Giới thiệu

Thảo Trường - Mặt đường

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 8 năm 2013

Thảo Trường

Thụï ôm gói đồ đứng tựa gốc cây chờ Hảo. Như thế cũng đã khá lâu. Mỗi khi một chiếc xích lô đạp chở đàn bà thong thả chạy qua, Thụ lại cúi người xuống chú ý nhìn vào những khuôn mặt đó để tìm cái vóc dáng quen thuộc của Hảo. Hảo hay mặc chiếc áo dài đỏ đi đón khách. Hảo bảo như thế cho khách quen dễ nhận. Nhưng từ chập tối đến giờ, Thụ chờ Hảo, cũng vài lần mừng hụt vì những người đàn bà khác, cũng mặc áo đỏ. Thụ nghĩ rằng ở hoàn cảnh nào cũng có nhiều người muốn mình là  một trường hợp đặc biệt. Thụ nghĩ rằng nét đặïc biệt nhất của Hảo là càng dâm dật bao nhiêu khi đi đón khách thì càng chán chường bấy nhiêu khi đưa khách về tới căn buồng hành lạc.


Hôm đầu tiên gặp Hảo, Thụ còn nhớ rõ, sau khi thỏa thuận giá cả, Thụ bước lên xích lô ngồi cạnh Hảo, người phu xe vừa cài mảnh vải che mưa vào và trèo lên bắt đầu đạp, chiếc xe chuyển bánh, Hảo đã lần mò khắp mình mẩy Thụ hỏi :
- Có muốn ngay bây giờ không ?

Hai tay Thụ sờ soạng khắp thân hình Hảo, Thụ sỗ sàng nhưng cũng không lại với Hảo và Thụ phải nói “ Thôi để lát nữa về tới buồng đã” Hảo lắc đầu không chịu rồi vít đầu Thụ xuống hôn Thụ tàn nhẫn. Về tới căn buồng cho thuê, quen thuộc với Hảo nhưng là lần thứ nhứt với Thụ. Loại buồng cho thuê tính tiền hàng giờ, thì Hảo chán nản bảo Thụ:
-Em hết muốn rồi

Thụ thì lúc đó lại lồng lộn lên như con thú dữ. Thụ quặp chặt lấy Hảo vật Hảo ngã xuống giường, Hảo nằm bất động lơ đãng nhìn ngắm Thụ hành động. Sau một lát hung hăng, Thụ chợt nhận thấy sự hờ hững củõa Hảo, Thụ ngừng lại suy nghĩ rồi tặc lưỡi:
- Tôi cũng hết muốn rồi.

Hảo nằm yên xem Thụ mặc quần áo, lúc đó Hảo mới chú ý nhiều tới vết sẹo nơi bắp chân Thụ, Hảo nhỏm  dậy sờ vào chỗ sẹo của Thụ hỏi.

- Sao vậy Anh?

Thụ cáu kỉnh:
- Hỏi làm gì ?

Biết Thụ giận Hảo làm lành:
- Em xin lỗi. Tại em hay chán nản bất thường. Thôi tụi mình nói chuyện một lát, có hứng lại em sẽ đền anh. Cái gì cũng vậy, phải có hứng mà làm mới thích. Ai bảo anh lúc lên xích lô em đòi không chịu.

Thụ cầm chiếc giầy định mang vào chân, chợt Thụ nhìn thấy cái thẹo nơi mu bàn chân, Thụ sờ tay gãûi gãûi ở chỗ da nhăn bảo Hảo:
-Sẹo nữa đây này cũng bữa đó đấy.

Hảo ngồi sát lại Thụ:
-Sao vậy Anh?

Thụ quẳng chiếc giầy xuống đất, quàng tay sang ôm lấy thân hình trần truồng của Hảo:
-Hành quân dẫm phải chông và chỗ nãy bị một viên đạn bắn lén của tụi nó. Thôi mặc quần áo vào đi ra.

Hảo mân mê bàn chân Thụ:
-Kệ nó, em sắp muốn rồi, mặc vào cởi ra mắt công lắm. Ôm lấy em đi. Lần đó anh có đau lắm không?

-Sao không đau, khi bị hụt xuống hố chông, anh nằm vật mặt xuống đường ,anh kêu lên thê thảm, mặt anh úp lên mặt đường và anh kịp nhìn rõ một tên núp trong bụi rậm đang dương súng bắn anh mà anh không có phản ứng gì được. Nhưng viên đạn của tên đó chỉ trúng vào chân anh. Anh đau đớn ngất đi vì hai vết thương.
Hảo vít cổ Thụ xuống hôn say đắm rồi nói:
- Tội nghiệp không, thôi bây giờ nằm xuống với em, em đền.

