Trần Khai Dương - ĐỨA TRẺ HỐT RÁC

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 5 năm 2016


Ba năm trước gặp em trong con hẻm nảy
em theo mẹ đẩy xe hốt rác
em đứng trên xe ba gác
lượm hộp các tông xếp thành từng bó 
lượm bao ny lông lành gom lại 
mẹ sẽ đem bán để kiếm thêm tiền


Năm nay gặp lại em
đôi vai gầy mặt sạm đen rám nắng
mười lăm tuổi em không đi học
em đẩy xe một mình 
mẹ đã đi xa
Mẹ để cho em chiếc xe hốt rác
em đã lớn rồi tự kiếm nuôi thân.

Đất nước tôi từ khi mở cửa cũng có người kiếm đủ miếng ăn
Nhiều trẻ thơ bị bắt đi ăn mày, 
những bé gái thơ bị bán đi làm nô lệ tình dục
khốn khổ quê người không ai che chở

Đất nước tôi cũng đang trên đường  phát triển
có nhiều nhà giầu cửa sắt cửa gương 
trên đường phố có ô tô đẹp
Cán bộ, đảng viên, quan chức quyền hành giầu sang cực kỳ
sớm tối tiệc tùng vung tiền không tiếc
xây nhà, xây mộ, làm mới từ đường chiếm hết ruộng vườn 
nông dân không còn đất sống
con cái đi học bằng xe ta xi hay bằng xe nhà có tài xế lái

Quê hương tôi giầu sang đâu bằng,
lắm kẻ chơi ngông mua nhà mua xe sang hơn tỷ phú các nước Âu Mỹ
đang mơ giấc mơ làm con rồng Nam Á, 
đất nước tổ tiên mất biển, mất sông, mất núi , mất đèo,... có gì đáng kể.

Em hốt rác ơi em còn may chán
Bao nhiêu người khốn khổ bỏ mẹ cha, bỏ vợ, bỏ chồng, bỏ con bỏ cái
chạy tiền xin được xuất cảng lao động
sang Nga, sang Tầu, Đài Loan , Mã Lai....làm thân nô lệ
bị người hành hạ như trâu, như ngựa....
kiếm không đủ tiền trả nợ nhà nước. 
Trên đất nước người bao nhiêu khổ đau, bao nhiêu lo sợ.....vất vả khôn cùng....
bị chủ hành hạ oằn cả tấm thân,
không biết kêu ai, 
Đại Sứ làm ngơ, lãnh sự bịt tai, bịt mắt .

Em hốt rác ơi em còn may mắn
gia tài của mẹ để lại cho em chiếc xe hốt rác
Em kiếm đủ nuôi thân 
sống lương thiện
làm người tử tế .

Nhìn đất nước ta giầu sang kể gì
khách sạn nhà hàng ra vào tấp nập
building cao ngất 
cửa sắt cửa gương
đường phố đông xe nhiều ô tô đẹp.

Em hốt rác ơi
sao tôi muốn khóc.

Trần Khai Dương
14/4/2016



 ( Bài này sau khi gửi cho bạn bè đọc đã được sửa lại vài chữ và đổi cách sắp xếp đoạn, mạch 26/4  )






Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)