Tìm kiếm Blog này

Nhạc sĩ Tuấn Khanh, viết từ Sài Gòn - Sự thật có phép chữa lành

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

Lễ đặt viên đá đầu tiên xây Khu tưởng niệm Nghĩa sĩ Hoàng Sa tại đảo Lý Sơn hôm 17/1/2016.

Năm thứ 41, kể từ khi những người cộng sản toàn trị ở Việt Nam, ngày tưởng niệm Trung Quốc tấn công và cưỡng chiếm Hoàng Sa mới được công nhận chính thức bằng một tấm bia dựng lên ở đảo Lý Sơn. Nhiều năm nay, người dân miền Nam Việt Nam thường chỉ nhắc nhau trong im lặng, vì bởi chuyện Hoàng Sa mất như thế nào, ra sao… vẫn nằm trong vùng cấm kỵ của mối quan hệ anh em giữa Hà Nội và Bắc Kinh.

Năm thứ 41, sự thật mới được làm rõ và mạnh dạn trên mọi kênh thông tin của nhà nước quản lý. Trước đây, nếu như có đưa tin hay có dịp nói rõ về sự xâm lược của Trung Quốc, đó cũng chỉ là sự vượt rào của giới báo chí khi được lệnh để đối phó ngoại giao, hoặc là những cú dấn đầy tính thăm dò trong một nền chính trị hiện tại, mà những người cầm quyền luôn cân nhắc xem việc nhìn nhận thể chế Cộng hòa phía Nam như thế nào cho “đúng tầm” của mình.


41 năm, sự thật vẫn nguyên vẹn đó. Sự thật vẫn thì thầm trên môi của từng người Việt yêu nước mình. Sự thật vẫn trao lại cho nhau bởi những người Việt không chấp nhận cúi đầu trước kẻ xâm lược, và gọi đó là bạn. Sự thật như chân lý – chỉ khuất chứ không bao giờ tắt.

Sự thật đẩy lùi chữ “ngụy” trên báo chí và truyền thông nhà nước, trên câu nói của các quan chức, và thay vào đó bằng những chữ khác, chút đàng hoàng hơn. Bởi một chính thể “ngụy” thì sẽ không bao giờ dám đương đầu với một quốc gia hùng mạnh hơn mình, không dám liều chết với kẻ xâm lược quê hương mình. 74 anh linh người Việt trong quân phục Việt Nam Cộng Hòa đã ghi tên mình vào sử sách Việt, trong việc chống lại Trung Quốc năm 1974, hy sinh đời mình. Sự thật về họ là bằng chứng duy nhất và mạnh mẽ nhất để nhà nước Việt Nam hôm nay có thể nói không ngại miệng rằng Hoàng Sa đã bị xâm lược, Hoàng Sa là của Việt Nam.

74 người lính đó không phải là nghĩa sĩ. Tấm bia giả dối chỉ ghi một nửa sự thật đó, rồi một ngày sẽ phải thay đổi. Nghĩa sĩ chỉ là những người có tấm lòng, và hành động trong một bối cảnh bị dồn ép. Nhưng 74 anh linh đó là những quân nhân nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ chỉ huy của họ, của tổ quốc mình, rằng phải sống mái với giặc thù để giành lại đảo, giành lại biển, và họ trở thành tử sĩ. Rõ ràng, quyết tâm và hành động của thiếu tá Ngụy Văn Thà và đồng đội của mình hoàn toàn khác hẳn với 64 binh sĩ của quân đội Nhân Dân Việt Nam trên đảo Gạc Ma, bị thảm sát năm 1988: đó là những người bộ đội bị giết chết uất ức vì theo lệnh của chỉ huy trên đất liền là không được đánh trả. Thậm chí xác của họ không được trục vớt, thông tin bị ém nhẹm suốt nhiều năm, họ từng bị bỏ quên trong trong nhiều năm một cách đau xót. Chính những người đó đã hy sinh trong vai trò của nghĩa sĩ. Ngày 19/1/1974 không có nghĩa sĩ, mà chỉ có những người hy sinh vì đất nước, những tử sĩ của quốc gia.

Sự thật sẽ trả lại sức mạnh cho nhân dân Việt, khi chính thức được nói rằng kẻ thù đang ở ngay bên cạnh, và được không ít kẻ trong nước ôm ấp, mơn trớn cho tư lợi. Sự thật sẽ mang lại đoàn kết cho dân tộc Việt, vốn đã rã rời bởi sự lừa dối có chủ đích của những kẻ có quyền, muốn bẻ cong lịch sử. Victor Hugo (1802-1885) có nói rằng “Nhân dân không bao giờ thiếu sức mạnh, nhân dân chỉ thiếu ý chí”. Sự thật trả lại ý chí và sức mạnh cho dân tộc này – ngoại trừ việc loại lãnh đạo nào đó căm ghét sức mạnh và ý chí của người Việt Nam trước kẻ xâm lược.

