Hoàng Quân - Trót Đã Buộc Ràng

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 6 năm 2016


Chị tôi lăng xăng như thể đám cưới chị. Chị tươi như hoa. Nếu không thấy hai đứa con nhỏ bu theo chị như cái đuôi, không chừng khách có thể đến chúc mừng chị cũng nên. Đám cưới cậu em, mỗi thành viên trong gia đình, được phép mời bạn bè của mình, để tái ngộ với cố nhân trong không khí tưng bừng của tiệc tùng. Nhìn đâu cũng thấy nam thanh, nữ tú. Tiếng cười, tiếng nói lao xao. Cũng vui. Bàn của phe chị tôi đa số quý ông, một vài khuôn mặt tôi nhận ra là những cây si cổ thụ ngày xưa của chị tôi.
Chị cười tở mở, ra dấu:
- Thư, Hà qua đây chơi một chút đi. Dẫn mấy ông ra mắt luôn.
Hà quay qua chồng:
- Mình qua bàn chị Tiên nhe anh.
Tôi xô ghế đứng dậy, quay qua đám bạn, chỉ chỉ, ý nói: “Ngồi đây nghe, tao biến một chút.”

Chị Tiên rộn ràng:
- Sao? Mấy người nhận ra con Hà không? Chắc không hả. Hồi đó, nó nhỏ chút xíu hà. Thấy nhà có khách nó trốn biệt. Ông xã nó đây, coi vậy mà bầu đoàn thê tử đông đúc lắm, chỉ thua bà Âu Cơ một chút thôi. -Chị kéo kéo vai áo tôi. - Đây, đây, mấy người mà không nhận ra con nhỏ này là là... thôi đó nhe. - Chị chưa để cho ai có phản ứng, đi tiếp một đường giới thiệu.- Nó đó, tiều phu chuyên chặt cây đó mà.
Có tiếng cười, ai đó ngâm nga: Em ơi em ở lại nhà, Vườn si em đốn ráo...
Tôi nhận ra anh Linh nghệ sĩ. Anh Linh nhẩn nha:
- Anh thấy Thư y như hồi xưa, không thay đổi gì hết.- Làm điệu bộ như anh cả, lên giọng - Sao, lập gia đình chưa?
- Ủa, bộ anh thấy mặt mũi Thư hắc ám lắm hả, không sắm nổi một ông chồng sao?- Tôi lườm lườm.
Thêm nhiều tiếng cười thích chí:
- Chết rồi, thằng Linh hỏi chuyện mà không coi giờ. Hồi xưa, con Thư phá duyên mày, mày xém đập vỡ cây đàn mà quên sao.
Thấy anh Linh quê quê, tôi ngài ngại:
- Nói chơi chút xíu. Thư bắt chước nhân gian, cũng chồng con đề huề chứ bộ.
- Kéo ông xã lại đây đi.
- Chồng con Thư không có đây, nhưng có thằng kép nhí của nó ngồi kia kìa.
Chồng chị Tiên phát biểu xong, cảm thấy có duyên, cười hề hề, ngoắc ngoắc con trai tôi:
- Cu Tí, qua đây chào mấy bác cái coi.
Khi cu Tí ngoan ngoãn đứng vòng tay, líu ríu trong miệng chào bác, chào cô... ai nấy quên đi đề tài chồng tôi, tôi nhẹ nhõm. Cứ mỗi khi ai hỏi sao đám cưới cậu em mà không thấy chồng tôi, tôi lại quanh quẩn trả bài, rằng số ngày phép trong năm hạn chế, rằng chồng tôi không xin nghỉ phép vì hãng của anh đang có những dự án thi công cao điểm, rằng... Tôi vừa cố tìm ra những lý do thật dễ hiểu, chính đáng, vừa lái câu chuyện tới những đề tài khác để người ta không đặt thêm những câu hỏi mà tôi chỉ biết nói thầm: Biết trả lời sao! 
Ông anh họ, đến mời chúng tôi đi ăn trưa, ngạc nhiên:
- Ủa, chồng em kỳ này không về à?
