Giới thiệu

ĐẶNG THƠ THƠ - CON YÊU TINH THỨ MỘT TRĂM LẺ TÁM

Thứ Bảy, ngày 16 tháng 2 năm 2013


ĐẶNG THƠ THƠ


Cuối cùng tôi đi đến quyết định lập đàn giải oan cho cha, một phần vì lòng thương xót đối với vong hồn ông, phần khác vì tôi kiệt lực trước sự quấy phá của những hồn ma ấy. Đã 40 năm rồi tôi chẳng hề được một giấc ngủ thảnh thơi. Đã 40 năm rồi tôi bị ám ảnh từng đêm. Sự ám ảnh rất thường trực nhưng không hề quen thuộc. Người ta vẫn nói sự tiếp cận thường xuyên sẽ dẫn đến miễn nhiễm, chẳng hạn miễn nhiễm với vi trùng, với chất độc, với lạm dụng, với tra tấn… Nhưng quả thật chúng ta chẳng bao giờ miễn nhiễm với ma quỷ cả. Trừ khi chúng ta biến thành ma quỷ.


Cha tôi là một người khác thường. Vị chủ tịch yêu kính của nhân dân, Người lãnh đạo thành công phong trào cộng sản, hào quang thần thánh bao trùm cuộc đời được tiểu thuyết hóa của ông. Xác ông nằm trong một tòa Lăng nguy nga bằng đá đen xây trên một ngọn đồi cao, đứng ở bất cứ góc độ nào trong thành phố cũng thấy sự ngạo nghễ của nó thống trị nền trời. Bộ chính trị chúng tôi vẫn tự hào, không kể Kim Tự Tháp và Taj Mahal, thì Lăng của cha chỉ kém Lăng Lê-nin chút đỉnh. Kể từ lúc có một nhà văn tên Gabriel Garcia Marquez đến viếng thì Lăng cha đã nghiễm nhiên trở thành một kỳ quan thế giới.

&

Tôi quyết định mời Thích Hiển Đạo từ hải ngoại về nước lập trai đàn giải oan. Tôi sẽ mời cả Làng Mọc về cho long trọng. Thù lao chắc thầy không lấy nhưng tôi sẽ cúng dường bằng đất, là thứ mà chúng tôi dư thừa, để xây thêm những Làng Mọc khác. Những cái làng kiểu này sẽ là chỗ thu tiền về sau, khi chúng tôi sát nhập thiền học vào du lịch. Tôi hình dung một viễn cảnh tươi sáng: các Làng Mọc thành khu nghỉ mát nổi tiếng dọc Nam ra Bắc, những tu viện hay đất thánh sẽ là nơi tẩy rửa tội lỗi, khiến những đồng tiền trở nên sạch sẽ. Vào thiền viện và bước ra thiền viện, tất cả biến thành những con người khác. Bước vào là ma, bước ra là thầy. Tôi tin tưởng vào sức mạnh vô biên của tôn giáo, đấy là con đường tất thắng của kẻ biết làm chính trị.

Thích Hiển Đạo là người tôi rất có cảm tình. Từ hồi phản chiến ông đã tuyên bố nhiều điều thuận lợi cho cuộc cách mạng giải phóng đất nước của chúng tôi. Khả năng lèo lái tốt. Thấu triệt tình hình quốc tế. Rất bức xúc để tiến tới giải Nobel Hòa Bình. Nếu Lê Đức Thọ xứng đáng một nửa thì Thích Hiển Đạo xứng đáng hoàn toàn. Ông ta là ứng cử viên sáng giá nhất để trấn an các oan hồn trên đất nước chúng tôi.

Thích Hiển Đạo nói: 
“Giải oan nên làm ngay trước Lăng thì đắc địa. Nên gọi là Đàn Tràng Bình Đẳng để đừng ai thắc mắc. Mọi người bình đẳng trong cái chết, lãnh tụ hay nhân dân, kẻ thù hay đồng chí. Khác biệt duy nhất là sự giác ngộ của mỗi người. Pháp môn Làng Mọc sẽ là nơi an trú cho tất cả.”