Thụ vùng đứng dậy
-Không

Rồi Thụ cầm đôi giầy lại chỗ chiếc ghế ngồi xuống mang vào chân, vừa thắt sợi dây vừa ngước mặt nhìn Hảo ngồi chồm hổm trên giường thiểu não nhìn Thụ. Hai tảng vú Hảo chảy dài xuống tội nghiệp.

Hảo nói:
- Anh chán rồi sao? Em không còn gì hấp dẫn nữa sao? Nhưng lúc này em muốn anh chứ không phải em làm tiền anh đâu.

Thụ lớn tiếng:
- Thôi mặc đồ vào. Tôi đến đây muốn mua cô một lát chứ tôi không muốn cô đền tôi. Vết thương này không ai đền được cả. Sự thiếu trống trong lòng tôi cũng không ai đền được cả. Cô mặc kệ tôi đi tìm lấy cho tôi những cần thiết. Tôi tìm không được thì kệ xác tôi.

Nói rồi Thụ móc túi quẳng cho Hảo mấy tờ giấy bạc. Thụ bước ra ngoài mặc Hảo với cái thân xác đang bồn chồn thức dậy của nàng.

Nhưng rồi lần nghĩ phép sau của Thụ, về đến thành phố gửi đồ tại nhà một người quen, tối đến Thụ lại đến ngã ba đường cũ tìm Hảo. Lần đó Thụ cũng phải chờ rất lâu. Gần khuya mới thấy Hảo ngồi trên xích lô với cái áo đỏ, người phu xe chậm chạp đạp. Hảo cũng nhận ra Thụ và Hảo cũng không hiểu sao nàng lại mừng rỡ gặp Thụ một cách lạ không có vẻ nghề nghiệp tí nào.

Thụ trèo lên xe, người phu xe cài chiếc phủ che mưa phía trước lên. Hảo lại xục xạo. Lần này Thụ đi tới và sự tìm kiếm của Thụ đã diễn ra và kết thúc ngay phút chốc trên xe. Người phu xe đạp được một quãng chưa về tới căn phòng thì Thụ đòi xuống. Thụ bảo Hảo:
-Thôi thế đủ rồi, bây giờ mình xuống đây “đớp” cái gì cho khỏi đói.

Thụ và Hảo sau khi trả tiền xe khoác tay nhau vào tiệm ăn. Lúc ăn Thụ hỏi Hảo sao hôm nay ra trễ thế thì Hảo trả lời hồi chập tối Hảo đã ra rồi và đã đi một chuyến nhưng gặp một thằng khốn nạn lâu quá nên mới trở lại ngã ba muộn thế.

Mỗi lần nghỉ phép, từ những miền đồng ruộng khói lửa về thành phố, Thụ đều đi đến địa điểm này kiếm Hảo.
Lần này Thụ cũng phải chờ rất lâu. Hai chân Thụ đã mỏi nhừ, Thụ ôm gói đồ đứng dựa thân cây nhìn khúc đường sâu thăm thẳm, những bóng tối chập choạng bóng cây, những căn nhà im lìm, ẩn núp. Mặt đường nhựa bóng loáng, mưa lất phất và gió thổi ngang mặt. Thụ nhìn mặt đường rồi sờ tay lên đầu, vết sẹo mới còn da non. Cái  sẹo này mới có cách đây hơn nữa tháng, cũng tại chỗ này, tại cái ngã ba đường này. “Ðồ khốn nạn!” Thụ chửi thầm thế. 

Hôm đó Thụ được nghĩ phép và đến thành phố nghe tin có biểu tình. Thụ đi lang thang xem. Rồi cũng không hiểu có phải vì tình cờ, Thụ bước tới ngã ba này. Ðúng rồi tại chỗ góc kia, dưới gốc cây, bên cạnh một cột đèn. Ðám biểu tình đang đánh nhau với một đám đông khác. Thụ đứng xem, những khúc cây, những chiếc dùi. những thanh mã tấu, những sợi xích vung lên và những nguời ngã quỵ. Thụ đã chứng kiến cảnh hãi hùng đó và một lúc thật bất ngờ Thụ cũng bị một cây dáng trúng đầu quỵ xuống gốc cột đèn, máu ra lênh láng. Trước khi ngất đi Thụ còn kịp nhận thấy những tiếng chân chạy huỳnh huỵch trên đường dẫm cả lên người Thụ, Thụ còn nhìn thấy mặt đường trải rộng mênh mông nhốn nháo.