- Dạ, có chứ. Nhưng anh về sau, tụi em phải về cho kịp dự đám cưới rồi phải trở lại Đức trước, tại cu Tí đi học.
- Ồ, sao không thu xếp đi chung cho vui. - Ông anh như chợt thấm ý, bật cười.- Mà không chừng đi riêng lại vui hơn. Thằng này khéo thiết kế thiệt. Hồi nào nó về đây, anh phải hỏi nó có chiến lược gì mà Thư cho nó độc lập tự do vậy.
- Đâu có, anh muốn đi chung, nhưng thời gian này ở hãng ảnh người ta không cho lấy ngày phép.
Tôi vờ nhìn những xe cộ nườm nượp, ngại ông anh thấy điệu bộ nói láo không có căn của tôi.
...
Tôi trình diễn điệp khúc này từ lúc báo tin cho gia đình lớn biết, chỉ hai mẹ con về Việt Nam dự đám cưới cậu em tôi. Trên điện thoại, cô bán vé quen, có lẽ đang dò trong máy, lẩm nhẩm:
- Mùa nghỉ cao điểm nên hơi khó kiếm vé đó, hy vọng ba chỗ không đến nỗi nào.
Tôi nuốt nước miếng, ờ, tại sao mình không nghĩ ra điều này:
- À, à, hai vé thôi. Ông xã mình không lấy ngày phép được nên đi sau.
- Sau mấy ngày, để mình coi bây giờ luôn, chứ mùa hè nhiều khi hút vé lắm.
Tôi nuốt lần nữa, lúng búng:
- À, ờ, ông cũng đang điều đình với đồng nghiệp, chưa biết ra sao.
Tôi suy nghĩ, sẽ bàn với chồng, anh sẽ mua vé ở những đại lý của người Đức, như vậy tiện hơn, tiện cho tôi hơn. Tưởng tượng, cô bán vé ngồi tán dốc với bạn bè,... Biết bà X ở khu Westpark không? Mắc cười lắm, vợ chồng bả về Việt Nam đi như vầy ha, lúc bả với thằng con trai trên đường qua Thái Lan trở lại Đức, máy bay của ổng đang tà tà xuống phi đạo Tân Sơn Nhất. Hông chừng, lúc trên mây, hai ông bà có thể gởi nhau nụ hôn gió... Tôi cảm thấy bực bội, như thể mang đôi giày nhỏ hơn chân một hai số. Càng nghĩ, tôi càng giận mình tật lười, phải chi tôi chịu khó gọi đến các văn phòng du lịch của người bản xứ, chẳng ai mảy may suy nghĩ, khi biết một mẹ một con đi du lịch xa. Tôi không dám nghi cô bán vé người Việt có tật ngồi lê đôi mách. Nhưng trí tưởng tượng của con người nhiều khi phong phú một cách đáng sợ. Lần sinh nhật đứa cháu, tôi hứa sẽ phụ làm cho cháu ổ bánh. Trước sinh nhật, phải đi công tác xa bất ngờ, tôi tiếc một dịp gặp gỡ gia đình và nhiều bạn bè trong không khí vui vẻ cởi mở. Tôi gọi chị Tiên, xin lỗi:
- Em buồn quá trời đất, lâu lâu mới có dịp đông vui như vậy. - Tôi giơn giỡn cho bớt vẻ nghiêm trọng. - Thôi, người ta được bữa giỗ, lỗ bữa cày. Còn em, phải đi cày, nên mất phần ăn chơi. Mới hay ăn đồng tiền của quân tư bản, trày vi tróc vảy.
