Tìm kiếm Blog này

Ngô Nhân Dụng - Nó lú nhưng “các chú” nó khôn

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

Ông Nguyễn Phú Trọng
Cuối cùng đảng Búa Liềm vẫn giữ nguyên đặc tính Búa Liềm: Trên bảo dưới nghe, đứa nào cãi coi chừng đi mò tôm! Đại hội XII đảng Cộng sản Việt Nam đã bầu tất cả các ứng cử viên do Bộ Chính Trị đưa ra, gạt bỏ tất cả những người mà các đại biểu đề nghị tại chỗ. Đại hội trong suốt mấy ngày không bàn cãi sôi nổi chuyện gì về tương lai đất nước, bảo vệ chủ quyền, sửa đổi cơ cấu kinh tế, cải thiện giáo dục, y tế, vân vân. Tất cả năng lực và thời giờ của hơn 1,500 con người được dành vào việc chia ghế. Một truyền thống lâu đời của đảng cộng sản vẫn còn được bảo tồn! Thống chế Stalin chắc hẳn phải hài lòng.

Nhiều quan sát viên ngoại quốc bàn tán rằng Đại hội XII khác các đại hội trước của đảng Cộng sản, vì thấy hai phe đấu đá nhau gay go suốt mấy năm và kéo dài tới giờ phút chót. Nghĩ thế là chỉ thấy bề ngoài. Trong lịch sử đảng Cộng sản những cuộc đấu đá gay go vẫn diễn ra thường xuyên. Như khi Hồ Chí Minh tìm cách loại bỏ phe cánh của Trần Phú, Nguyễn Văn Cừ, Hà Huy Tập để đưa đám đàn em mình vào. Khi Lê Duẩn hạ thủ Võ Nguyên Giáp. Khi Lê Đức Thọ phá đám buộc Trường Chinh phải lui. Đại hội XII có bề ngoài khác trước vì ngày nay có các phương tiện truyền thông mới. Những cú đấm cú đá trước đây diễn ra trong phòng kín, được che đậy vì đảng kiểm soát tất cả các phương tiện truyền thông. Bây giờ thông tin bùng nổ, cảnh ô nhục bị phơi bầy trước công chúng, đảng Cộng sản hiện nguyên hình là nhóm người tranh giành xôi thịt trâng tráo nhất thế giới!

Trong phòng họp đại hội, hàng chữ lớn nhất trên bồn hoa nghênh ngang nêu ra bốn khẩu hiệu: Đoàn Kết, Dân Chủ, Kỷ Cương, Đổi Mới. Hai khẩu hiệu Đoàn Kết và Kỷ Cương bảo đảm tinh thần Búa Liềm vẫn được bảo vệ. Đổi Mới là khẩu hiệu không thể thiếu, nó giải thích tại sao một đảng Mác Lê nin lại làm ăn theo lối tư bản. Hai chữ Dân Chủ bẽ bàng, vì cho nói, cho đề cử, nhưng cuối cùng không nên trò trống nào hết! Tấn hài kịch được blogger Huỳnh Ngọc Chênh gọi là một “trò hề quốc sự.”

Trò hề Dân Chủ khiến nhiều quan sát viên ngay tình suy đoán lầm từ lúc đầu. Dựa vào những gì đã thấy mấy năm qua, ai cũng tin rằng Nguyễn Tấn Dũng sẽ qua mặt Nguyễn Phú Trọng. Dũng đã nắm quyền suốt 10 năm, chia chác lợi lộc kinh tế cho các đàn em, cho nên đã được đa số Trung Ương Đảng tín nhiệm trong tất cả các lần bỏ phiếu trước đây. Dũng đã phong cho hàng loạt đại tướng công an và quân đội. Phe đảng của Dũng đã được ăn chia đầy đủ qua các doanh nghiệp nhà nước. Ergo, Dũng sẽ chiếm thế thượng phong trong hội nghị Trung Ương Đảng, do đó, trong cả đại hội.

Nhưng Dũng đã thất bại ngay trong hội nghị thứ 14. Vì Nguyễn Phú Trọng nắm đằng chuôi, với Quyết định số 244-QĐ/TW về “Quy chế bầu cử trong Đảng” do Trọng ký năm 2014. Cái chuôi trong Quyết định này là “Ở các hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương, các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư không được đề cử nhân sự ngoài danh sách do Bộ Chính trị đề cử; không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của Bộ Chính trị.” Mà trong Bộ Chính Trị Trọng chiếm được đa số. Sau hội nghị 14, Dũng bị gạt ra, Trọng vẫn còn vì được miễn không bị giới hạn tuổi.

Nhưng các nhà quan sát vẫn tiếp tục phỏng đoán. Họ thấy rằng Trung Ương Đảng dành cho các đại biểu trong đại hội quyền đề nghị các ứng cử viên mới, ngoài danh sách áp đặt! Nếu vậy thì Dũng vẫn có cơ đảo ngược tình hình: Các đại biểu dự đại hội, trên nguyên tắc có quyền tối cao, có thể dùng lá phiếu quyết định cho Dũng ở lại. Và họ đã thi hành quyền đề nghị ứng cử viên mới, có 36 người được đưa thêm vào danh sách bầu chọn. Nghe có vẻ dân chủ lắm.

