Thơ Trần Mộng Tú - Hỏng Xe Giữa Đường

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 4 năm 2016


Cái xe bỗng dưng ngừng chạy, tôi may mắn vào được một bãi đậu xe, mặc nó với điều nó lựa chọn.

Chắc nó hôm nay bỗng thấy mệt mỏi không muốn cõng ai trên lưng. Nó nhăn nhó như một tình lang khó tính. Tôi mỉm cười và tỏ thái độ dửng dưng. Muốn eo sách thì tha hồ eo sách. Cứ ngồi đó một mình, tôi thản nhiên quay lưng đi bộ.

Con đường về nhà hôm nay ngiêng nghiêng nắng đổ. Nắng đổ nhẹ nhàng như ngã xuống hai vai. Từ ngã tư này tôi xuôi theo con dốc về hướng Bắc, mất ba mươi phút thôi là tới cửa nhà. Trên đường đi mùa này có rất nhiều hoa. Tôi vừa đi vừa hái. Cây trong vườn nhà ai vươn những cánh tay hoa, vẫy qua hàng rào như mời gọi. Tử Đinh Hương thím thẫm, tím nhạt, hay trắng tinh khôi, hoa Hồng Mộc đẹp màu môi con gái.


Tôi có một bó hoa trong tay như thời thiếu nữ, đi qua vườn nhà ai cũng hái trộm một cành, lúc lá và tóc cùng một màu xanh, bây giờ lá và tóc hai màu bay hai ngả. Nhưng hoa vẫn theo tôi tiếng cười rộn rã, thú thật tiếng cười đó không phải ở hoa mà bật ra ở ngực mình.

Tôi đi loanh quanh trên con đường nhỏ, đóa hoa nhiều màu trên tay như hồn tôi đang nhòe phẩm xanh phẩm đỏ, như mùa này xuân hạ lẫn vào nhau. Như hôm qua mưa lất phất ướt con đường đất đỏ, hôm nay nắng về kéo theo mấy chú ong, đời nhịp nhàng vo ve chưa hề ngưng nghỉ với thăng trầm, tôi cứ thong thả bước và con đường cứ mở về phía trước.

Không lái xe nên không cần nhìn ngang nhìn dọc, đèn đỏ đèn xanh cứ việc thay màu, thay thì thay đâu có phải đợi nhau.

Một mình tôi hưởng cả một vỉa hè, chân vu vơ đá viên sỏi nhỏ, viên sỏi lăn về phía trước đứng chờ, con sóc từ bụi cây nào vụt ra, vươn vai như vừa chợt tỉnh giấc mơ, hai mắt tròn xoe nhìn viên sỏi như nhìn người khách lạ.

Cứ vừa đi vừa hái hoa vừa mơ mộng, chân cứ lăn theo những viên sỏi biết cười, ngày rơi đầy trên cả hai vai.

 Tôi vuốt xuống cả buổi chiều mùa hạ.

Xe ơi, thỉnh thoảng lười đi nhé, đừng cõng tôi để tôi được đi bộ một mình.

tmt
Tháng 4/16/2016


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)