Tôi cẩn thận dặn Thích Hiển Đạo đừng phát âm tên cha khi làm lễ cầu vong.

Ông nói: “Khấn thầm hay xướng danh thì cũng vậy, chỉ là hình thức.”

Tôi nói, nhưng cũng là thể diện.

&

Trong buổi họp chiều qua bộ chính trị phản ứng rất quyết liệt. Cũng dễ hiểu, làm sao có thể chấp nhận sự kiện vị lãnh tụ yêu kính của nhân dân lại cần phải giải oan. Nhưng cuối cùng tôi đã phân tích cho họ thấy. Lãnh tụ của chúng ta luôn luôn là một con người đức hạnh, lý tưởng, một thánh nhân. Chân lý này không bao giờ thay đổi. Nhưng cha tôi, một linh hồn, một xác chết, một sự thối rữa cố tình, thì lại khác. Sự thật của nhân dân và sự thật của chúng ta là hai thứ khác nhau.

Thân xác cha đã lên mốc trắng. Những mẩu thịt đã bệu rệu lắm. Trứng dòi đã sinh sôi từ kẽ háng và đục ruỗng hạ bộ theo hình chụp quang tuyến X tuần rồi. Tóc và râu đã phải gắn lại từng cọng bằng keo đặc chế. Mỗi tháng một lần tôi đứng coi người ta “tắm” cho cha. Người ta lấy cha ra, lau chùi, kiểm tra, đo đạc và thử nghiệm. Họ quay phim, họ thu hình, họ viết hồ sơ và tôi là người ký trên biên bản với tư cách là con lãnh tụ. Các nhà khoa học (từng tu nghiệp khóa ướp xác Lê-nin vĩ đại) mặc đồ khử trùng từ đầu đến chân để tránh làm cha ô nhiễm và hư hoại thêm. Khoa học của đất nước ta đã tiến bộ vượt mức. Ngày xưa cứ mỗi năm ba tháng, chúng tôi chuyển cha sang Liên-xô bằng phi cơ riêng để bảo trì. Bây giờ chuyên gia trong nước đã đủ trình độ chăm sóc cha. Chi phí tốn kém đến mức tôi không dám nghĩ đến, không ai dám hé môi nói đến con số kết toán. Cũng phải thôi, những con số bảo mật, tất cả những gì liên quan đến Lăng đều thuộc bí mật quốc phòng. Chúng tôi đã dự liệu trường hợp có khủng bố thì chỉ cần nhấn nút điều khiển từ xa, quan tài của cha sẽ tự động hạ xuống phòng thí nghiệm xây sâu trong lòng đất, giữa một địa đạo đủ sức chứa cả một sư đoàn.

&

Chung quanh Lăng dạo này hay có những kẻ lạ lảng vảng, không phải du khách, cũng không phải dân thủ đô. Họ hẳn có một ý đồ nào đó. Lăng vẫn là đối tượng của những kẻ xấu, các thành phần phản động đáng ngờ.
Đến trưa nay công an thông báo mới bắt được một tên. Tạm khép tội phản động. Tôi dặn, cần được chăm sóc đặc biệt. Hỏi cung và tra tấn là chuyện nhỏ. Điều quan trọng là trong hồ sơ của hắn điều gì sẽ được viết ra và điều gì sẽ không tồn tại.

&

Đàn tràng đã dựng được ba ngày ba đêm ngay trước Lăng cha. 

Tên phản động cũng tuyệt thực ba ngày ba đêm để phản đối. Hắn muốn gì?

&

Hắn trông chờ các tổ chức nhân quyền can thiệp. Hắn dựa vào thế lực hải ngoại chăng. Chúng tôi biết các đài truyền thanh ngoài nước đang thi nhau phát tin về hắn. Hắn đang trở thành anh hùng trong mắt mọi người.
Hỏa Lò của chúng tôi không nên là nơi để tôi luyện anh hùng. 

Đó phải là lò rèn sự thật. 

Hắn vẫn chưa chịu nói thật.

