An Phú Vang - Nội Ngoại

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 7 năm 2016


Tôi có người cậu họ quậy sập trời thời đi học. Lớn lên đi lính về Sư Đoàn 3 Bộ Binh, đóng ở rừng núi Quảng Nam, cậu quậy tiếp. Về phép bệnh viện, phép “tự ký” cậu hay ghé thăm mẹ tôi. Bà ta cứ nhìn người em họ, lắc đầu hoài.
Có hôm cậu mang bạn về. Hai người cùng đơn vị với nhau. Anh đó người Huế, thiếu úy đại đội trưởng. Vì đường xá xa xôi, phương tiện di chuyển giữa Đà Nẵng - Huế hơi khó khăn nên anh không tiện về thăm nhà ngoài đó. Chẳng biết sao tôi nhớ anh lính này hoài. Anh ta dong dỏng cao, dáng nghệ sĩ. Buổi chiều ở hiên nhà mẹ tôi, đôi khi anh líu lo bài Ly Rượu Mừng. Anh hát thiết tha lắm như mượn lời ca gửi gấm gì về bên kia đèo ải. Đến đoạn "kìa nơi xa xa có bà mẹ già, từ lâu trông con mắt hoen lệ nhòa..." mắt anh buồn thiu. Nỗi buồn mà những ngày nằm núi nằm rừng ngoái về cố hương tôi mới cảm được. Thì ra ca sĩ đâu phải chỉ cần "nhất thanh nhị sắc." Một thứ khác quan trọng không kém là hồn, là sống với những gì mình hát!