Những háo hức khi đi làm nơi xứ lạ không còn nữa. Tôi mong cho xong việc, hết ngày để về nhà. Chủ nhật, người bạn đồng nghiệp rủ đi brunch ở nhà hàng sang trọng nào đó, nghe đâu có hải sản các loại và sâm banh. Nghe đến tôm cua nghêu sò, tôi dễ yếu lòng. Nhưng, nghĩ, đi làm với hắn cả tuần lễ, mà cuối tuần còn gặp hắn nữa, chẳng có gì hứa hẹn. Cái tật của hắn hay than van, thể nào hắn cũng lằm bằm, xếp đì hắn. Cái tính hay so đo, thể nào hắn cũng thăn thỉ, xếp thiên vị tôi. Người hắn to như voi, từ Singapore bay qua Mã Lai, hắn phải nhét người ngồi theo du khách. Còn tôi, như con chuột nhắt, lọt thỏm trong ghế thương nhân. Tôi đã bao lần cắt nghĩa, đó là lối làm việc cứng nhắc của tổ chức, chớ xếp không liên quan gì đến chuyện này. Tôi bay từ Đức, bất kể bay gần xa, vé được xem là đường trường, theo hạng thương nhân. Còn hắn ở Singapore, bay vèo một cái tới Kuala Lumpur, nên máy cứ tự động nhả cái vé hạng “kinh tế” cho hắn. Tôi vờ diễu: “Như vậy, trên máy bay ông có cảm giác là tourist. Còn tui, lúc nào cũng phải nhức đầu vì chữ business.” Chẳng biết tại tôi diễu nhạt quá, hay hắn chẳng có một giọt máu khôi hài trong người, hắn chẳng thèm vén mép cười khuyến mãi cho tôi một nụ, chỉ lẩm bẩm, stupid, stupid. Nghĩ tới đó, tôi tưởng như con tôm hùm đổi mùi thum thủm, rượu nổ đổi vị chua chua. Tôi giả vờ tiếc rẻ:
- Uổng chưa, sao bây giờ ông mới rủ. Tui hẹn đi chơi với Tennie rồi. Lần khác vậy.
Nói xong, tôi lại cầu cho hắn đừng có hỏi Tennie, lằng nhằng, rằng chúng tôi đi chơi những đâu. Tôi nhảy lên xe buýt thành phố, đi thăm vườn lan. Đi thơ thẩn giữa những hoa lá ngay hàng thẳng lối, tôi cảm thấy dễ chịu, lòng nhẹ nhàng. Nghĩ thầm, khi nào vợ chồng con cái về Việt Nam sẽ ghé Singapore một ngày. Lẩn thẩn, không biết chồng tôi có thích không khí tĩnh lặng của vườn lan chăng. Hay chúng tôi đi phố, để anh coi máy móc, nghe người ta nói đồ điện tử ở đây đi trước thị trường Âu Châu xa. Còn cu Tí, chắc sẽ tranh thủ dắt cu đi vườn bách thú ban đêm.
Buổi chiều, tôi gọi về Đức, háo hức:
- Sao, hôm qua ăn sinh nhật vui không anh?
- Ừ, đông lắm. Anh chị mời quá trời bạn bè. Nói hồi hết chuyện, anh về sớm, nghe đâu mấy người ngồi tán dốc tới nửa đêm.
Tôi về lại Đức hôm trước, hôm sau chị Tiên gọi điện thoại, giọng bí mật:
- Cuối tuần ni ghé tao chơi đi.
- Chắc chưa được đâu, em đi cả 10 ngày, lu bu quá. -Tôi uể oải.
- Mi đang một mình đó hả? -Chị nhỏ giọng.
- Dạ, có chi không?
- Nếu được, hai vợ chồng mi thu xếp xuống tao, cho đám bạn gặp. - Chị hạ giọng thêm- Tụi nó thấy chỉ có hai cha con đi ăn sinh nhật, rồi lại về sớm, tụi nó đồn rùm lên là là... - Chị gần như thều thào.- Tụi bây bỏ nhau rồi, mi đi mất đất.
- Ui trời đất ơi, ai nói giỡn chi độc địa vậy! -Tôi thảng thốt.
- Đâu có giỡn, họ đoán già đoán non, xầm xì miết. Hôm kia vợ chồng anh Minh chịu hết nổi gọi qua tao, hỏi sao không khuyên giải, nói phải trái với tụi bây đi, chớ như vậy tội nghiệp cu Tí quá. Tao nói chi thì nói, chẳng ai tin cả! Chỉ có nước tụi bây tới cho họ biết là không có chuyện gì cả.
