Tìm kiếm Blog này

Lê Thị Kim - Tôi và Cỏ

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016


Bấy giờ chưa có tôi
Đã có nhiều bãi cỏ
Không biết những ai đã đến ngồi
Trên tấm thảm trời êm mát đó?

Trong tiếng khóc chào đời của tôi
Có mùi thơm cỏ mật
Trong tiếng cười thứ nhất
Có hương vị cỏ gừng
Lần đầu xòe đôi mắt
Gặp cỏ gà rưng rưng
Rồi khi tôi đi học
Cỏ trong trang sách dày.

Khi mái tóc tôi lần đầu biết bay
Mọi loài cỏ đều hóa thành con gái
Trong mối tình tôi lần đầu vụng dại
Có hương cỏ mặt trời

Cỏ và tôi
Cứ đan vào nhau như tổ chim
Khi tôi ngủ, cỏ đi tìm
Khi tôi ăn, cỏ chờ ngoài cổng
Cỏ gấu suốt đời lêu lổng
Cỏ gà không biết gáy bao giờ
Cỏ mật hay nằm mơ
Để mùi hương thao thức
Để tôi theo cỏ vực
Đi tìm dấu chân trâu,
Đi tìm một thời xa xưa cây lúa ở đâu?

Lúa cũng là loài cỏ
Ông bà đem về nhà
Tôi thương mẹ thương cha
Còng lưng ngoài đồng nhặt cỏ
Hỡi cỏ năn, cỏ lác
Sao mày không mọc ở chân đê?
Sao không như cỏ chỉ
Suốt đời sống ở nhà quê?
Sao không như cỏ chân vịt
Cho bà làm vị thuốc Nam?
Sao tôi không làm cỏ may?
Để giữ người yêu lại
Đường về còn xa ngái
E cỏ nứa đâm chân

Nếu có ai bắt gặp tôi tần ngần
Là thế nào cũng tìm ra cỏ!


      Thảo Cầm Viên Sài Gòn 1978

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Đối với Ngự Thuyết, nội dung và hình thức là một thể nhất quán bao trùm mọi đề tài, trong đó tâm thức lưu đày được trình bày khá nhiều dưới những dạng khác nhau. ... Đây là tư duy nòng cốt của Ngự Thuyết. ... Nó là một hiện thực làm cho Ngự Thuyết băn khoăn và còn “vang vọng lâu dài vào hồn, vào tim của những thế hệ mai sau”... - Lê Hữu Mục

Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

Góp ý


Đây là một cuốn sách nghiên cứu nghiêm túc, nhưng cũng là một truyện kể đầy nghệ thuật; thể loại viết này tôi cho là rất mới, giúp bạn đọc nhìn rõ “chân dung” của một số nhân vật, với tô đậm nét quyến rũ của những tư liệu quý hiếm mà Ngô Thế Vinh có được. -- Phạm Phú Minh

Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

Đây là một cuốn sách về mỹ thuật hiếm có của người Việt Nam, trong đó kiến thức, trí tuệ, tài liệu, kỹ thuật, mỹ thuật đều nảy nở đồng bộ, nâng quyển sách thành một tác phẩm có giá trị về mọi mặt.