&

Cả nước vẫn xì xào về việc vong hồn cha không được yên nghỉ, nhiều kẻ còn khẳng định đây là sự trừng phạt xứng đáng với tội nghiệt của ông. Đâu ai biết các oan hồn mỗi đêm vẫn nhập vào thây cha để thừa hưởng một chút tồn tại vô nghĩa và luân phiên đùa cợt tôi. Cái xác cha, khô và cứng đơ như sáp, trông còn giả hơn những bức tượng sáp ở Holywood tôi chứng kiến dạo nào. Nó đã trở thành một chiếc giường mời gọi các linh hồn đến ngủ nhờ vào những đêm dài vất vưởng lang thang.

Đúng như tính toán, đàn tràng quả đã lôi kéo sự quan tâm của thế giới và khiến hình ảnh chúng tôi trở nên nhân bản hẳn. Chúng tôi đã công bằng với lịch sử. Chúng tôi đã nghiêng mình xuống những linh hồn của phe bại trận. Sự có mặt của Thích Hiển Đạo khiến chúng tôi trở nên những kẻ thức thời, tiến bộ và dân chủ. Kinh cầu siêu quả có tác dụng gây ảo giác về hòa hợp hòa giải dân tộc. Bộ chính trị lẳng lặng cho mọi việc tiến hành, chúng tôi để sự im lặng được diễn dịch bằng nhiều cách. Điều bất ngờ là tôi đã ngất đi khi chứng kiến những nghi lễ hoành tráng ấy. Ngay lúc tiếng kinh cầu siêu trùng trùng dội từ đất sâu lên đến đỉnh đồi thì lửa chợt hóa thân thành sinh khí, uốn éo như dáng đàn bà, hùng hổ như tướng đàn ông, có khi mang hình thanh yểu của những hài nhi xanh mướt. Những hồn âm tranh nhau diễn lại vở kịch tang tóc trên đàn tràng rồi nối đuôi đi vòng quanh Lăng. Sức chứa của quãng đồi nhỏ hóa ra vô tận. Cơ man người của mấy mươi nghìn thế giới đều đứng vừa mảnh đất này, trùng điệp, thừa thãi, vô vọng. Tiếng cầu kinh ê a lẫn với tiếng nài nỉ buồn bã: “Chúng tôi không cần giải oan. Giải oan làm gì. Chúng tôi chọn cái chết này. Cái chết này là vinh quang của chúng tôi. Đừng giết chúng tôi thêm lần nữa. Đừng quật mồ mả chúng tôi. Đừng băm vằm bia mộ chúng tôi. Đừng tước đoạt vinh dự chúng tôi. Vinh dự cuối cùng của chúng tôi. Của chúng tôi, của chúng tôi…”

Những kẻ khất thực linh hồn ấy thổi những lời đùa cợt xoáy vào màng nhĩ tôi, âm vọng như tiếng gió lùa giữa những hàng cây ngoài tha ma vắng. Họ khạc nhổ câu chữ vào mặt tôi như phun nọc độc, mỗi chữ rát bỏng như vết nung, buốt sắc như vết cắt. Lưỡi họ lóe sáng như những thanh kiếm vờn quanh người tôi, vật tôi ngã xuống, lịm đi.

&

Hắn đã tỉnh lại. Hắn nói lắp bắp bằng cái mồm sưng vếu, đừng tự lừa dối rằng chết là hết. Hắn bảo, giải quyết một sinh mạng thì rất dễ, nhưng giải quyết một linh hồn thì bất khả. Trước khi giết một con người, hãy dự trù việc linh hồn ấy sẽ làm gì sau cái chết. Cái chết mới là bất tử.

Tôi hỏi hắn có muốn trở nên bất tử không, bất tử trong nhục nhã thì có sướng không, có biết rằng cái chết chẳng bảo đảm điều gì, nói chi danh dự.

&

Đàn tràng kết thúc. 
Lửa đã tắt và ảo ảnh đã khuất. 

Cõi âm mở ra một vở tuồng náo động rồi đóng lại im lìm. 

