Ngô Nhân Dụng - Ông Obama nên mang theo nước mắm

Thứ Bảy, ngày 21 tháng 5 năm 2016


Linh mục Tadeo Nguyễn Văn Lý được trả tự do trước ngày tổng thống Mỹ qua Hà Nội. Người dân Việt nhìn thấy một thú nhận nhục nhã trong hành động của chính quyền Cộng sản.
Nhóm cầm đầu đảng đã bị chính quyền Mỹ làm áp lực, yêu cầu phải tôn trọng quyền sống làm người của người các công dân từ bao năm nay. Đó là một mối nhục. Không khác gì hàng xóm phải yêu cầu cha mẹ không được đánh đập các con. Trong mấy tháng chuẩn bị chuyến đi của ông Barack Obama, bộ ngoại giao và tòa đại sứ Mỹ ở Hà Nội liên tiếp thúc dục Hà Nội phải thả tù nhân chính trị. Họ công khai đặt điều kiện, nếu không “tiến bộ về nhân quyền” thì sẽ không bán thêm vũ khí mới. Đến ngày chót, băng đảng Nguyễn Phú Trọng trả tự do một tù nhân nổi tiếng nhất để chứng tỏ “học trò có tiến bộ.” Một hành vi chịu thua, chịu khuất phục, chịu nhục, trước mắt cả thế giới.

Hành động này không khác gì một bọn ăn cướp đang bị bao vây phải chấp nhận thả một con tin để được tiếp tế nước uống, cơm ăn. Bọn lãnh đạo cộng sản không lo thiếu cơm thiếu nước nhưng cần củng cố quyền hành, kéo dài được ngày nào hay ngày đó. Dân đang lo nước biển tràn vào sông Cửu Long sẽ giết chết vựa lúa miền Nam. Dân đang uất ức trước cảnh cá chết từ Vũng Áng vào đến Kinh Nhiêu Lộc. Không ai dám ăn cá, ăn tôm, cả nước chạy đi mua vét nước mắm trước khi quá trễ. Tất cả chỉ vì bọn tham quan ăn tiền của các chủ nhân ngoại quốc, không cần biết đến môi trường bị hủy hoại. Cộng sản mua vũ khí sát thương không phải để lo chống ngoại xâm mà còn dùng để đàn áp cả khối dân đang nổi giận chưa biết lúc nào sẽ vùng lên; vì con giun xéo lắm cũng quằn. Hơn nữa, mỗi một vụ mua bán làm giầu cho các nhà sản xuất vũ khí Raytheon, Lockheed Martin, Boeing, đều tạo cơ hội cho quan tham bỏ thêm tiền vào các trương mục ở ngoại quốc! Các công ty Mỹ đều bị luật pháp cấm hối lộ quan chức ngoại quốc, nhưng bọn đầu sỏ cộng sản không thiếu cách dựng lên những mạng lưới trung gian để ăn hoa hồng. Hãy nhớ lại vụ in tiền Polymer ở Úc!
Băng đảng Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc đã trả tự do cho Linh mục Nguyễn Văn Lý trước ngày ông Obama qua, là một cách thú nhận cụ thể: Chế độ cộng sản đã vi phạm nhân quyền! Gông cùm chỉ được nới lỏng khi có áp lực từ bên ngoài! Cha Lý được đưa ra như một món quà đãi khách vì ông là nạn nhân tiêu biểu nhất, đã bị kết án bốn lần, tổng cộng hơn 53 năm tù. Người dân Việt Nam ai cũng thấy đây là một hành động thú tội, vào phút chót. Nhưng còn những người dân chết đột ngột sau khi bị công an bắt, những người bị cướp đất, cướp ao, vườn, biết bao nhiêu nạn nhân khác, bao giờ họ mới được sống như những con người tự do, có phẩm giá? Một chính quyền bị xếp hạng 175 trên 180 quốc gia về nhân quyền, ai có liêm sỉ cũng phải thấy nhục!
Những người cầm đầu đảng cộng sản chỉ giỏi trong những trò tiểu xảo, những mánh khóe ranh vặt. Chuẩn bị đón ông Obama, họ đã dụ dỗ Trần Huỳnh Duy Thức chấp nhận đi Mỹ tị nạn để được tự do. Trần Huỳnh Duy Thức khẳng khái từ chối, lại còn tiến thêm một bước tranh đấu, tuyên bố tuyệt thực. Cha con nhà cộng sản phải tìm một món quà khác ra mắt ông Obama! Linh mục Nguyễn Văn Lý thì không thể nào từ chối khi được trả tự do! Cha con nhà cộng sản đang vỗ bụng cười nghĩ rằng mình đã thành công trong việc mặc cả với Mỹ! Thả một người, chờ mai mốt Obama đi rồi sẽ còng tay hàng trăm, nếu cần thì hàng ngàn người Việt khác!
Nhưng ai cũng thấy việc trả tự do cho Linh mục Nguyễn Văn Lý trước khi tiếp ông Obama là một hành động trẻ con. Nhân viên sứ quán Mỹ ở Hà Nội sẽ vỗ vai các quan chức ngoại giao cộng sản khen ngợi hành động cấp thời này. Nhưng hành động đó có làm thay đổi được chính sách của chính quyền Obama khay không?
Một người làm tổng thống Mỹ không phải một đứa trẻ được ăn kẹo thì cười hớn hở, nói gì cũng nghe. Chính quyền Mỹ bao giờ quyết định các vấn đề ngọa giao theo hứng. Họ tính toán, chuẩn bị kế sách lâu dài.
Cuộc thăm viếng đài tưởng niệm ở Hirosima của ông Obama đã được chuẩn bị từ nhiều năm trước. Năm 2010, hơn 70 năm sau khi Mỹ thả bom nguyên tử, một đại sứ Mỹ ở Tokyo, lần đầu tiên, đã tới dự lễ tưởng niệm ở Hirosima. Tháng trước, ngoại trưởng Mỹ bất ngờ tới viếng đài kỷ niệm 140,000 nạn nhân, báo đài khắp thế giới loan tin, coi là một biến cố lớn, cũng lần đầu tiên trong lịch sử.
Chính quyền Mỹ cũng biết tính đường dài chứ không … đến đâu hay đó. Phải nói rõ như vậy để tránh ảo tưởng rằng họ sẽ bị những thủ đoạn ranh ma nhất thời lay chuyển. Nước Mỹ có những quyền lợi của họ ở Châu Á, trong vùng Đông Nam Á, vùng biển Đông nước ta. Những chiến lược do các chuyên gia thảo luận ngày này sang năm khác rồi đề nghị công khai. Chính phủ Mỹ có thể thay đổi nhưng quyền lợi nước Mỹ không thay đổi.
Nước Mỹ có thể ảnh hưởng trên tiến trình dân chủ hóa ở Việt Nam qua nhiều cách; cách công khai là đòi hỏi cộng sản tôn trọng nhân quyền. Nhưng sức mạnh của 300 triệu dân Mỹ nằm trên mặt kinh tế. Người Mỹ tin tưởng, một cách hồn nhiên, rằng nếu loài người đều sống như họ thì sẽ tiến bộ hơn. Cho nên  TPP không chỉ là một thỏa ước kinh tế. Đối với người Mỹ thì việc thi hành thỏa ước này là một vận động cho dân chủ tự do.
Đại diện Thương mại Hoa Kỳ Mike Froman đã báo cáo về các cuộc thảo luận với chính quyền cộng sản Việt Nam về thỏa ước này. Một lãnh vực được ông nêu ra là vấn đề quyền lợi người lao động. Ông Froman nói rằng cộng sản Việt Nam đã “đồng ý cho phép các công đoàn độc lập có thể quyền bầu người lãnh đạo riêng, điều hành tài chính riêng, tổ chức đình công. Họ được liên kết với các công đoàn khác theo ý muốn, nhận sự trợ giúp của các tổ chức lao động ngoại quốc. Họ đã đồng ý với những nguyên tắc cơ bản của ILO (Tổ chức Lao Động quốc tế) trong đó có quyền lập hội, quyền thương lượng tập thể, thương lượng các điều kiện làm việc hợp lý – mức lương tối thiểu, luật lệ về giờ làm việc, điều kiện nơi làm việc an toàn, cấm lao động trẻ em và lao động cưỡng bách, cấm kỳ thị trong việc tuyển dụng.” Ông Froman nhấn mạnh rằng việc  thực thi đầy đủ TPP “được gắn liền với việc cộng sản Việt Nam tuân thủ các điều khoản này.” Tất nhiên khi quyền lao động được tôn trọng, ảnh hưởng sẽ lan ra tới các quyền công dân khác.
Đến Hà Nội, ông Obama có thể nói thẳng với tất cả mọi người Việt Nam, qua bài diễn văn đọc ở Mỹ Đình, rằng mục tiêu của nước Mỹ ở châu Á và ở Việt Nam từ một thế kỷ qua không thay đổi. Họ muốn dân tộc Việt Nam phát triển kinh tế và sống tự do dân chủ. Họ muốn ngăn không cho đế quốc Trung Hoa bành trướng nuốt chửng các quốc gia Đông Nam Á. Người Việt Nam nào mà không mong ước những điều đó?

