Tìm kiếm Blog này

Lê Phan - Tại sao Trung Cộng phá hoại san hô ở Biển Đông

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Đó là câu hỏi mà Phóng viên Rupert Wingfield -Hayes của đài BBC đặt ra khi anh được một viên chức Philippines cho biết điều này.

Bán tín bán nghi, Rupert quyết định tìm hiểu. Anh viết trên Website của đài BBC “Tôi được bảo là những ngư dân Trung Quốc đang cố tình phá hủy các rạn san hô gần một nhóm đảo san hô do Philippines kiểm soát trong quần đảo Trường Sa nhưng tôi không tin.” Người kể cho anh câu chuyện này là ông thị trưởng của hòn đảo Palawan. Ông ta bảo, “Việc phá hoại này tiếp tục cả ngày lẫn đêm, tháng này sang tháng khác. Tôi nghĩ họ cố tình làm vậy. Có vẻ họ tìm cách trừng phạt chúng tôi bằng cách phá hoại rạn san hô của chúng tôi.”


Nhà báo bảo lúc đầu anh không tin. Anh nghĩ đó là những luận điệu bài Trung Quốc của một chính trị gia muốn đổ lỗi mọi sự lên nước láng giềng mà ông không ưa, nhất là đó là một nước láng giềng đang đòi dành hết Biển Đông làm của mình, một việc dĩ nhiên là một người Philippines sẽ không thể chấp nhận được.

Rupert là phóng viên Đông Á của đài BBC. Đây không phải lần đầu tiên anh tường thuật về Biển Đông. Năm ngoái, khi tin loan ra là Trung Cộng đang xây dựng các đảo nhân tạo ở quần đảo Trường Sa, anh đã thuê một con tàu đánh cá nhỏ tìm ra gần những hòn đảo này và đã chứng kiến cảnh Trung Cộng đang vét cát dưới biển để lấp các rạn san hô hay bãi cạn xây đảo. Lần này anh trở lại Biển Đông nhưng thay vì đi tàu, đã thuê một chiếc phi cơ nhỏ, một cái Cessna 206, để đi đến tận nơi xem diễn biến ra sao.

Và chính trên cái phi cơ nhỏ xíu này, khi đang hạ cánh xuống Đảo Thị Tứ, mà Philippines gọi là đảo Pagasa, anh đã nhìn ra cửa sổ và chứng kiến cảnh đó. Từ trên phi cơ nhìn xuống có ít nhất vài chục con tàu bỏ neo ở một rạn san hô gần đó. Đằng đuôi của các con tàu này là một làng sóng cát và đá bị xới lên. Anh chỉ cho cameraman của mình, Jiro và bảo, “Nhìn kìa. Đó là điều mà ông thị trưởng nói đến đó, đó là khai mỏ ở rạn san hô.”

Nhưng cả thấy quang cảnh đó trên phi cơ, Rupert đã không chuẩn bị cho điều anh thấy khi ra xuống biển. Ông ngư dân người Philippines đã lái cái tàu đánh cá nhỏ xíu vào ngay giữa đám những tay đánh cá lậu người Hoa. Rupert gọi họ là “poachers” tức là những kẻ đi đánh bắt lậu. Họ đã cột những con tàu của họ vào rạn san hô và đang rồ hết sức các máy của họ. Đám khói đen thui của dầu diesel đổ lên bầu trời.

Rupert sửng sốt hỏi ông ngư dân người Phi, “Họ đang làm gì vậy?”

“Họ đang dùng cánh quạt để phá hủy rạn san hô,” ông ta trả lời.

Một lần nữa, nhà báo tỏ vẻ nghi ngờ. Và cách chắc nhất là xuống biển. Biển bình thường trong xanh biếc nay đục ngầu đầy cả bụi và cá. Nhưng nhà báo thấy một cánh quạt bằng thép đang quay tít mù ở cuối một cây cần dài như cần của máy đuôi tôm, nhưng không thể thấy rõ là sự phá hoại đã được thực hiện như thế nào.

Nhưng kết quả thì quá rõ ràng. Hoàn toàn phá hủy. Một vùng nơi đã có thời là một hệ sinh thái giàu có nhờ rạn san hô với các loài hải sản sinh sống, ẩn nấp trong những rừng san hô nay không còn gì nữa. Toàn thể đáy biển nay được bao phủ bởi một lớp đổ vỡ dầy của nhiều triệu mảnh san hô đã bị đánh bể, sinh khí không còn nữa, chỉ toàn màu trắng, và chắc chắc là chết, trông như một rừng xương nẳm ngổn ngang.

Nhà báo bơi mãi, ở mọi hướng kéo dài nhiều trăm mét, sự tàn phá kinh hồn, từng đống từng đống những cành san hô bị bẻ gãy. Tại sao lại vô lý như vậy, nhà báo hỏi. Tại sao những ngư phủ, ngay cả những ngư phủ đánh cá lậu, lại phá hoại một hệ sinh thái san hô như vậy?

Rồi ở dưới sâu, nhà báo thấy hai người đánh cá lậu, đeo mặt nạ dưỡng khí và ống thở kéo lòng thòng sau đuôi họ. Và họ đang kéo theo một cái gì rất nặng. Và khi họ đang cố gắng bước lên một dốc cát ở dưới nước, qua một làn sóng bong bóng, nhà báo thấy điều mà họ đang vật lộn để lôi đi - một con sò khổng lồ, ít nhất 1 mét đường kính (3ft).

Họ vứt con sò đó trong một đống gần con tàu của họ. Nằm cạnh đó là ba con sò khác đã được lôi ra trước đó. Những con sò với kích cỡ này có lẽ phải nhiều trăm tuổi rồi. Và nhà báo bảo là sau đó, trên một địa chỉ bán đấu giá trên Internet, anh khám phá ra là một cặp có thể bán đến từ 1,000 đến 2,000 đô la.