Khi tỉnh dậy Thụ thấy mình nằm trên giường bệnh viện, đầu băng kín. Cô y tá bước tới và Thụ cảm thấy nhói ở óc. Thụ được Cô y tá cho biết  Thụ ngất đi từ chiều hôm qua và lúc này là buổi sáng ngày hôm sau. Như thế Thụ đã mê man gần một ngày. Cô y tá cũng cho Thụ biết sau khi Thụ bị đánh bể đầu, Thụ được đưa vào bệnh viện và sau đó xem giấy tờ mới biết Thụ là quân nhân nên Thụ được chuyển sang bệnh viện quân đội, cô y tá này lần trước đã săn sóc cho Thụ. Cô cười hỏi Thụ:
- Ông đến đây lần này là lần thứ hai. Lần trước thì bị thương ngoài mặt trận, lần này thì bị đánh tại thành phố. Ông xui quá hé?

Thụ nằm im sờ những sợi râu trên cằm nghĩ ngợi. Thu cũng chẳng hiểu tại sao mình bị đánh. Thụ phải nằm nhà thương mất 14 ngày. Trong thời gian đó có rất nhiều người đến uỷ lạo nạn nhân trong biến cố vừa qua. Người ta cho Thụ mười ngàn bạc với xà phòng , khăn mặt, thuốc lá, bánh kẹo và những tượng ảnh Chúa, Phật, những sách kinh và những lời an ủi, những lời ca ngợi. Họ kể cho Thụ nghe những sự cao cả của Thượng Ðế, những quyến rũ của tôn giáo họ. Thụ nằm im không thái độ và cũng không cám ơn. Tất cả những tiền và tặng phẩm, Thụ gói cả lại và hôm nay Thụ mang đến đây đến ngã ba này, đến cái địa điểm kiếm đĩ này, tìm Hảo và Thụ sẽ đưa Hảo hết những thứ đó, vì Thụ không biết đưa ai. Thụ nghĩ rằng chỉ còn có cách đưa Hảo may ra có ích gì cho Hảo chăng. Thụ cũng không có ý định đưa Hảo với một hy vọng Hảo sẽ dùng số tiền này để làm lại cuộc đời. Thụ biết Hảo là một thứ đĩ theo ý thích, nó không thể bỏ được cái tính đĩ thỏa của nó thì dù có nhiều tiền Hảo vẫn đĩ. Thụ tìm Hảo để trút những đồng tiền này cho Hảo, những món quà này cho Hảo, như những lần Thụ đã trút những khổ đau dằn vặt sang Hảo trong những khoảnh khắc trước kia. Thụ không thể giữ những thứ này cho Thụ, tiền này không phải của Thụ, thuốc lá khăn mặt này không phải của Thụ. Nhưng thứ này là của chúng nó. Chúng nó đã đánh đập anh, Hảo ơi, rồi chúng nó lại xoa dịu anh. Chúng nó nhân danh Thượng đế của chúng nó để hò nhau đi đánh đập nhau, giết chóc nhau. Chúng nó đã dối trá và lừa bịp mọi người. Anh không chấp nhận chúng nó. Anh tuyên án chúng nó bằng hành động này đây. Chúng nó đừng nghĩ rằng chúng nó mang Thượng Ðế của chúng nó ra là che đậy được tất cả. Chúng nó đừng tưởng rằng chúng nó có thể đền bù được vết thương trên đầu anh đâu. Chúng nó cũng đừng tưởng rằng chúng nó có thể ủy lạo anh bằng những lời ngon ngọt. Không, không bao giờ có ai có thể hàn gắn được vết thương trên đầu anh. Vết sẹo còn đây. Sự đau khổ còn đầy dẫy ra đó. Ngay bây giờ chúng nó đã bị kết án bằng cách đánh giá những sự đền bù của chúng nó đem dục cho em, cho một con đĩ.

Hảo ơi ! Em biết không. Chúng nó làm sao mà được an thân thờ phượng Thượng Ðế của chúng nó không? Hảo ơi, em có biết vì ai mà chúng nó có được an thân ngang nhiên hò hét đả đảo không? Chính vì những vết thương dưới chân anh này. Anh đã đi giết thù địch, anh đã dẫm phải chông của thù địch, anh đã bị thù địch nhắm bắn, chỉ vì ai em biết không?    Chỉ vì tín ngưỡng của chúng nó. Chỉ vì cho em yên ổn làm đĩ. Hảo ơi truớc đây anh không tin một ông thượng đế nào cả. Anh cũng không yêu em. Thế nhưng vì sự bạo hành của chúng nó, vì trên đời này không có ai đàn áp chúng nó mà chính chúng nó đã đàn áp nhau và đàn áp luôn cả Thượng đế của chúng nó nên anh sẽ yêu thương các ông ta từ hôm nay. Anh cũng sẽ yêu thương em thực sự từ hôm nay vì anh mới khám phá ra rằng anh đã dẫm lên bàn chông thù địch để ít ra cũng cho em được yên ổn làm đĩ.