“Sự giả dối có vô vàn biến thể, nhưng sự thật chỉ có một thể tồn tại duy nhất”, Jean Jacques Rousseau (1712 – 1778) có nói vậy. Và một chính quyền, chỉ có thể chính danh khi đi cùng sự thật. 41 năm, sự kiện hải chiến Hoàng Sa của những quân nhân Việt Nam Cộng Hòa có thể được sử dụng như một đòn phép chính trị trong hay ngoài nước, được xuất hiện rõ ràng và công khai, nhưng phải là sự thật. Trong tin tức và video những ngày mà người dân được nhìn thấy, những vòng hoa cho ngày 19/1 bị những tên tay sai giằng xé, không cho đem ra lễ tưởng niệm. Những giờ thiêng mặc niệm cho anh linh của liệt sĩ bị bọn bán nước nói tiếng Việt đến quấy nhiễu. Thật nhục nhã và đồi bại. Tuồng trò chính trị có vô vàn biến thể – nhưng lòng yêu nước chỉ có một thể tồn tại duy nhất. Sự thật sẽ ghi lại và phỉ nhổ!

Nếu được tôn trọng, sự thật có phép chữa lành. Sự thật sẽ chữa lành cho các thế hệ cảm thấy mình vô can trước tổ quốc đang khốn khó. Sự thật gột rửa và cứu chuộc cho những kẻ tay sai truyền thông bị nhồi sọ, và cả những thế hệ trẻ bị tẩy não, chỉ còn biết thù ghét đồng bào của mình nhưng giỏi quỳ gối khom lưng trước quyền thế của bọn giặc phương Bắc. Sự thật cũng vén sương mờ và chọn người lãnh đạo cho quê hương này: một người biết yêu tổ quốc và quyết không nô lệ cho bất kỳ một lý tưởng nào.

Và sự thật, cũng sẽ cứu chuộc chính chúng ta.


2 nhận xét

  1. Về cuộc hải chiến Hoàng Sa 1974

    Điều đầu tiên cần làm rõ vai trò của những người lính VNCH trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974. Họ có thực sự là những người lính đã "sống mái với giặc thù để giành lại đảo, giành lại biển" cho Tổ Quốc hay không?

    Trân trọng sự ngã xuống của các nghĩa sĩ Hoàng Sa năm 1974, nhưng chúng ta không thể phủ nhận một sự thật lịch sử phũ phàng rằng, bên cạnh việc bị người Mỹ bán đứng (>> Henry Kissinger đã bán Hoàng Sa cho Trung Quốc như thế nào?), một nguyên nhân quan trong khác khiến chính thể VNCH để mất hoàn toàn Hoàng Sa vào tay quân xâm lược Trung Quốc là do sự yếu kém trong chỉ huy tác chiến cũng như sự hèn nhát của nhiều binh sĩ VNCH tham gia cuộc chiến.

    Điều này được xác nhận bằng chính những nhận xét của Đại tá Hải quân VNCH Hà Văn Ngạc, người có mặt trên con tàu HQ-5 trong vai trò trực tiếp chỉ huy Hải đoàn VNCH đối mặt với Trung Quốc.

    Theo đại tá Ngạc, xét về thông số, lực lượng tàu chiến của VNCH có thể dễ dàng đánh bại hải quân Trung Quốc nhờ vào ưu thế về trang bị. Tuy nhiên, kết quả trận đánh lại là một thất bại nhanh chóng cho VNCH vì những lý do sau:

    Các chỉ huy VNCH đã không lập sẵn kế hoạch cơ động tác chiến nếu có nổ súng, dẫn đến việc tác chiến bị động: Trong trận đánh, Phân đoàn I (gồm 2 tàu hiện đại nhất là HQ-4 và HQ-5) chỉ ở bên ngoài "nhìn và đợi", và vì quá lo sợ Trung Quốc, HQ-5 chỉ bắn vào lòng chảo 5 - 7 phát trước khi cùng HQ-4 rút lui. Mấy phát đạn này của HQ-5 thì lại bắn trúng vào tàu HQ-16, gây thiệt hại nặng cho đồng đội. Vậy là chỉ sau ít phút tham chiến, VNCH mất một tàu do hỏa lực của chính mình bắn vào đồng đội, hai tàu khác thì quay đầu rút lui. Chỉ còn HQ-10 nhưng đây là tàu nhỏ yếu nhất. Khi hạm trưởng HQ-10 bị thương thì một số thủy thủ nhát gan cũng bỏ tàu nhảy xuống biển chứ không lo chiến đấu tiếp. Trận hải chiến vì vậy mà thất bại.

    Khi lính Trung Quốc đổ bộ lên đảo, binh lính VNCH đã không tổ chức bắn trả mà bỏ chạy vào khu bụi cây giữa đảo, sau đó thì buông súng đầu hàng. Chỉ từ 10 giờ sáng tới xế trưa, lính Trung Quốc đã bắt được 49 tù binh trên các đảo mà không cần nổ súng, hoàn tất chiếm các đảo một cách nhanh chóng.