- Kệ họ chớ. Kỳ cục thiệt. Ai đâu sao mà xấu mồm. -Tôi xẵng giọng.
- Tùy ý mi. - Giọng chị giận dỗi, có lẽ vì tôi không xem tin chị báo là nghiêm trọng. - Nói cho mi biết như vậy thôi, chớ không, ít bữa lại trách, sao tao nghe mà giấu.
- Dạ, tối nay, tụi em bàn với nhau. -Tôi ngao ngán.
Cuối tuần đó, vợ chồng con cái chúng tôi kéo nhau “ra mắt” mấy họ. Trước mặt bá quan văn võ, vợ chồng tôi như hai nghệ sĩ ưu tú, má tựa vai kề, xuất sắc diễn tuồng, “Sự gì Standesamt* đã kết hợp, loài người không được phân ly.”
Có lẽ chúng tôi giỏi sắm vai, nên được nhờ đứng ra đại diện nhà trai trong một đám cưới xập xình rình rang. Số là, một người quen sơ, một thanh niên đơn thân độc mã xứ người. Khi cậu ngỏ lời cầu hôn, nàng và cả ba thế hệ của gia đình nàng đều đồng ý. Có điều, họ yêu cầu cậu phải tìm người đại diện cha mẹ, nhất là trong tiệc cưới trước ba làng, bảy xóm. Cậu chẳng có cô dì chú bác ở gần. Bố mẹ cô dâu nằng nặc đòi cho được một cặp đủ đào, đủ kép, thuận buồm mát mái. Cậu gõ cửa nhà chúng tôi, trao thiệp hồng, trăm sự nhờ chúng tôi đứng ra thay mặt phụ mẫu của cậu trong ngày thành hôn. Tôi ngại quá, chỉ quen biết hời hợt, hơn cậu năm ba tuổi, chẳng hề biết cha mẹ cậu là ai. Cậu năn nỉ:
- Anh chị chịu khó giúp em đi. Em có đề nghị mấy cặp, mà nhà gái bảo nhất định chỉ nhờ anh chị.
- Tụi này sẽ cố gắng. - Chồng tôi xiêu lòng.
Đến “ngày vui,” chồng tôi diện bộ đồ vét mầu sậm, tôi điệu áo dài gấm đài các chính hiệu ... mẹ chồng. Trên sân khấu, chữ song hỉ đỏ loét, chói chang phía sau, bầy rồng phượng bằng giấy phất pha phất phới, đèn tứ phương tám hướng chiếu vào đôi uyên ương và “anh chị sui gia,” chồng tôi trịnh trọng mấy lời với quan khách. Tôi vờ cúi đầu để nhắc bài cho chồng, theo như “diễn văn” gia đình nhà gái đã soạn sẵn. Anh thợ chụp hình đeo máy, sửa đèn lăng xăng:
- Chị ơi, làm ơn ngước mặt lên để chụp hình.
Tôi phải vâng lời đạo diễn, chỉ còn biết hy vọng chồng tôi sẽ bài vở trót lọt.
- Chà, bà sui coi cũng sáng nước cản đó chớ. -Anh phó nhòm bấm lia lịa.
Đang đứng giữa trung tâm vũ trụ tôi không dám phì cười. Anh chàng này coi bộ không theo dõi những tiến bộ của khoa học kỹ thuật về những đồ phụ tùng xe hơi. Ngày xưa, khi đi ngắm nghé xe hơi, người mua ưa nhìn kỹ cản xe. Thấy cản móp méo, biết xe có dĩ vãng nhiều giông tố. Ngày nay, cản xe bằng loại nhựa đặc biệt, ủi cột đèn, tông vách tường, tài xế chỉ cần ngó trước ngó sau, không ai thấy, thì biến luôn, kẻo bị bắt, phải bồi thường sửa những bất động sản bị hư hại. Còn xe, lau chùi sơ sịa, bóng loáng, đem chưng nơi thị tứ, thiếu gì kẻ qua người lại để mắt. Nước cản còn sáng, đâu có dè dàn máy bị chấn động với những hậu quả bất ngờ.