Nhưng những gì tôi đã thấy tôi sẽ nhớ mãi cho đến khi không còn trí nhớ. Bây giờ nhìn những khoảng không mênh mông tôi hiểu trong ấy chứa đầy xác người, trong nguyên trạng khi vừa bị giết, què cụt, lở lói, vỡ óc, lòi ruột, đứng ngồi la liệt trong cuộc biểu tình đòi đất sống. Khoảng đồi nơi dựng đàn tràng từ ngày đó trở đi đầy gió xoáy, thứ gió buốt óc và làm tê liệt dây thần kinh. Nhiều người đi ngang Lăng bị trúng gió rồi lệch mồm méo mặt. Nhiều tai nạn chết người xảy ra trên những con đường dẫn đến Lăng. Các điều tra cho thấy xe cộ bị một lực đẩy khó hiểu điều khiển. Theo báo cáo mới nhất, những chiếc máy bay khi băng ngang vùng trời trên Lăng đều bị một từ trường cực mạnh hút xuống. Trời hạn hán rất lâu. Mỗi lần mưa bão chỉ cây cối quanh Lăng bị đốn gục, chỗ gãy rỉ máu như bị cưa cắt bằng dao. Những hồn ma trở nên hung hãn hơn sau vụ cầu siêu. Tôi đồ rằng chúng đang ra tay báo oán.

Việc giải oan không thành khiến tinh thần tôi suy sụp. Đã mấy tuần liền tôi mất ngủ.

&

Tôi đến gặp Thích Hiển Đạo: 
“Tại sao lại có tình trạng này? Ông đã cam kết là các oan hồn sẽ không theo tôi nữa. Bao nhiêu mẫu đất ở làng Sen giờ là của ông, trả công như thế mà vẫn không được việc à?”

Thích Hiển Đạo trầm ngâm một lúc, hẳn ông không muốn làm tôi thất vọng. Con người nhiều cao kiến và tưởng như khó hiểu lại thốt ra những lời rất bình dị: 
“Thời điểm tốt nhất để trồng một cái cây là 20 năm về trước. Thời điểm thứ nhì là ngay lúc này, một ngạn ngữ cổ Trung Hoa nói vậy. Những gì cần làm thì chúng ta làm ngay, nhưng đừng vội vã. Cần có thời gian để tiêu trừ những khí ác kết tụ đã lâu. Oán kết hai mươi năm thì phải giải ít ra là hai mươi năm, từng ngày thành tâm sám hối, làm sao mà gấp được. Vả lại lòng thành là điều cốt yếu.”

Ông nói đến lòng thành, ông ngụ ý tôi không đủ lòng tin? Có thể. Trong vô thức tôi nhìn Thích Hiển Đạo như nhìn một giáo chủ tôn giáo hơn một bậc chân tu. Còn hôm nay trông ông giống diễn viên tuồng chèo hơn là giáo chủ. Từ hôm giải tán đàn tràng đến giờ hình ảnh ông đã gắn liền với áo hoàng bào và vương miện vàng chóe trên đầu. Trước mặt ông là thanh gươm trừ tà và cái kính chiếu yêu (*). Đôi mắt tôi đã quen nhìn ma quỷ, tôi tự hỏi kính chiếu yêu của ông có chính xác bằng mắt của tôi? Nếu tôi chết đi, tôi không muốn cặp mắt này bị hủy hoại, tôi muốn để lại cho đời những chiêm nghiệm sống của mình, dẫu những chiêm nghiệm ấy chỉ toàn là điều dữ. Nhưng kính chiếu yêu, hay minh cảnh đài, có thật sự ích lợi như người ta tưởng? Ai là kẻ đủ can đảm để soi rọi chính mình trong kính? Giây phút nhìn vào kính, con người tự đặt mình vào lằn ranh giữa thần thánh và ma quỷ, và với kẻ tu hành thì lằn ranh ấy càng mỏng manh gấp bội.