Cuối cùng, Trọng thắng, trên 50% đại biểu “đồng ý cho Dũng rút lui” sau khi được đề cử. Hơn nữa, tất cả ứng cử viên được đề cử tại chỗ trên sàn đại hội đều rớt. Còn tất cả 220 người do Bộ Chính Trị đề nghị đều lọt vào Ban chấp hành Trung ương mới. Kỷ Cương và Đoàn Kết là như thế. Kỷ Cương tức là trên bảo dưới nghe. Đoàn Kết là đoàn kết với kẻ đang nắm Kỷ Cương, đứa nào không đồng ý sẽ bị kết tội “mất đoàn kết.” Huỳnh Ngọc Chênh có lý, đúng là một “trò hề quốc sự.”

Nhưng lý do nào khiến cho hơn 1,500 đại biểu bỏ phiếu theo bài bản của Nguyễn Phú Trọng? Có phải vì suốt mấy ngày họ đã nhìn mãi khẩu hiệu Kỷ Cương và Đoàn Kết hay không?

Chắc không phải. Những cán bộ cộng sản đã uốn lưng leo lên đến những cái ghế đại biểu đều biết “khẩu hiệu chỉ là khẩu hiệu,” nghĩa là chỉ ở cái miệng. Các khẩu hiệu xưa nay vẫn chỉ dùng để bịp dân. Không ai đem khẩu hiệu ra đổi lấy được nhà lầu, xe hơi xịn, vợ con có dịp chuyển tiền tính kế lập nghiệp lâu dài ở ngoại quốc. Các lãnh tụ lớn nhỏ đều biết quyền lợi cá nhân là trên hết. Thế mới là “Đổi Mới!”

Đảng Cộng sản đã chuyển mình trong 30 năm qua từ khi đảng “đổi mới,” không phải chờ tới năm 2016 mới bắt đầu chuyển. Luật chơi trong đảng đã thay đổi đúng tinh thần kinh tế tư bản: Đồng tiền là động cơ quyết định.

Trong đám 175 ủy viên Trung Ương  khóa 11, nhiều người đã được Nguyễn Tấn Dũng chia chác no nê. Sao không ai đóng vai Lê Lai liều mình cứu Đồng chí Ếch? Nhưng chúng ta biết cán bộ cộng sản vốn vô ơn, bất nghĩa, có hương hồn bà Nguyễn Thị Năm làm chứng. Họ biết rằng nếu Nguyễn Tấn Dũng đã ban phát được các quyền cướp đất cho các bí thư tỉnh, huyện, quyền biển thủ các giám đốc xí nghiệp và ngân hàng quốc doanh, quyền bắt cóc cho công an, quyền bán đất quân đội cho các ông tướng khác, thì bất cứ người nào lên ngồi vào chỗ của Dũng cũng làm được y như vậy, cho 180 ủy viên khóa 12. Nhân sự đổi nhưng guồng máy vẫn còn nguyên. Yếu tố quan trọng nhất không phải là Dũng còn hay mất. Quan trọng nhất, là “Đảng còn thì mình còn.” Nhật lệnh của đám công an cũng là điều tâm niệm của các cấp ủy từ trên xuống dưới.

Dựa trên tiêu chuẩn “Đảng còn thì mình còn,” Nguyễn Phú Trọng có vẻ bảo đảm “Đảng còn” nhiều hơn Nguyễn Tấn Dũng. Đó là lý do những đàn em cũ của Dũng cũng líu ríu theo Kỷ cương và Đoàn kết với Trọng.

Nhiều lý do khiến người ta lo Nguyễn Tấn Dũng có thể làm mất đảng. Họ không lo Dũng sẽ cố ý giảm vai trò của đảng đối với nhà nước, sẽ thay đổi chế độ, hay dám điên rồ giải tán đảng. Nhưng điều đáng lo là Dũng sẽ làm cho đảng yếu dần dần, như đã thấy. Trong một năm đấu đá để gạt Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng không dùng các món võ chính truyền cộng sản mà lại vận dụng thứ vũ khí tư bản. Dũng dùng các phương tiện truyền thông mới tìm cách gây ảnh hưởng trên dư luận bên ngoài. Dũng tung ra các đòn tấn công từ Nguyễn Bá Thanh đến Phùng Quang Thanh, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, vân vân, qua mạng lưới internet. Ở các nước tư bản thì các đảng chính trị mới lo vận động dư luận của dân, chế độ cộng sản mà dùng con dao hai lưỡi đó thì sẽ có ngày tự đứt tay, chặt chân mình!