Rồi cũng xong, nhà trai nhà gái vui vẻ cả làng. Người ta cám ơn chúng tôi rối rít. Tôi mong đôi trẻ ngày nào cũng vui như ngày hôm nay. Sẽ loan phụng hoà minh ít nhất vài chục năm. Kẻo không, người ta lại tìm chúng tôi mắng vốn, rằng chúng tôi không nhẹ vía, mát tay.
                                                               
*             

Châu và tôi lần quần trong tiệm sách cả tiếng đồng hồ. Vừa lựa sách, tôi vừa tính xem đem được bao nhiêu về Đức. Tôi với lấy cuốn Không & Sắc và cuốn Phật Giáo trên kệ sách thảy vào giỏ sắt. Châu tròn mắt:
- Gì đó mày? Bộ tính đi tu hả?
- Ừ, mày có quen chùa nào không? Nghe nói mày bây giờ thế lực lắm.- Tôi tỉnh bơ.
- Giỡn thiệt mày? Trong chùa không có tiểu thuyết tầm xàm bá láp, không có máy hát cho mày nghe lão ca sĩ ruột của mày rao giảng kinh tình yêu đâu.
- Thì kiếm ông hoà thượng bất giới nào đó, ổng kể chuyện, ông hát cho nghe. -Tôi cà tửng.
- Giận đời, giận người gì mà đòi xuống tóc vầy nè. -Châu quay hẳn nhìn tôi. -Nói chơi thôi, bộ có gì buồn hả Thư? Thôi, mua bây nhiêu sách đủ rồi. Tao dẫn mày đi ăn, tao mới khám phá ra tiệm ăn bánh khọt ngon ác liệt lắm.
Tôi tức cười, coi bộ bắt thóp nhỏ bạn được rồi. Hễ thèm ăn thì giả bộ rầu rầu là có tiểu yến, đại yến. Tôi vờ xụ mặt:
- Cám ơn mày. Bộ, mày tưởng ăn no căng diều là biến buồn thành vui sao.
- Tao dẫn mày lên Lý Thái Tổ coi cây với cá kiểng nhen. Rồi tối mình đi uống cà phê nghe nhạc.- Châu thành thật.
Tôi như mở cờ trong bụng, tưởng mình như Bao Tự đang õng à, õng ẹo làm nũng. Tôi muốn diễn tiếp màn kịch, xem thử nhỏ bạn dám “chơi bạo” như vua chúa ngày xưa chăng. Mà nhìn vẻ lo lắng của bạn tôi thấy mình ác, nên vạch miệng đến mang tai:
- Thôi, giỡn nhiêu đó đủ rồi. Tao đang reo vang reo, ca vang ca, sức mấy mà buồn. Mặc kệ đám lòng bong rối rắm, tao rất hùng cường, mai lệ huyền. Ghẹo mày chút cho vui. Thấy mấy cuốn sách này, nghĩ, chắc Ba tao thích. Chớ tao, chưa cần tới đâu. Tao còn phải tham sân si giữa cuộc đời trần tục này vài chục năm đặng còn trả dứt nợ nhà cửa. Cô Lan ngày xưa sung sướng thiệt, giận Điệp là đùng đùng xách túi chạy lên chùa.
Đám bạn tôi nhận thấy “sự cố kỹ thuật” trong đợt về quê này của vợ chồng tôi. Tiễn mẹ con tôi ra phi trường Tân Sơn Nhất, Ngân lúc lắc tay tôi:
- Chiện đâu còn đó. Mày yên tâm, ổng dzìa đây, tụi tao tới ba đầu sáu tay lận mà. Tụi tao ngồi trụ đây chờ ổng đến. Ổng ra khỏi máy bay, tụi tao ốp ổng liền, săn sóc tới nơi tới chốn, đừng có hòng mà quậy.
- Ấy, ấy, xem nào, em tôi sao lại mày hoa ủ dột thế này. Tươi lên chứ. -Hồng sửa sửa tóc của tôi.