Tôi hỏi, cố tình khiêu khích: 
“Nói đến lòng thành, ông có đủ lòng thành để soi mặt vào tấm kính ông cầm trên tay không?”

Thích Hiển Đạo không bị xúc phạm. Công phu tu luyện của ông khá cao làm tôi không khỏi khâm phục. Ông không trả lời thẳng, mà kể một công án, như thể tôi đang là kẻ thỉnh cầu Phật pháp: 
“Tôi còn nhớ một câu chuyện được đọc từ nhỏ, về một thiền sinh Nhật Bản nhập thế để trừ gian diệt bạo. Theo lời tiên tri anh phải giết đủ 108 con yêu đội lốt người trong vòng 10 năm để hoàn thành sứ mạng. Anh được vị thầy chưởng môn trao cho hai bảo bối là thanh kiếm trừ tà và kính chiếu yêu để khỏi giết lầm người. Trong năm năm đầu anh đã phát hiện được 107 con yêu và dùng gươm thiêng hạ sát chúng. Nhưng năm năm sau đó anh không sao tìm ra con yêu thứ 108 để hoàn tất lời nguyện với thầy. Vào ngày cuối cùng của năm thứ mười, biết rằng thời hạn sắp chấm dứt, và phải nộp đủ 108 mạng sống, anh ta đập vỡ minh cảnh đài và dùng gươm mổ bụng tự sát. Vậy ông nghĩ anh ta có đủ lòng thành hay không?”

Tôi hơi bị bất ngờ trước câu hỏi. Tôi nghĩ ông ta bịa câu chuyện này để tránh né: 
“Như vậy, một là anh ta nhìn vào gương và nhận ra mình là yêu, rồi tự sát vì thất vọng. Hai là anh ta không đủ can đảm, không dám nhìn vào gương và chọn cái chết để che đậy sự yếu đuối của mình. Lòng thành hay không, đằng nào cũng chết.”

Thích Hiển Đạo nghiêm trang nói: 
“Bí ẩn của công án nằm ở giữa thời điểm tấm gương bị đập vỡ. Mỗi người chúng ta đưa ra đáp án khác nhau vì lòng thành của chúng ta khác nhau. Có thể nghĩ rằng, để nhìn thấy bản lai diện mục, anh phải là nạn nhân cuối cùng của chính thanh kiếm trừ tà của mình. Nếu nói theo tinh thần Thiên Chúa giáo, anh ta tự sát để thế mạng và rửa sạch tội lỗi cho thế gian.”

Cút! Tôi nghĩ. Thích Hiển Đạo không đủ khả năng để giải chính cái công án bịa của ông. Hành động tự sát của anh chàng, đối với tôi, là một thất bại không thể chấp nhận được. Mọi công án chỉ là sản phẩm tưởng tượng của tinh thần, hoàn toàn không mang một giá trị thực tiễn nào.

Đây chỉ là một bi kịch giả dạng, tôi vẫn hiểu. Nhưng nó vẫn khiến tôi tiếc nuối. Với hai bảo vật đó, kính chiếu yêu và kiếm trừ tà, anh ta có thể gồm thâu cả thế giới trong lòng bàn tay. Sao chết uổng vậy.

&

Hắn không chịu xác nhận sứ mạng của hắn là lật đổ chúng tôi.

Tôi vẫn tiếp tục làm việc nhẹ nhàng với hắn. Chất nổ ai cung cấp. Vũ khí giấu ở đâu. Tổ chức có những ai. Ai đứng sau lưng tài trợ.

Hắn nói chẳng có mưu toan nào cả. Hắn chỉ làm theo ý dân và ý trời. Điều tôi cần là tên tổ chức. Tôi không sợ dân hay sợ trời.

Ma quỷ thì tôi sợ.

