa cứ vờn quanh chân Đức Thích Ca, tỏa hương thơm khôn xiết loanh quanh. Và nơi Miền Cực Lạc ấy cũng chưa đến giờ ngọ. 
Ngày 16 tháng Tư năm thứ 7 đời vua Đại Chính (1919) 
Chú Thích
* Sông Ba Nẻo: (tên chữ Hán: Tam Đồ chi Hà) Tên của một con sông mà người ta tin là tội nhân phải qua sau khi chết.
* Núi Kim Châm: (tên chữ Hán: Châm Chi Sơn). Người Nhật dùng nhiều chữ Hán như người Việt mình.



Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)