Một lần tôi nghe anh nói chuyện với cậu tôi: "Đại đội mình chạy... hoài" mà không hiểu chạy gì! Sau này đọc nhiều bài báo, tôi thấy không có sự công bằng của một số người khi họ viết về Sư Đoàn 3 Bộ Binh. Đặc biệt vào những ngày đầu mùa hè đỏ lửa năm 72. Sư Đoàn này có Trung Đoàn 2 Hà Mã, nguyên gốc "đây Sư Đoàn 1/đây sư đoàn giới tuyến." Trung Đoàn 2 Hà Mã đã lừng danh những ngày còn trực thuộc Sư Đoàn 1 Bộ Binh trấn thủ đất Thuận Hóa. Ngày còn nhỏ có dịp về thăm Huế, qua Truồi, qua Dạ Lê nhìn mấy anh lính mang huy hiệu Hà Mã đi hành quân tôi thầm phục. Có lần xe đò Phi Long dừng lại trên đèo Hải Vân. Mọi người có chừng nửa giờ để nghỉ ngơi trong lúc đoàn xe từ Lăng Cô đang lên. Lên và xuống đèo Hải Vân thời đó chỉ có một chiều vì đường hẹp. Ngồi trong xe với mẹ tôi thấy một anh lính mặc đồ hoa, đội nón đỏ đi phép về Huế. Anh đang đứng nhìn núi nhìn biển xa xa. Tôi ngó lén anh hoài như có gì đó thu hút.  Có điều gì ngang tàng tiềm ẩn trong con người mặc đồ rằn ri đó. Đây cũng là thời gian Tuổi Hoa hay đăng thơ của Đỗ Tư Long Trần Miên Trường. Nhiều bài anh viết gởi em gái (hình như Thu Phương) còn đi học đâu đó ở Huế. Anh em tôi đọc thích lắm. Sau này Trần Miên Trường chết trận, Tuổi Hoa có số tưởng niệm anh. Cam Ly Nguyễn Thị Mỹ Thanh đã viết một bài rất cảm động. Lúc đó tôi mới biết anh ta ở Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù. Tiểu đoàn "Song Kiếm Trấn Ải" của một đơn vị tổng trừ bị quân lực. Trần Miên Trường tử trận ở Kampuchia.
Lúc nhỏ không hiểu vì sao mỗi lần nhớ đến anh Nhảy Dù đứng trên đỉnh đèo Hải Vân của chuyến về thăm Huế tôi lại nghĩ đến Trần Miên Trường. Nhảy Dù nhập vào đầu tôi từ đó. Lớn lên chút ít, người anh họ ngoài Huế, chì hơn, rủ tôi học võ cho giỏi để lên đèo Hải Vân kiếm ngọn núi nào đó lập môn phái. Chuyện đó thì không làm được rồi vì anh họ tôi "mết" một con bé trong lớp Thái Cực Đạo. Cô ta mang đai đen tam đẳng nên anh theo không nổi mà còn bị ăn đá trong lúc tập chung. Không biết anh tôi có tức khi bị dính ngọn cước của cô nhỏ xinh xinh này vào ngực mà anh bỏ học lớp đó. Tối tối anh lén nhà đi học võ Thiếu Lâm với một ông sư trong ngôi chùa ở thành Nội. Hy vọng mối hận đầu đời của ông anh họ sẽ vơi đi khi mỗi đêm đều nghe tiếng kinh tiếng mõ dầu không muốn. Lớn lên tôi cũng vào lính. Từ đó tôi bặt tin người cậu họ sau lần gặp mặt cuối cùng ở nhà mẹ. Cậu "bị thương" đứt ngón chân cái. Vậy là được giải ngũ rồi! Vậy là tự hủy hoại thân thể chứ còn nói gì nữa. Ông cậu quậy số một của bên ngoại dở ẹt!
Thành ra cậu Tri một người bà con khác không có cơ hội học hành nhiều lại khá. Cậu Tri đi lính Sư Đoàn 1 Bộ Binh từ ngày chiến tranh còn trứng nước. Hai mươi năm đủ để cậu tôi lội hết núi rừng tây nam Huế với đôi chân người lính. Cấp chỉ huy muốn cho cậu về làm việc ở hậu cứ nhưng chịu. Cậu không biết nhiều chữ! Thế đó ba lô trên vai, súng cầm tay cậu đo tiếp núi rừng đất Thuận Hóa. Cuối năm 74, cậu Tri bị thương nằm Tổng Y Viện Duy Tân. Nguyên cái chân người lính bộ binh gởi lại đâu đó ngoài Thừa Thiên. Cũng may trời thương cho cậu còn sống. Xuất viện cậu tôi khập khểnh chống nạng tìm về thăm bà con. Lúc đó tôi thằng nhóc cháu cậu đã ba lô theo đơn vị mình hành quân, "móc dô đi tấp" rồi.
Tôi cũng có người anh bà con bên họ nội. Anh này là dân Quân Y thuộc Sư Đoàn 3 Bộ Binh. Đóng ở Đà Nẵng là nhất rồi nhưng Quân Y không phải là đất để anh tung hoành. Vì sao đó anh bị phạt một cú rất nặng. Bác tôi hỏi ra mới biết anh lạng honda trước đầu xe jeep của tiểu đoàn trưởng dưới phố. Xếp về trừng trị liền. Tức mình anh đào ngũ, ở nhà "ăn báo cô" cha mẹ hơn tháng. Chán quá. Anh đổi giấy tờ tình nguyện đi một đơn vị tổng trừ bị của quân lực. Thế đó, bao nhiêu tiền bác tôi lo cho thằng con trai được ở gần nhà trôi theo sông, theo biển. Được huấn luyện ở trại Vương