Tìm kiếm Blog này

Bùi Tín - Quân xanh là quân nào vậy?

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

Chính quyền huy động đông đảo các lực lượng để ngăn chặn,
vây bắt người biểu tình.
 
Mấy tháng nay, trong các cuộc xuống đường của anh chị em ở Sài Gòn đã xuất hiện một loại người mới. Họ không phải công an, cũng không phải cảnh sát giao thông, vì không mặc sắc phục vàng đậm hay vàng nhạt, không mang quân hàm, không có tên và số hiệu, chỉ có mũ cứng.
Họ là công an? Không. Là cảnh sát? Cũng không. Là bộ đội, cũng không nốt! Họ làm gì? Họ theo mệnh lệnh của các sỹ quan CA mặc sắc phục có quân hàm, lao vào đấm đá, xua đuổi, có khi lôi kéo thô bạo các anh chị em đấu tranh lên xe bịt bùng rồi phóng đi mất tăm. Gặp người già họ không nương tay, gặp em nhỏ họ không từ. Họ xử sự như những bọn lưu manh hay tù nhân trong trại giam trước đây được bọn quản giáo lựa chọn đi làm những việc phạm pháp xấu xa mà chính một số công an không muốn và không nỡ làm. Họ mặc đồng phục một màu xanh lá cây, không có súng dài hay ngắn, cầm gậy, dùi cui, roi da, có khi dùng võ thuật để bẻ tay, khóa tay, đánh dập đầu gối, bẻ cổ, vật ngã rồi đè lên trên nạn nhân.
Binh chủng nào mới của chính quyền mà đàn áp nhân dân một cách tàn bạo như thế?


Xin thưa, lực lượng này được gọi là ‘’Thanh niên xung phong’’ (TNXP), sinh ra trong chiến tranh, con đẻ của Nhà nước và đảng Cộng sản từ năm 1964, chuyên ra chiến trường hay áp sát chiến trường, mang thức ăn ra tuyến trước, đào hầm hào cho quân đội, mở đường, sửa đường, tải thương, nói chung là phục vụ chiến trường. Trong chiến tranh ác liệt dọc đường Trường Sơn đã có hàng vạn, hàng chục vạn nam, nữ TNXP bị tử trận.
Trong tiểu thuyết Những Thiên Đường Mù, Nhà văn Dương Thu Hương đã nói lên phần nào số phận bi đát của nữ TNXP Quảng Bình hy sinh hết tuổi thanh xuân cho cuộc nội chiến vô nghĩa, bị ốm đau do sốt rét ác tính, khi hòa bình trở lại thì quá tuổi, lỡ thì, ế ẩm. Có cô đầu trọc, bị giới tính ẩn ức, thờ thẫn, phát điên phát rồ giữa rừng phải vào bệnh viện tâm thần, chết mòn chết thảm trong cô quạnh. Mười hai cô gái TNXP Đồng Lộc (Hà Tĩnh) cũng chết thê thảm như thế.
Nếu Đoàn Thanh niên Hồ Chí Minh là cánh tay phải của đảng CSVN thì Tổng Cục TNXP VN hiện nay là cánh tay trái của đảng. Cả hai đều là thành viên của Mặt trận Tổ quốc VN, được giới thiệu ra quốc tế như những tổ chức Phi Chính phủ bị báo chí Pháp, Anh, Mỹ đặt tên một cách mỉa mai là những “tổ chức phi chính phủ do chính chính phủ tổ chức ra” và do ủy viên Bộ Chính trị kiêm Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân chăn dắt. Thành viên của tổ chức này ăn lương Nhà nước, mặc quần áo xanh lá cây do Nhà nước cấp phát, nay thất nghiệp lan tràn, nhận điều động trở lại của đảng CS để đàn áp nhân dân. Còn nhớ sau ngày 30/4/1975, khi đảng CSVN chủ trương cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản bừa bãi thì Tổng đội TNXP Sài Gòn có nhiệm vụ xua đuổi họ vào các vùng hoang hóa, bắt họ dựng nhà tạm rất thô sơ để ở. Nhiều TNXP được Nhà nước trả tiền để dựng vội hàng ngàn lán trại như những chuồng heo, chuồng bò, để trở về Sài Gòn được biểu dương khen thưởng, một số khá đông nghiễm nhiên trở thành cán bộ có nhãn hiệu 30/4, được đề bạt và cử đi học theo tiêu chuẩn ‘’cách mạng’’. Hồi đó TNXP là một đội ngũ kiêu binh cực kỳ táp nham hỗn tạp.
Ngày nay do nhu cầu đàn áp nhân dân yêu nước, lương thiện chống bành trướng, bảo vệ cây xanh, môi trường sống, lực lượng Công an, cảnh sát không đủ, thế là Thành ủy Sài Gòn do ông Đinh La Thăng cầm đầu lại có sáng kiến phục hoạt TNXP khi thanh niên, trí thức đang thất nghiệp tràn lan để tạo nên một đám kiêu binh mới. Chúng lại mở kho khôi phục lại bộ cánh TNXP màu xanh lá cây để tạo nên hình ảnh có hàng ngũ hẳn hoi, cùng học đòi nhau ganh đua lập công với đảng. Chúng đánh đập không nương tay cô Đoan Trang đến gãy xương đùi phải vào bệnh viện cấp cứu; chúng đánh đp và gây thương tật cho mấy cặp mẹ con Hoàng Mỹ Uyên và cháu bé Saphia mới lên 5.
Anh chị em chủ các Blog tự do, các Facebook hãy viết truyền đơn vạch mặt bọn kiêu binh TNXP áo xanh mới xuất hiện lại, cố đánh thức lương tri của chúng. Hãy chụp những bức ảnh sống động bọn chúng đang hành hung, đánh đập bà con ta, ghi hình cho rõ và nếu có thể ghi tên tuổi địa chỉ của chúng, in to dán khắp nơi, nhằm cảnh cáo bọn chúng, bêu xấu tội ác của chúng trước công luận và gia đình chúng như những
bọn tay sai rẻ tiền, hung thần của tội ác chống nhân dân và dân tộc.

Nhiều luật sư như Luật sư Phạm Công Út đang sưu tầm tội ác của bọn kiêu binh áo xanh lá cây này để cùng nạn nhân đưa chúng ra tòa, vì chúng tự nhận là tổ chức kinh doanh của Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Dịch vụ Công ích TNXP. Ai đứng ra cầm đầu công khai tổ chức này trước pháp luật? Dịch vụ công ích là như vậy sao ? Ai là ‘’xếp’’ của bọn chúng? Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng, hay Giám đốc Công an Lê Đông Phong?

1 nhận xét

 

Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Góp ý


Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Giới thiệu

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)