- Nó buồn, tại sắp xa quê hương nhớ tụi mình đó mà. - Châu làm trò.
Đầu óc tôi đang đầy những mối lo lẩm cà lẩm cẩm, có tên lẫn không tên. Đã vậy, tâm trí tôi cứ líu ríu quanh những giả thuyết về những lý do chồng tôi sẽ đưa ra, khi có ai hỏi sao lại về Việt Nam, lúc vợ con đã rời nơi đây. Các anh em của chồng tôi ai nấy đã thành gia thất. Đâu có lý do về dự đám cưới của người nhà. Bà con cũng chẳng thấy ai bắn tiếng có giỗ chạp. Chính tôi cũng mù mờ về lý do chuyến đi của chồng tôi. Tôi đã buồn khi anh tỏ ý không muốn về Việt Nam cùng gia đình tôi để dự đám cưới cậu em. Tôi lại buốt lòng hơn, khi anh gợi ý, rằng tôi nên sáng tác một lý do chính đáng về sự vắng mặt của tôi trong dịp trọng đại này của gia đình. Tôi đau sững người, khi anh trả lời, nếu tôi đi không có anh, anh sẽ đi không có tôi. Có lẽ anh chỉ muốn chứng tỏ cho tôi biết: quân tử nhất ngôn.
Ba đứa bạn thi nhau trổ tài cố vấn hôn nhân, trọng tài, thám tử, phóng viên chiến trường... Vi thư tường thuật tại chỗ bay tới tấp như bươm bướm. “Mặt trận miền tây vẫn yên tĩnh. Ảnh ngoan lắm.” “Bu thằng cu Tí ơi, rờ- tút lại nhé, chuẩn bị đón phu quân tung cánh chim tìm về tổ ấm”... Cứ đà này chắc ba con bạn tôi nhấp nhỏm đi hốt hụi non, gom tiền cho tôi gặp bà Hạnh Phước đặng nâng cấp điện nước. Tôi rên thầm, bạn ơi là bạn, bè ơi là bè. Tưởng đâu cái bịnh lanh chanh chỉ có ở nữ sinh trung học, chớ có dè mấy nữ quái trung niên cũng lâm trọng bịnh như vầy. Tôi tiếc không có webcam cho tụi nó thấy mặt tôi đang sầm xuống, nặng chình chịch, tối om om. Tôi giở giọng dao búa cảnh cáo,- Đứa nào mà còn viết email lằng nhằng về đề tài này, tao bảo máy cấm cửa địa chỉ đứa đó!  Khổ quá! Tụi nó làm như tôi đang ngậm cam thảo luyện giọng, để cao giọng véo von Tình Nghĩa Đôi Ta Chỉ Thế Thôi. Có chăng, nếu hát, tôi chỉ dám khàn khàn bắt chước ông ca sĩ nhạc rock, tóc tai lỉa chỉa như trái chôm chôm, rằng, I don’t wanna talk about it...
Đứa thì mời chồng tôi đi ăn, rồi tình cờ, ghé qua tiệm sách, đứng thật lâu bên tấm tranh thư pháp, ra dấu chồng tôi mang tấm tranh đến quày trả tiền: Nên chăng, thú nhận điều này, Anh không thể sống một ngày vắng em. Tôi nhíu mày, trán nhăn chằng chịt như Einstein. Tính theo phép toán này, anh chết queo từ đời tám hoánh rồi, vì vắng em đến đến mấy chục lần của một ngày lận mà. Nhỏ bạn tôi gà cho chàng câu thơ coi bộ hơi lạc quẻ.
