Cánh Cò - Hãy chứng tỏ Đảng không thuần phục Trung Quốc

Thứ Năm, ngày 14 tháng 7 năm 2016

Người dân Philippines và công dân Việt Nam tại Philippines 
vui mừng trước phán quyết của tòa trọng tài quốc tế về biển Đông sáng 12/7/2016.

Sự kiện Tòa trọng tài thường trực PCA ra phán quyết Biển Đông không phải của Trung Quốc dấy lên làn sóng mừng rỡ và tràn trề sinh lực trong hai ngày nay, phản ứng lại với dã tâm của gã khổng lồ phương Bắc chừng như tưới vào mảnh đất khô hạn Việt Nam niềm hưng phấn mới, có khả năng đâm những chồi non hy vọng cho giải pháp Biển Đông.
Người dân hào hứng chia sẻ những thông tin mà họ có được như món quà quý giá trong cơn khát cháy bỏng được nhìn thấy phản ứng từ khuôn mặt thật của một đất nước vốn mang điều tiếng đối với Việt Nam trong nhiều ngàn năm qua.
Không hẳn chỉ là Biển Đông, Việt Nam có niềm vui lớn hơn nhiều, đó là sự vẹn toàn lãnh thổ, là cơ hội thoát Trung, là hãnh diện được nhận mình là người Việt Nam không cộng sản đối với thế giới.

Đảng thuần phục Trung Quốc?
Thật vậy, nếu nói kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam không ai khác hơn Trung Quốc thì không có gì sai trái. Lịch sử chứng minh rằng chỉ mới đây thôi, vào năm 1979 khi Việt Nam chưa vui trọn niềm vui thống nhất thì cả miền Bắc phải chịu cảnh dày xéo man rợ của đoàn quân Đặng Tiểu Bình tràn xuống dạy cho Việt Nam một bài học về tình đồng chí. Bài học ấy kéo theo những hệ lụy mà Đảng Cộng sản Việt Nam phải chạy theo Đảng Cộng sản Trung Quốc anh em để cố giữ cho bằng được vai trò lãnh đạo đất nước bất kể cái giá phải trả cho cuộc mua bán quốc gia không những bằng máu của dân lành mà còn bằng tim óc, trí tuệ của nhiều thế hệ theo sau.
Chỉ một dúm người đếm không hết trên mười đầu ngón tay đã thao túng cả một đất nước có truyền thống đánh Trung Quốc kéo dài hàng ngàn năm hết triều đại này sang chế độ khác. Kết quả là sự im lặng cam chịu với một đất nước mới hôm qua tàn sát dân mình không thương tiếc. Lịch sử gọi đó là Hội nghị Thành Đô. Và lịch sử còn đó với các văn kiện chưa công khai nhưng cả thế giới đều biết như đã được đọc nó.
Đọc ư, bằng cách nào?
Đây: bằng những chuỗi dữ kiện mà Đảng Cộng sản Việt Nam thực hiện trong suốt bao nhiêu năm, sau khi văn bản lấy “lấy nước đổi ghế” được ký kết, qua cách đối xử thuần phục phương bắc bởi sự lệ thuộc đã gắn vào tim óc của Đảng.
Đảng liên tục giữ im lặng trước những hành vi sai trái của Trung Quốc đối với ngư dân Việt Nam, những sinh linh cặm cụi mưu sinh trên những chiếc ghe mỏng manh luôn bị người bạn vàng của Đảng rình rập như mèo vờn chuột.
Đảng cười nói, ký kết hết văn kiện này tới văn bản khác tô đậm tình đồng chí môi hở răng lạnh, bất kể sau những chữ ký ấy là biển đảo mất dần và bất kể lòng dân ngày càng lìa xa Đảng.
Đảng tham dự các hội nghị quốc tế về Biển Đông với tư thế của một đất nước không hiểu niềm đau của một dân tộc bị xâm lược. Đảng vuốt ve sự kiêu hãnh về sức mạnh Trung Quốc với niềm tin mạnh mẽ rằng Bắc Kinh sẽ xoa đầu Đảng và ban bố ân huệ được ngồi trên vai của nhân dân thêm vài chục năm nữa ít nhất cho tới khi nào Trung Quốc chưa bộc lộ hết truyền thống vắt chanh bỏ vỏ.
Đảng tự nguyện làm trái chanh cho Trung Quốc vắt miễn sao đổi lại sự ổn định vốn là kim chỉ nam của bất cứ Đảng cộng sản nào trên thế giới.
Nhà hoạt động chống Trung Quốc Lã Việt Dũng tại bệnh viện 
với vết thương băng trắng trên đầu do bị côn đồ tấn công hôm 10/7/2016. 
AFP PHOTO