    Bên cạnh đó lực lượng không quân của VNCH ở sân bay Đà Nẵng khá mạnh (bao gồm 120 máy bay phản lực Northrop F-5) nhưng lại không được phép cất cánh để tham chiến do sức ép từ Mỹ. (>> Hải chiến Hoàng Sa 1974: Tâm sự đau đớn của một phi công F-5 không được cất cánh)

    Theo một bài viết của trung tá Lê Văn Thự (cựu Hạm trưởng HQ-16) được công bố vào năm 2004 tại Mỹ, thì trong suốt trận hải chiến vào sáng 19/1/1974, ông đã không hề biết tàu HQ-4 và HQ-5 ở đâu và cũng không liên lạc được với đại tá Hà Văn Ngạc, là chỉ huy cao nhất tại hiện trường. Bản thân ông Thự đã từ chối ủi tàu vào đảo cố thủ chờ cứu viện mà cho tàu đào thoát về Đà Nẵng vì sợ bị Trung Quốc bắt làm tù binh. (>> Hải chiến Hoàng Sa 1974: Tiết lộ sốc của một chỉ huy VNCH)

    Trả lờiXóa
  2. Trận Hoàng Sa (19-01-1974) hay nỗi nhục của nền quân sự Việt ?
    -----
    1. Tổng tải trọng tàu
    * Trung Quốc: 2 tàu chống ngầm lớp Krondstadt (320 tấn X 2) + 2 tàu quét thủy lôi (590 tấn X 2) = 1.820 tấn
    * VNCH: 2 tàu tuần dương (2.800 tấn X 2) + 1 tàu khu trục (1.590 tấn) + 1 tàu hộ tống (650 tấn) = 7.840 tấn
    ---> VNCH gấp 4,3 lần đối phương !
    2. Hỏa lực, trang bị
    Hỏa lực chỉ riêng 1 tàu tuần dương hạm (HQ-5) của VNCH mạnh hơn toàn bộ 4 tàu Trung Quốc cộng lại.
    Các cỡ hải pháo trên các tàu VNCH đa số lớn hơn, uy lực hơn, đặc biệt là tầm bắn xa hơn, tức có khả năng tiêu diệt đối phương ngay trước khi cả đối phương kịp cơ động vào vị trí có thể gây sát thương cho mình.
    Độ giãn nước của tàu lớn hơn hẳn đối phương còn đem đến một ưu thế khác cho hải quân VNCH là khả năng hiệu chỉnh, tính toán phần tử bắn thuận lợi hơn khi tác chiến trên biển. Độ giãn nước và hỏa lực trang bị vượt trội của VNCH khiến đối phương (Trung Quốc) cũng thú nhận rất bất ngờ khi giành được chiến thắng tương đối dễ dàng như vậy.
    3. Ưu thế khác
    * Trung Quốc: tàu nhỏ gọn, cơ động tốt hơn [cơ động tốt hơn chứ không phải tốc độ chạy lớn hơn] trong một vùng biển có nhiều rạn san hô, bãi đá ngầm như quần đảo Hoàng Sa. Tuy nhiên để đối phương có ưu thế này thì ta lại phải xem lại chiến lược điều quân, điều tàu của chỉ huy hải quân VNCH.
    * Hải quân VNCH giành quyền chủ động khai hỏa trước, thông thuộc địa hình, cự ly địa điểm giao chiến gần hậu phương hơn so với đối phương.
    4. Khả năng tăng viện
    * Trung Quốc: 40 - 60 tàu các loại của hạm đội Nam Hải và lân cận.
    * VNCH có trong biên chế 20 tàu chiến cỡ lớn (650 tấn trở lên) + 30 - 50 tàu chiến cỡ nhỏ (tương đương Trung Quốc đến ~100 tấn). Đặc biệt là 120 máy bay F5E có tầm bay vươn tới Hoàng Sa (đủ dầu để duy trì 20 phút tác chiến tại đây, có thể mang theo 3 tấn bom). Điều này Trung Quốc không thể có được. Cũng cần biết phía VNCH chỉ có 138 quân bị mất, bị thương và bị bắt trong trận Hoàng Sa trên tổng 42.000 lính hải quân, của hải quân "hạng nhất" Đông Nam Á, đứng thứ 9 thế giới.
    5. Kết quả
    * Trung Quốc: 4 tàu bị hư hại, 18 lính thủy chết, 67 bị thương, chiếm đóng toàn bộ quần đảo Hoàng Sa. Trung Quốc tuyên bố chiến thắng.
    * VNCH: 1 tàu hộ tống bị đánh chìm, 3 tàu khu trục hạm bị hỏng với nhiều mức độ, 74 lính thủy chết, 16 bị thương, 48 bị bắt làm tù binh, mất toàn bộ quần đảo. VNCH tổ chức họp báo, làm lễ mừng công rầm rộ (?!)
    Xuyên suốt chiều dài lịch sử Việt Nam, chưa bao giờ người Việt chịu thua, nhất lại là khi ưu thế cả về lực lượng, phương tiện là hơn hẳn đối phương dễ dàng đến như vậy.!
    ---------

    Trả lờiXóa

 

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)