Đứa thì rủ chồng tôi đi ăn chè, rồi kè anh đến đường Hồ Tùng Mậu, đạo diễn cho anh mua dĩa của một nam ca sĩ trẻ đang rất ăn khách tại Việt Nam ...Như xa xôi nay quay về gần gũi, yêu em, vì chỉ biết đó là em... Chả là hôm trước tôi viết thư, kể, đã nghe ca sĩ đó hát bài Em Đã Thấy Mùa Xuân chưa? Xao xuyến bồi hồi, nên nghe một lèo mấy tiếng đồng hồ chỉ một bản nhạc. Sau đó, cứ lẩm nhẩm ca và có cảm tưởng hình như đang thấy mùa xuân. Thật ra, tôi cũng hơi cường điệu, khi khen dĩa nhạc tụi bạn gởi tặng. Tưởng, chỉ để thăng hoa hạnh phúc người tặng. Vậy mà, tụi nó tưởng tôi tương tư ca sĩ.
Đứa thì lùng khắp chợ Bến Thành, khuân cả một thúng trâm cài lược dắt, rỉ tai chồng tôi, bảo làm quà cho hiền thê. Để tôi hoa hoè lên sợi bạc sợi xanh, mà chúng nó vẫn lếu láo lý giải, bởi sớm yêu nên tóc vội phai màu. Anh nhất nhất nghe lời “chỉ đạo,” dù không thoải mái khi nhớ đến mấy rổ kẹp tóc của tôi đã không ngừng dành dân lấn đất phòng tắm ở nhà.
....Nói chung, ông Tơ bà Nguyệt ngày xưa có chăm chỉ se tơ hồng chắc không thể nào “nhiệt tình cách mạng” hơn mấy nhỏ bạn của tôi. 
Trên đường từ phi trường về nhà, chồng tôi hớn hở:
- Anh tìm mua được cái dĩa này cho em, chắc chắn em sẽ thích.
Anh bấm lịch kịch, máy cứ báo no disc. Anh chắc lưỡi:
- Máy trong xe hơi nhạy quá, không đọc đuợc các dĩa đốt.
Về đến nhà, anh vội vàng thử ngay. Tôi đã quen dùng máy nên góp mẹo:
- Anh đừng bỏ vào máy Panasonic, máy tốt, kén dĩa lắm. Anh thử bỏ qua máy Red Star.
Tiếng nhạc dạo mở đầu bản nhạc vang lên, đến nốt thứ ba tôi đã nhận ra giai điệu bài hát. Không phải vì tôi là thiên tài âm nhạc với khả năng thẩm âm siêu việt, mà, bởi tôi đã có thời kỳ mê tít nhạc phẩm này. Đã bao lần, tôi để dĩa nhạc vào máy, bấm bản số 10, bấm nút repeat. Cứ vậy, tôi ngồi rỉ rả viết thư cho bạn bè, kể, đi dự đêm nhạc thính phòng, nghe chính nhạc sĩ trình bày nhiều tác phẩm của ông, nhưng đối với tôi, bài hát này đúng là tuyệt chiêu của chàng... Có lần, tôi đang mơ màng mở cửa hồn em vào đó rong chơi, em có thấy tình anh ngát hương hoa. Chồng tôi đi ngang qua:
- Ủa, sao bữa nay ảnh ca nhừa nhựa, nghe ớn ăn quá vậy.
- Không phải giọng Tuấn Ngọc. - Tôi mím môi, với tay tắt máy.
- Không phải thì thôi, có gì đâu. Người sao mà... kein Sinn fuer Humor.** - Giọng anh cụt hứng.
- ...
Đâu phải lâu lắc gì, mới năm ngoái đây thôi mà. Anh không hề nhớ tôi đã quấy rầy chồng con nhiều ngày với bài hát này. Ôi chao! Mấy con bạn khi mở lớp đào tạo đặc biệt cho chồng tôi về gout nhạc của tôi mà không “tập huấn” tới nơi tới chốn, nên bài ca hạnh phúc chồng tôi đang trình diễn đâm ra lạc điệu, lỗi cung. Tôi tưởng như nghe tiếng thở dài của chính mình. Có lẽ anh phải gồng mình, như tôi trân người để cả hai chịu đựng được những ý thích của nhau.
Anh hý hoáy mở cuộn giấy to, háo hức:
- Anh tính đi tìm lịch thư pháp cho em, mà bây giờ sớm quá, chưa có nhiều để lựa. Anh nhờ Hồng viết thư pháp dán vào lịch đó.