Mộng Hồng, rồi ra tiểu đoàn 5 Nhảy Dù, anh ngầu thấy rõ. Nhảy xuống được khỏi Chuồng Cu, những ngày học huấn luyện dù thì có nhát cũng thành lì, cũng sẽ tập tành nhậu đế lai rai và nói "cóc cần." Tôi khoái hai chữ cóc cần này lắm. Đến lúc bị tình hành phun ra được thế thôi cũng đỡ nhiều! Anh họ tôi theo chân đứa cháu bà con hát lời ca không chính thức những ngày khổ nhục khi ba lô súng đạn chạy đo đường dài. Sau này gặp lại Trần Quốc Dân bên Công Binh Nhảy Dù, nghe nó xỉn xỉn nghêu ngao với Chàm Mướp nên tôi ghi lại: "Ta là Nhảy Dù/ Không thích đi xe/ Chỉ thích chạy bộ/ Năm mười cây số/ Ta xem là thường/ Nhảy Dù Cố Gắng/ Nhảy Dù diệt thù/ Sát..." Đêm nào tàn tiệc, Chàm Mướp chơi màn chạy bộ, chạy thiệt về nhà mà chẳng cần lên xe. Đó là thời gian cả bọn mới qua Mỹ chừng vài năm. 
Ngày miền Trung có vụ tranh đấu của Phật Giáo tôi còn nhỏ. Lấp ló ở ngõ con xóm, tôi tò mò nhìn các anh tiểu đoàn 2 Trâu Điên TQLC lúc đơn vị này ra Trung dẹp biểu tình. Màn xuống đường oái oăm với "bàn thờ" làm chướng ngại vật. Thời gian đó TQLC còn trang bị trung liên "bar". Nhìn tiểu đoàn này, mới thấy cái hùng cái mạnh của lực lượng tổng trừ bị quân lực. Ở quân trường, thằng bạn cùng khóa đưa lý do tại sao nó thích vào TQLC: Vì cái nón "bê rê" xanh! Đội nón này đẹp hơn nón đỏ của Nhảy Dù. Tôi thì bị "lậm" từ bé khi đi xem Nhảy Dù nhảy biểu diễn ở sông Hàn rồi. Sau này đọc "Dọc Đường Số Một," đọc "Mùa Hè Đỏ Lửa" của Phan Nhật Nam thì "lậm" thêm nên trước sau gì cũng chọn Nhảy Dù. Chồng dì tôi, đang ở Quân Y, trực thuộc Kho Y Dược lại cho thêm thuốc bồi. Dượng nói dượng khoái Dù hơn. Chọn mấy đơn vị tổng trừ bị, bị thương có trực thăng bốc về liền! Thì ra lý do của dượng nó như vậy. "Trực thăng bốc về liền" thì hy vọng đỡ bị "rửa cẳng leo lên bàn thờ" xin ké ba tôi chỗ ngồi.
Ba tôi cũng ở quân đội. Ông chết, tôi thành con "Quốc Gia Nghĩa Tử" như những đứa bé không may khác từ ba tuổi.
Kiểm điểm lại quân số trong họ, bên nội bên ngoại tôi dàn hàng ngang cũng có đến nguyên tiểu đội. Mười hai mạng dính nghiệp lính, áo xanh và áo rằn ri.
Sau này tôi có hai thằng em đi bộ đội nữa. Những năm cuối thập niên 70, tụi nó ở vào thế chẳng đặng chừng nên "phải tập đi bộ mà đội!" Sang tới Mỹ theo dạng bảo trợ, hai thằng kể chuyện dài con cháu bác và đảng nghe cười muốn vỡ bụng. Thì ra tụi nó chẳng là cái quái gì mà sao vài tờ báo ở Sài Gòn thuở trước thổi đám bộ đội chính quy lên tới mây xanh. Ra nhà sách Mỹ bên này, dở mấy cuốn có hình nói về chiến tranh Việt Nam mới tức anh ách. Thật sự tôi muốn chửi thề. Mấy tác giả này đem hình tuyên truyền ai nhét vào tay, chụp cảnh bộ đội đứng biểu diễn cầm súng đóng kịch trên xác lính miền Nam ở Hạ Lào. Nhìn là thấy đồ giả! Những lúc đại pháo rơi như “mãn hoa thiên vũ” phần đông ký giả ngoại quốc săn tin ở phòng có gắn máy lạnh đâu tận Sài Gòn thì hình ai chụp, ai đưa để nhờ phổ biến. Những vở kịch này chưa qua nửa hồi đã lòi ra đoạn kết như kịch của Kim Cương thì phải có nước mắt! Tôi gai mắt vất lại cuốn sách nhưng đi về lại thấy thương lính mình.
Mẹ tôi có con cầm súng bên này thời trước, có con bị bắt đi bộ đội bên kia sau 75. Một trong hai thằng ở bộ đội lại là dân quậy. Tôi đi học, mượn được cái "Student Loan", mua quà đóng thùng gởi về giúp mẹ nuôi em. Bà già nhìn thùng hàng chưa nư con mắt, một trong hai thằng bộ đội trong nhà chụp đem bán đi nhậu. Mẹ tôi lại cưng nó, thư từ sang Mỹ chẳng đề cập đến. Nó đâu biết thằng anh ở trường "work study" đứ đừ để kiếm tiền nhà tiền ăn. Bốn chín đô la chia một góc phòng đủ để cái bao ngủ những đêm trở lại từ trường mà nhiều tháng lo chới với.
Nhưng may, hai thằng em tôi đã ở đây; đã được chiêu hồi nên mới có cơ hội theo mẹ đi Mỹ để ôn câu "không gì quí hơn tự do và độc lập." Bên nhà thằng "con mẹ rượt" nào khởi xướng rồi đem câu này ra bắt dân học nằm lòng là thằng bịp thí mẹ. Nó nói chỉ để mà nói chứ mấy chục năm dân ở miền Bắc, mấy chục năm nữa cho dân miền Nam, thứ tự do mọi người có là tự do ngược!