Trái chanh ấy là Bauxite Tây nguyên, là Vũng Áng, là hàng ngàn công trình lớn nhỏ khắp đất nước mà Trung Quốc toàn quyền sử dụng như trên đất nước của họ.
Trái chanh ấy là những làn sóng nhập cư người Trung Quốc làm việc tại Việt Nam vô điều kiện, là dòng thác du lịch dơ bẩn, là hàng hóa độc hại, là văn hóa xấu xí và thậm chí những giỏ rác có nhãn mác hoa ngữ.
Vì ổn định, Đảng sẵn lòng sách nhiễu, tấn công người dân của mình với những ai xem Trung Quốc là mầm mống gây ra tai họa. Trung Quốc được Đảng hết lòng cưu mang và hết lòng bảo vệ bởi Đảng và Trung Quốc như anh em thật sự chứ không còn là câu chữ tuyên truyền.
Tuy nhiên, để sống còn trong sự sôi sục của nhân dân, Đảng phải hóa trang cho mình những lý thuyết mờ ảo về cách hành xử, nếu không lòng dân không dễ gì để yên cho Đảng ổn định. Một trong những lý thuyết ấy là sự chọn lựa thông minh của Đảng, lèo lái trước một thằng khổng lồ có dã tâm nuốt đất nước Việt bằng mọi cách.
Đảng lập lờ cho thấy khi lạnh nhạt lúc nồng thắm trong quan hệ tay đôi với Trung Quốc nhằm gây niềm tin cho Bắc Kinh thấy rằng sự hèn yếu của Đảng là có thật để từ đó tương kế tựu kế âm thầm chống lại bất cứ mưu hèn kế bẩn nào của Trung Quốc muốn mang ra áp dụng với Việt Nam. Đảng gọi đó là dĩ dộc trị độc.
Nhưng có lẽ do lâu quá sống trong màn kịch vụng về đầy chất độc ấy nên Đảng nhiễm độc và nhập vai luôn lúc nào không biết. Những hành xử ban đầu được xem là đóng kịch nay đã thành thói quen, thành thuộc tính và chúng không còn là kịch nữa, thay vào đó là thành khẩn, là ước muốn được phục vụ hết lòng cho Trung Quốc.
Sự lo sợ của Đảng
Điều Đảng lo nhất vẫn là sự lật lọng của Trung Quốc qua hành vi vắt chanh bỏ vỏ.
Còn một cơ hội chót thoát nỗi lo có thật ấy đó là nhân dân Việt Nam vốn có truyền thống mau quên, Đảng hãy lợi dụng cơ hội này mà sửa sai nếu còn chút ưu tư về sự lật lọng của người bạn vàng Trung Quốc.
Hãy thôi đóng kịch, hãy tự lột xác chứng tỏ bản lãnh của mình, hãy đồng hành cùng với dân tộc giương cao lá cờ thoát Trung qua phán quyết của Tòa PCA. Hãy quên ghế, quên Đảng vốn chỉ là một nhúm lý thuyết phù du và cùng nhân dân tiến về phía trước, phía của tương lai Việt Nam thay vì tương lai Trung Quốc.
Hoan nghênh PCA chưa đủ. PCA không phải là thần dược nhưng nó có khả năng trợ giúp nếu Đảng thật sự muốn về nguồn. Hãy lấy PCA làm chiếc thuyền nan quay đầu vào bờ trước khi quá muộn.
Cơ hội này không đến lần thứ hai. Nếu nó đến sẽ có hình dạng khác: Sự phán quyết của nhân dân thay vì đồng hành với Đảng.


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)