&

Đôi mắt của những người đối diện là những minh-cảnh-đài thường trực cho chúng ta nhìn thấy chính mình, thật trong suốt, không tì vết. Những cặp kính ấy, triệu triệu những cặp kính chiếu yêu ấy đang theo dõi tôi suốt ngày đêm. Cách mọi người nhìn tôi kín đáo khiến tôi bực bội. Tôi hiểu sắc diện mình thê thảm dường nào. Khi soi gương cạo râu tôi thấy các cơ mặt hằn sâu những nét ghê rợn của kẻ phải chứng kiến quá nhiều điều gớm ghiếc. Tia mắt tôi phát lộ vẻ kinh hoàng, như ánh mắt của kẻ chết bất đắc kỳ tử, chết không nhắm mắt, chết trong oán hờn.

Buổi sáng hôm nay trong lúc ăn điểm tâm cùng một phái đoàn nước ngoài ở nhà khách quốc tế, tôi đã đi đến một quyết định riêng mình. Tôi sẽ phải hành động để cứu vãn một điều nguy kịch. Trong lúc người phục vụ dọn phở cho nhân viên sứ quán, tôi nhớ vẻ đói khát của cha đêm qua, khi cha nói đói lắm mà không sao ăn được đồ cúng trên bàn thờ. Cha đã nhìn tôi thèm thuồng như thể tôi là miếng thịt tái non nằm tươi sống trên tô phở của ông. Tôi hiểu càng ngày ông sẽ càng xa sút hơn. Một linh hồn thèm thịt sẽ đi đến chỗ tồi tệ nhất.
Ma cà rồng, quỷ nhập tràng không phải là sản phẩm của tưởng tượng và phim ảnh. Đó là ước mơ thầm kín của con người.

&

Tôi nghĩ hồ sơ hắn sắp kết thúc nay mai. Tôi cũng có chút bùi ngùi sau nhiều ngày làm việc, trong thâm tâm tôi cũng cảm mến hắn. Hắn là người trí thức, tôi nhận thấy thế. Trong buổi nói chuyện tôi mời hắn thuốc lá ngoại và cà phê sữa. Chủ yếu tôi chỉ ngồi nghe. Hắn tránh né vấn đề chính, chọn cách ăn nói lấp lửng theo kiểu ẩn dụ. Đại khái không nên để một xác chết làm biểu tượng cho bất cứ điều gì, càng không phải cho một dân tộc đã dư thừa xác chết. Hắn phân tích khác biệt giữa oan và oán. Hắn cho những ví dụ như giải oan người chết và kết oán người sống. Tôi khuyên hắn đừng hành động quá khích, có gì thì viết kiến nghị và kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng tôi hỏi hắn: “Anh có đề nghị gì về tình hình đất nước, cứ thẳng thắn. Tôi rất cởi mở, sẵn sàng lắng nghe.”

Hắn hỏi, ông nghe nói gì về con yêu thứ 108?

&

Lại đến chu kỳ rửa xác cho cha. Tôi gọi là ngày khâm liệm mỗi tháng. Cứ đến thời gian này tôi lại bồn chồn buồn nôn rồi ói ra thốc tháo. Mỗi lần như vậy, gan ruột tôi, tất cả mọi thứ trong khoang bụng tôi đều trồi lên cuống họng, kể cả phân tươi. Triệu chứng này các bác sĩ tiêu hóa gọi là a-xít dội ngược. Chỉ riêng tôi biết bệnh này là do hít thở quá nhiều mùi thịt thối rữa gây nên. Đây là bệnh tâm lý. Thuốc men không cách nào ụa cảm giác này khỏi cơ thể, tôi không cách nào ụa cái xác ra khỏi ý thức, bởi nó đã mãn tính bám vào tôi mấy chục năm nay. Một cách nào đó, tôi đang bị nó ăn thịt. Tôi đã tận dụng những thế lực trong tầm tay để chống chỏi. Nhưng những thế lực quanh tôi đang phản kháng lẫn nhau và nghiền nát tôi trên đường đi của chúng.

Tôi phải giải quyết cách nào? – Hoặc cái xác, hoặc tôi. Thế thôi.