Sau đó nhà báo và ông ngư dân Philippines trên con thuyền nhỏ xíu của họ đã tìm đến một nhóm những con tàu đánh cá lớn hơn bỏ neo ngày ngoài rạn san hô. Đây là những “con tàu mẹ” của các con tàu đi đánh lậu còn đang tàn phá rạn san hô. Trên những con tàu lớn này, nhà báo bảo là ông thấy nhiều trăm những con sò khổng lồ đó chất thành đống. Và ở đầu mũi của mỗi con tàu là chữ hán lớn, Tân Môn.

Rupert bảo anh đã nghe nói đến Tân Môn, một trong những ngư cảng trên đảo Hải Nam của Trung Cộng.

Số là hồi tháng 5 năm 2014, một con tàu nữa từ Tân Môn đã bị cảnh sát Philippines bắt trên một rạn san hô nữa gần với bờ biển Philippines hơn tên là Bãi Trăng Khuyết (Quốc tế gọi là Half Moon Shoal), cũng nằm trong vùng đặc quyền khai thác kinh tế của Philippines. Trên tàu, cảnh sát tìm thấy 500 con mà Việt Nam chúng ta gọi là đồi mồi, một loài rùa biển, hầu hết đã chết.

Loài đồi mồi này đang trong tình trạng nguy kịch sắp diệt chủng và được bảo vệ bởi Công Ước về Mậu Dịch Quốc Tế đối với các sinh vật có nguy cơ tuyệt chủng (Convention on the International Trade in Endangered Species- Cites). Một tòa án của Philippines kêu án chín người Trung Quốc đánh cá lậu một năm tù.

Bắc Kinh nổi giận. Bộ Ngoại Giao của họ đòi phải trả tự do cho những tên đánh cá lậu đã bị kết tội này phải được trả tự do ngay tức khắc và cáo buộc Philippines đã “vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Trung Quốc... qua việc bắt giam bất hợp pháp những tàu đánh cá Trung Quốc và ngư dân trên vùng biển ngoài khơi Quần đảo Nam Sa của Trung Quốc.”

Dĩ nhiên những điều này không chứng minh được là Trung Quốc bảo vệ những kẻ đánh cá lậu. Nhưng Bắc Kinh cũng có vẻ không làm gì để ngăn chặn họ cả. Những tay đánh cá lậu mà nhà báo thấy đã không tỏ ra một tí gì sợ hãi khi họ thấy các camera của đài BBC thâu hình họ.

Trở về đảo Pagasa, mà quốc tế cũng như Việt Nam chúng ta gọi là Đảo Thị Tứ, một sĩ quan của thủy quân lục chiến Philippines nói với nhà báo là sự phá hủy của các rạn san hôn đã tiếp tục từ ít nhất hai năm nay, ngày cũng như đêm. Khi nhà báo hỏi “Ông có lính vũ trang. Tại sao ông không dùng tàu cao tốc và đuổi họ đi hay bắt họ.” Ông sĩ quan trả lời “Quá nguy hiểm. Chúng tôi không muốn bắt đầu một cuộc chiến với Hải quân Trung Quốc.”

Nhà báo vẫn phân vân không hiểu tại sao những ngư dân Trung Cộng, vốn đã đánh cá lâu dài ở ngay những rạn san hô này, nay lại tìm cách phá hủy chúng. Có thể là tham lam. Trong một nước Trung Hoa khá giả hơn ngày nay, kiếm tiền bằng cách thổ phỉ và mua bán các động vật quý hiếm có được nhiều tiền hơn là đi đánh cá.

Vả lại theo Rupert còn có một sự việc đáng buồn hơn đang xảy ra trên Biển Đông. Tuy việc tàn phá thổ phỉ các rạn san hô mà anh chứng kiến kinh khủng đến mức nào, nó không thể nào so sánh nổi với sự phá hoại môi trường mà Trung cộng đang tạo nên qua chương trình xây dựng các hòn đảo của họ ở gần đó.

Hòn đảo mới nhất mà Trung Cộng vừa hoàn tất trên Đá Vành Khăn (Mischief Reef) dài hơn 9km. Đó là 9km của những rạn san hô đang sống mạnh nay đã bị chôn vùi dưới nhiều triệu tấn cát và sỏi.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Góp ý

Tưởng Niệm
NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN

Tưởng Niệm<br>NHƯ PHONG LÊ VĂN TIẾN
Và cũng để thấy một Như Phong mang rất nhiều căn cước: một nhà báo, một nhà văn, một nhà hoạt động cách mạng, một mưu sĩ mang dấp dáng “một phù thủy chính trị,” dù với căn cước nào thì vẫn có một mẫu số chung là lòng yêu nước bền bỉ của Như Phong, từ tuổi thanh xuân cho tới cuối đời. Anh là chất men và cũng là niềm cảm hứng cho nhiều thế hệ.

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"

HỘI THẢO "TỰ LỰC VĂN ÐOÀN"
Nguồn gốcTự Lực Văn Đoàn là một tổ chức hoạt động để đổi mới văn học Việt Nam từ năm 1932 đến 1945...

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ

ĐÀNH LÒNG SỐNG TRONG PHÒNG ĐỢI CỦA LỊCH SỬ
Phỏng vấn nhà văn Cung Tích Biền - Lý Đợi, Đặng Thơ Thơ, Mặc Lâm thực hiện

Giới thiệu

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN

DƯỚI RẶNG SAN HÔ BỊ CHÔN VÙI, TÔI NHÌN THẤY BIỂN
Thơ Nguyễn Man Nhiên

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)