 Anh trải tấm lịch ra, tôi liếc nhanh hàng chữ lả lướt trên giấy dó của Hồng, ...thì em ơi đó là tình yêu chúng ta...
Tôi nhớ mấy hôm ở nhà Hồng thọ giáo thư pháp. Hồng lên giọng, xuống giọng:
- Đấy nhé, mày phải chờ cho tâm nó tịnh thì mới phóng bút đưọc. Cấm ăn to nói lớn. Chớ có mà thời phụng chảo, bún giò. Cứ nghe đến chân là tránh cho xa.
- Kể cả chân tình luôn sao? - Tôi thẽ thọt.
- Tất tần tật. Chân chính chân phụ gì cũng làm tay run lẩy bẩy, chữ nghĩa như mèo quào, gà bới, chả ra thể thống gì sất, mang tiếng học trò của tao. Ối giời, chờ ngày mày ngoáy cho ra vài nét, không biết đến năm dậu, năm thìn. Đây, nghía đi, thích tấm nào tao thí cô hồn cho mày.
 Hồng đưa tay khoát một vòng những tranh treo ngang, treo dọc đủ cỡ trong phòng khách. Gì đây, Nếu ai bảo yêu nhau là đau khổ, Xin một đời đau khổ để yêu nhau. Hồng thao thao:
- Tác giả là ái nữ của một nhà văn nổi tiếng. Nàng xuất khẩu, diễn tả một cái sự rất chi là huề vốn, mà xem ra áp dụng được cho nhiều trường hợp. Ấy chết, mày không nên vận vào người mấy câu thơ đau dãy tê tê như cua kẹp thế này. Đấy, tao bảo nhé, cứ túm câu này về mà gối đầu giường. Ối giời, nghe này, Nếu có điều gì vĩnh cửu được... , nghe mát cả tim gan phèo phổi.
Hồng vừa kéo dài giọng bắc, rất bắc của nó, dù ngày bố mẹ Hồng di cư vào Nam, nàng chưa chào đời, vừa đưa tay gỡ tấm thư pháp. Tôi chận tay Hồng:
- Thôi, để đó cho mày.
Phải chi ông nhạc sĩ sáng tác bài hát này sơm sớm, có lẽ thuở đó tôi đã có lúc phơi phới tựa đầu lên vai anh, em sẽ thấy mùa xuân về rất nhẹ... Còn bây giờ thì..., tôi sửa giọng tự nhiên:
- Ừ, mày có nhiều câu hay hay. Nhưng thôi, để tao về nhà, bày nghiên, bày bút, coi thử rồng phượng bay múa ra sao.
Nhìn chồng lăng xăng trình làng những món quà cho tôi, trong những nỗ lực cho-vừa-lòng-em, tôi tưởng như thấy hai vợ chồng đang rướn cổ hít lấy hơi thật dài, để cùng nhau nín thở qua sông. Người ta hay chúc tân lang, tân giai nhân một cách vô tâm: trăm năm hạnh phúc. Nhảm quá! Nhảm quá! Theo công thức này mà cọng trừ nhân chia, vợ chồng chúng tôi còn quãng sông quá dài. Nhìn sang, chẳng thấy đâu bến bờ. Đâu đó, tôi nhớ loáng thoáng có đọc được một lời nhắn nhủ khả thi hơn: Phu thê trót đã buộc ràng, Thì xin nhẫn nại cưu mang vợ chồng... 
* Standesamt: Sở hộ tịch**không có óc khôi hài

(Trích báo Thế Kỷ 21 số 187 Nov. 2004)


2 nhận xét

  1. Phụ kiện siêu hot
    bao da samsung s7 edge
    cho dế xịn đó là những chiếc
    bao da galaxy s7 edge
    mang nhiều phong cách chỉ có tại decal.

    Trả lờiXóa
  2. Chiêm ngưỡng mẫu
    xe điện hai bánh to
    như xe phân khối lớn và
    xe điện cân bằng
    phong cách trẻ trung mới nhất 2016.

    Trả lờiXóa

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)