Nhưng làm sao thủ tiêu được nó? Cái xác này không chỉ là một cái xác, nó là di sản thuộc hàng quốc bảo. Nó đã qua mặt cái xác của Lê Nin. Nó đang cạnh tranh với những xác ướp Ai Cập. Như cái xác người còn tươi rói sau 5,000 năm vừa tìm thấy ở vùng băng sơn châu Âu, nó sẽ còn tồn tại mấy ngàn năm nữa, bất chấp những thiên tai, những biến động, những đảo chính, những thăng trầm của thể chế và những suy tàn của lịch sử. Nó có thể mất tích, rồi nó sẽ lại được khai quật, được phân chất, và hình ảnh nó lại tràn ngập những bản tin thế giới. Nó sẽ là đại diện cho nền văn minh của chúng tôi ở một thời điểm tương lai, cái thân xác hư mốc này. Nó sẽ được triển lãm, được trân quý di chuyển khắp các bảo tàng viện quốc tế. Nó sẽ tìm mọi cách để tiếp tục hiện hữu. Ý chí của nó ghê gớm lắm. Nó sẽ tác quái và áp đặt quyền thống trị lên mọi linh hồn khác. Và tôi sẽ phải lận đận trong ngàn vạn kiếp đầu thai nữa để cung phụng nó. Tôi nói với cha, tôi cầu khẩn cha, cha ơi, cha đừng chỉ là một cái xác, hãy tan biến đi, hãy hư hoại đi, hãy rã mục đi, hãy sâu mọt đi, hãy thiêu rụi đi, hãy tro tàn đi, vĩnh viễn!

&

Hôm nay là một ngày u ám. Tôi đứng giữa đại sảnh vào giờ cuối ngày lúc Lăng gần đóng cửa. Tôi, cũng như tất cả, phải bước qua quầy kiểm tra vũ khí và để lại mọi vật dụng cá nhân. Vách tường bằng đá tỏa ra khí lạnh toát. Những con người xếp hàng một di chuyển âm thầm trong căn phòng ướp đông màu đen. Nhân viên coi Lăng đều mặc đồng phục tối để lẫn vào nền tường. Họ ẩn hiện, khi có, khi không. Toàn bộ Lăng là một khối đa giác huyền bí. Mắt nhìn không bao giờ chạm đến đỉnh trần. Ở đây rất khó ước chừng khoảng cách. Ở đây chúng ta bị quan sát như chuột trong lồng kính. Rất nhiều minh-cảnh-đài đang rọi vào người chúng ta.  Tư thế thăm lăng là đi nghiêm thẳng hàng và hai tay buông sát bên hông. Mọi bước đi đều phải đặt trên đường vạch sẵn, nhìn nghe đều giới hạn và tuyệt nhiên không được sờ chạm, không được cử động cánh tay. Ở đây chúng ta không được phép làm gì khác ngoài việc chiêm ngưỡng xác.

Đường xuống hầm mộ hẹp dần. Mặt đá dưới chân có khả năng thẩm thấu những tạp âm để không gây tiếng động. Có những chỗ nấp kín đáo. Có những kẽ hở của thời gian. Có những duyên nghiệp không sao giải thích được: cái xác – tôi – hắn – Thích Hiển Đạo – Lăng, đàn tràng – nhà giam – nhà xác… Như một mạch điện chằng chịt mê hồn trận. Như xâu chuỗi ngầm những tiền kiếp đang chi phối hành động của chúng ta. Như…

Óc tôi lóe sáng như chập điện. Tôi vừa được khai quang, tôi đang giác ngộ, tôi bắn ra khỏi vũng lầy nhầy nhụa của u mê. Định mệnh vừa kéo màn cho tôi nhìn suốt những bí ẩn và mưu toan của nó. Tia chớp tâm linh của tôi đang hiển lộ trong đêm. Đứng trong hầm mộ tối tăm tôi nhìn thấy được tương lai, một chuỗi những sự kiện tiếp nối nhau như mắt xích đang diễn ra trước mặt.