Khi anh vận dụng dân chúng ngoài đảng, có nghĩa là anh đề cao tầm quan trọng của dư luận. Anh muốn dựa vào đám thường dân hơn là dựa vào quyền hành tuyệt đối của đảng. Vô hình chung, anh khiến người ta nghĩ uy quyền của đảng đang yếu dần, một điều mà đảng phải lo che giấu. Anh lại khuyến khích dư luận bên ngoài cho dân chúng nó tưởng bở, nhất là đám trẻ có học quen dùng internet, chúng nó hăng hái phấn khích hơn, muốn bày tỏ ý kiến hơn. Hành động đó trái ngược với chủ thuyết Lê Nin, chỉ làm hại uy thế đảng. Khi vận dụng dư luận anh còn phơi bầy những cái xấu xa nhơ bẩn bên trong cho bên ngoài thấy, trực tiếp bôi nhọ mặt đảng. Đó là một điều khiến các đàn em của Nguyễn Tấn Dũng phải lo lắng.

Một sai lầm khác của Dũng là muốn đóng vai người hùng. Dũng tuyên bố: “Đảng bảo làm gì thì tôi làm, chính tôi không xin chức tước địa vị nào cả” để tự xóa bỏ tất cả các tội lỗi tham ô, nhũng lạm, những vụ mất hàng tỷ đô la trong xí nghiệp quốc doanh. Đó là một lối thách thức: “Đảng có dám làm gì tôi không? Có giỏi thì cách chức tôi đi?” Chưa thấy một lãnh tụ cộng sản nào dám thách đố đảng như vậy. Cũng là một cách khác làm giảm uy thế của đảng. Sau thời Lê Duẩn đảng cộng sản không chấp nhận bất cứ một lãnh tụ nào nổi bật lên. Anh nổi bật lên tức là anh làm hình ảnh của đảng xuống thấp! Toàn thể các cán bộ chỉ lo kiếm chác trong cơn đổi mới kinh tế hỗn độn, họ cần một tổng bí thư chỉ biết ăn no ngủ kỹ như Nông Đức Mạnh. Đừng làm gì khiến cho con thuyền chòng chành, sóng có thể lật thuyền! Hãy để yên cho người ta làm ăn!

Điều đáng lo nhất đối với các cấp ủy cộng sản là Nguyễn Tấn Dũng đã nhiều lần nói xỏ xiên, chửi xéo Trung Cộng! Từ hội nghị Thành Đô đến nay, Cộng sản Việt Nam vẫn tâm niệm rằng vận mệnh đảng gắn liền với Trung Cộng. Phải dựa vào các “đồng chí anh em,” vú nuôi rút bầu sữa thì chết. Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu đã để lại di sản khẩu hiệu “Trung Cộng còn thì Đảng còn.” Chưa nói đến quân sự, riêng mặt kinh tế không thôi, rời khỏi vòng tay Trung Cộng là chết cả lũ.

Cho nên nhiều người thấy theo Nguyễn Tấn Dũng hơi nguy hiểm, còn đi với Nguyễn Phú Trọng có thể an toàn. Trọng giống Nông Đức Mạnh hơn.

Những phân tích trên đây tạm giải thích tại sao nhiều người sẵn sàng bỏ Dũng theo Trọng. Nhưng tâm lý đó cũng không đủ để bảo đảm họ một lòng ủng hộ Nguyễn Phú Trọng đánh bại Nguyễn Tấn Dũng. Cách giải thích này còn dựa trên giả thiết là Nguyễn Phú Trọng đủ khôn ngoan thuyết phục được kỳ họp thứ 14 của Trung Ương Đảng cuối năm ngoái, khiến họ xoay chiều, đổi chủ soái. Điều này cũng không đáng tin. Chắc phải có một nguyên nhân thầm kín khác khiến đại đa số trong đại hội quyết tâm bỏ Dũng theo Trọng. Vì trước đó, ai cũng đánh cá rằng Nguyễn Tấn Dũng đã nắm trong tay hầu hết các ủy viên Trung ương. Nguyên nhân thầm kín này là gì?


Ông Nguyễn Phú Trọng đã được dân Hà Nội phong danh hiệu “Trọng Lú.” Liệu ông có tính toán được hết những nước cờ mới dùng đánh Nguyễn Tấn Dũng hay không? Có lẽ ông Nguyễn Sinh Hùng nắm trong tay câu trả lời. Ông Hùng là người sau cùng đi gặp Tập Cận Bình trước đại hội đảng. Ông là người đủ thẩm quyền biết ý kiến của các “đồng chí anh em,” như thế nào. Chỉ cần “các chú” nói rành mạch một câu, khẳng định một lời, chắc chắn thông điệp đó sẽ được các đại biểu suy đi nghĩ lại. Đảng còn thì mình còn, đúng rồi. Nhưng nếu mất “các chú” thì liệu Đảng có còn không? Cuối cùng, chỉ nên tuân hành, “cung kính bất như phụng mệnh,” cho nó an toàn. Trọng Lú nhưng các chú thì “khôn,” vì các chú luôn nắm dao đằng chuôi.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)