Hảo ơi, chỉ có bấy nhiêu thôi. Ngoài ra chẳng còn có cái gì ý nghĩa trong cái thành phố này cả, trên cái mảnh đất khẳng khiu này cả. Liệu anh có thể làm gì cho em được không? Liệu anh có thể giúp gì cho mấy ông Thượng đế không? Hay là rồi anh cũng sẽ bị em phụ bạc? Hay là rồi anh cũng sẽ lại cùng các Thượng đế bị chúng nó đàn áp?

Hảo ơi ! Tiền đây, tặng phẩm đây, em có dùng không. Anh sẽ đưa em tất cả. Những thứ này không phải của anh. Những thứ này của chúng nó. Anh không bán máu anh cho những tên thầy tu lang sói. Anh không bán thân anh cho chúng nó dùng làm vật liệu giả ân giả nghĩa kích thích lòng thù hằn. Anh không thể nhận những thứ này để chúng bó trang trí lòng bác ái và hỉ xả của chúng nó.

Hảo ơi! Vết sẹo ở dưới chân anh còn có lý do của nó. Tại vì anh không đồng ý cho chúng nó có mặt ở miền Nam này nên anh đã lội đi tìm chúng nó giết đi. Thế nên chúng nó đặt chông bẫy anh, thế nên chúng nó nhắm bắn anh. Ðiều đó còn có thể giải thích được. Sự có mặt của những vết sẹo dưới chân anh là hợp lý!

Nhưng còn vết sẹo trên đầu anh. Hảo ơi! Ai đã tạo nên? Ðứa nào đã đánh đập anh. Sự đau đớn lần bị thương thứ nhì này không chỉ ở vết thương mà còn rướm máu ở trong tâm hồn anh. Ai đánh đập anh? Ðứa nào em biết không? Chính là những người trong hàng xóm của chúng ta: chính là những người trong thành phố này. Chính là anh em chúng ta. Tại sao hả? Tại vì nơi đây họ không tìm thấy kẻ thù. Tại vì chúng nó không có đối tượng để thù nghịch nhau. Chúng nó nhìn quanh. Chúng nó tìm quanh  Kẻ thù không có ở đây, nhưng chúng nó thèm một sự phản kháng, thèm một sự vùng dậy. Chúng nó thèm chống đối, thèm bạo động.
Hảo ơi! Thế đấy! Chính vì thế đấy mà anh có vết sẹo trên đầu anh đây. Vết sẹo to bằng hai ngón tay trắng hếu một mảng đầu. Nó có mặt thực sự trên đầu anh như sự có mặt thực sự của những oán thù và đố kỵ trên xứ sở này. Vết sẹo có thực trên đầu anh là một tố cáo hùng hồn tội ác của chúng nó. Thân xác anh đã hai lần bị thương với  ba vết sẹo là một thương tích điên khùng nhất, khốn nạn nhất của cái thời đại này.

Hảo ơi ! sao bây giớ em chưa đến đây. Sắp nửa đêm rồi. Chúng ta đâu có thể gặp nhau sau nửa đêm. Sau lệnh giới nghiêm. Em hãy đến đây với anh. Anh tuyệt vọng tất cả, anh bị lợi dụng tất cả, anh đã đổ máu vô ích. Chúng nó đã dày xéo lên thân xác và linh hồn anh. Chúng nó còn gớm ghiếc hơn cả những quỷ dữ trong sách kinh của chúng nó. Anh chẳng còn điểm tựa nào để bám víu vào mà tiến bước không nề hà chông gai, ngoài em. Chỉ còn có một niềm tin mong manh là em. Em hãy đến với anh đi. Gần 12 giờ đêm rồi. Hảo ơi! đến với anh và nhận những thứ tiền và quà gớm ghiếc này. Cả những mẫu ảnh nữa. Cả những sách kinh nữa. Cả cái tình yêu súc vật này nữa. 

Thụ ngồi xuống hè đường , gói đồ rơi bên cạnh. Mưa rơi, Phố buồn. Ngọn đèn vàng dội xuống mặt nhựa ướt bóng . Ðường dài sâu hút. Thụ nhìn về cuối đường chờ một hình ảnh quen thuộc . Trong đêm.

Sàigòn,  03-10-1964       






Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm

Đang tải...

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)

Góp ý

Giới thiệu