Nếu tương lai xảy ra như tôi đang nhìn thấy, nếu đôi mắt tôi vẫn là một minh cảnh đài chuyên nhận diện ma quỷ, thì ngày mai, theo đúng chương trình, Thích Hiển Đạo sẽ đến làm lễ trong Lăng. Trong thời gian này sẽ có kẻ gài mìn phá hoại. Hệ thống điện bị tê liệt. Phòng đặt máy thu hình toàn bộ Lăng sẽ bị cháy. Sau đó là vụ nổ xác vào lúc giao ca trực. Cái xác sẽ bị thiêu rụi ngay trong hầm. Bộ chính trị sẽ họp khẩn cấp. Một số đổ lỗi cho khủng bố. Một số quy tội cho sự cố kỹ thuật. Tất cả đều đổ lỗi cho nhau. Mọi thủ đoạn sẽ được phô diễn. Tôi sẽ vô can. Thích Hiển Đạo sẽ mãi mãi là một nghi vấn, như chính công án của ông.

&

Trong buổi họp bộ chính trị chúng tôi đã cố gắng khắc phục tình thế. Một số người đã bị cảnh cáo và đã nhận khuyết điểm. Tôi kiềm chế khá tốt những xung động trái ngược trong lòng. Quanh tôi, những khuôn mặt căng thẳng quá độ trông khôi hài như tranh biếm họa.

Nhân vật số 2 trong bộ chính trị tuyên bố: 
“Phải tuyệt đối dấu nhân dân chuyện cái xác bị hủy. Chỉ thông báo đơn giản là đóng cửa Lăng để trùng tu.”

Ngoại trưởng kiêm Phó Thủ Tướng, vừa đi công du Hoa Kỳ về, đề nghị: 
“Làm cái xác giả không khó. Tôi thấy ở các Wax Museums bên Mỹ họ làm tượng Lincoln, tượng Nixon bằng sáp rất giống. Chúng ta cho đúc một tượng sáp vừa đúng kích cỡ, đặt vào quan tài thế cho xác thật. Với lại cái xác cũ trông cũng tệ quá rồi.”

Bộ trưởng nội vụ gật đầu: 
“Hay. Tôi ủng hộ ý này. Sẽ giảm thiểu chi phí quốc phòng rất nhiều đấy.”

Tôi nói, nếu tất cả nhất trí, chúng ta thông qua gấp, đề nghị bàn sang chuyện nổ bom khủng bố vừa rồi.

Tất cả cùng mở hồ sơ cáo trạng và một người bắt đầu đọc lớn tiếng:
“Hồ sơ ghi nhận, tổ chức này đã rải truyền đơn chống phá, đã cấu kết với phản động ngoài nước, đã tàng trữ vũ khí và chất nổ, đã thực hiện các phi vụ không tặc để âm mưu lật đổ chính quyền. 

Tên khủng bố là đầu não của tổ chức trên. Tang vật là quả bom hắn tự chế và giao cho đồng bọn thi hành. Hắn là tên tội đồ tối nguy hiểm. Hắn là kẻ thù của nhân dân toàn thế giới. Hắn là kẻ chủ mưu trong vụ nổ dưới hầm. Đề nghị án tử hình.”

Một người nào đó nói. Tiếng của một người nào đó trong bọn chúng tôi, cất lên: 
“Không. Hắn sẽ chết vì bệnh tim trước khi ra tòa thụ án.”

&

Lăng của cha trong bóng tối vẫn lung linh tỏa sáng như khối nước đá dưới trăng mỗi lần tôi lặng người nhìn ngắm từ dưới chân đồi. Có một điều gì đang thay đổi trong tôi. Sau khi hắn chết và cha tôi chết thêm lần nữa, tôi có đến thăm Thích Hiển Đạo và hỏi ông về con yêu tinh thứ 108. Nó có tồn tại thật không. Ông nói nó đã chết rồi, chết ngay khi tấm gương bị vỡ.

Cũng có khi ông nói, nó vẫn còn lẩn quất giữa chúng ta.

(*) Chi tiết này lấy từ truyện ngắn Cửa Tùng Đôi Cánh Gài của Nhất Hạnh

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

 

Tìm kiếm

Đang tải...

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)

Góp ý

Giới thiệu