Tổng thống Obama sẽ không cần nói thẳng với Nguyễn Phú Trọng rằng việc trả tự do cho Linh mục Nguyễn Văn Lý làm quà ra mắt tuy đáng khen nhưng không đủ; đó chỉ là một trò khôn vặt, trẻ con, không đánh lừa được ai hết. Ông Obama có thể đáp lễ Nguyễn Phú Trọng bằng một món quà khác. Hãy mua vét thật nhiều nước mắm trong các chợ ở vùng Virginia, Washington D.C., đem theo qua biếu dân Hà Nội. Hãy nói rằng người Mỹ biết người Việt thế nào cũng đãi tiệc khách bằng nước mắm, nhưng cũng biết bây giờ dân Việt sẽ sợ không dám ăn cá, chấm nước mắm nội hóa nữa. Chính phủ Mỹ muốn khuyến khích nghề làm nước mắm, dân Mỹ gốc Việt Nam ở ven biển Louisiana, Florida hay Texas sẵn sàng chế tạo nước mắm theo lối “đại trà.” Nước Mỹ sẽ tạo điều kiện dễ dàng cho các chuyên viên nước mắm từ Việt Nam sang Mỹ làm việc! Sau mười năm, cá biển ở Việt Nam không còn chết hàng loạt nữa, trong lúc nghề làm nước mắm ở Mỹ sẽ tiến rất nhanh nhờ nghiên cứu khoa học, lúc đó nước Mỹ sẽ chuyển giao kỹ thuật tân tiến cho các vựa nước mắm ở Phan Thiết, Cát Hải, hay Phú Quốc, xưa nay chỉ lọc nước mắm theo lối cha truyền con nối. Thỏa ước TPP sẽ bảo đảm cuộc trao đổi này bình đẳng, hai bên cùng có lợi! 

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)