Mẹ tôi sang đây bà quen dùng vài danh từ nghe chẳng thuận tí nào. Bà già tôi "trung lập hai phần bên kia, tí ti bên này" sau mười bảy năm sống dưới cái chế độ thổ tả. Thì tại vì trong gia đình có hai "ông con" đi bộ đội, một "ông" đi tác chiến thuộc Việt Nam Cộng Hòa. Bỏ lên bàn cân, hai thằng kia là em nên "nặng ký" hơn rồi! Trung lập kiểu đó là "đâm sau lưng chiến sĩ" mẹ à. Ghi lại câu nói chụp được đâu đó có vẻ bình dân mà thấy không gì đúng bằng. Đúng từ trước 75 khi trung lập xuống đường biểu tình. Cũng đúng luôn sau khi mất nước, no cơm ấm cật ở ngoại quốc rồi xin phép nhà nước cho về làm ăn. Tôi không được sống nhiều ở bên nhà của mấy mươi năm làm người nhưng đường tôi chọn, tôi đi. Không đổi.
Có ngày đứng trong nhà xe, thấy cái áo lạnh của lính mẹ tôi hỏi:
"Cái áo của lính bộ đội này mi không mặc thì cho em đi. Hắn không có áo lạnh."
Tôi nghe giật mình. Cái gì mà bộ đội? Ở Mỹ rồi mà.
"Áo này đâu phải là áo bộ đội mẹ à."
Tôi cãi.
"Cái áo to to màu xanh đó."
Mẹ đưa tay chỉ và cười.
"Áo lính của mình đó mẹ."
"Thì lính nào cũng là lính."
"Đâu được mẹ. Bộ đội tụi nó làm gì có thứ này."
"Thì tao đâu biết."
Nghĩ cho cùng mẹ lại có lý. Lính nào thì cũng là lính thôi dầu hai miền. Những “ông bình vôi” lãnh đạo sao không đi tẩy não học bài yêu thương để chúng nó biết thương dân hơn; để chúng nó đừng đi làm mọi cho những tên chẳng biết nói tiếng Việt. 
Tôi qua Mỹ một mình những ngày chưa đến hai mươi tuổi. Vì thế bạn thân là những người nội-ngoại.
Họ hàng nội ngoại tôi bên nhà cũng có người này người khác. Về ngoài nội, nghe cách nói của vài đứa anh bà con, giờ nghĩ lại tôi biết tụi nó bị nhiễm tuyên truyền. Đó là những người anh họ nhỏ tuổi hơn tôi nhiều. Cũng may tụi nó còn ăn cơm bác, cơm chú, cơm thím, cơm o của tôi nuôi. Cơm của lúa gạo miền Nam. Ăn cơm độn sắn và mang khăn quàng cổ màu đỏ của đám "răng đen mã tấu" thì chết tụi mày: "Những quăng quàng đỏ quấn quanh cổ cò." Bên ngoại tôi cũng có người nói ra toàn luận điệu tụi nó nhưng ra đến Đà Nẵng vẫn thích mua và xài đồ của "ngụy". Đến khi cậu Thức và cậu Thì bị mấy thằng du kích xã bắn chết không biết cách nhìn của vài người họ ngoại ra sao. Cậu Thức tôi chưa tới tuổi hai mươi, ra phố làm việc. Cuối tuần đạp xe về quê thăm vợ mà cũng bị ghép tội. Cái lũ du kích cùng làng đêm khuya bắt cậu đem lên núi. Cậu trốn về nửa đường thì bị tụi nó bắn chết, xác vất ngoài đồng. Vài năm sau, cậu Thì đang ngủ ở nhà trong làng  thì cùng chung số phận. Nửa đêm bị lôi ra ăn đạn. Tôi mất hai người cậu thân thương. Sau này đụng trận với đám chính quy miền Bắc mới thấy tụi nó đỡ ác hơn đám du kích trốn chui trốn nhũi, gài mìn đắp mô, phá nát xóm làng.
Nội-ngoại-nhận-càng của tôi ở Mỹ không nhiều. Thời gian sau có thằng đi-hàng-hai, về xứ chụp hình với đám thổ tả chụp giựt quyền dạo nọ mang sang khoe. Thôi! Nói gì nữa giờ. Thằng Trương Công Tử bạn tôi bảo tên đó có số buôn bán. Chỗ nào có mùi thì nhào vô.
Tôi còn mắc nợ ông cậu tôi "cái chân" (cậu bỏ lại ngoài núi rừng đất Thuận Hóa) để tôi có cơ hội sang đây. Đi học lại, đi làm và thấy rõ mình sống sao mà ích kỷ. Tôi chỉ biết lo cho gia đình tôi thôi à. Chuyện bên ngoài là chuyện của người ta nhưng màu cờ đỏ chói chang trong mắt và cái nón cối dị hợm nhỡn nhơ trên cùng khổ của đa số người ở lại không phải là chuyện của riêng ai. Còn những thứ đó dân tôi còn sợi dây thòng lọng đang thắt dần nơi cổ.
3.03.01 –7.14.01

1 nhận xét

  1. Công nghệ đã đưa thông minh vào sản phẩm
    xe điện cân bằng
    phong cách và dành cho xe hơi
    bơm tự vá oto
    cực kỳ tiện dụng khi đi đường.

    Trả lờiXóa

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)