Giới thiệu

Võ Ngọc Phước - MẤT NƯỚC Ở BIỂN ĐÔNG: NIỀM ĐAU TỪ MỘT SỰ SAI LẦM TRONG LÃNH ĐẠO ĐẤT NƯỚC

Thứ Ba, ngày 08 tháng 1 năm 2013




Võ Ngọc Phước


Biển Khơi Đó Là Của Việt Nam Chúng Ta

Có thể nói trong lịch sử của Việt Nam chúng ta không có một sự sai lầm hay sơ suất nào lớn lao như sự sai lầm đưa đến “sự mất nước ở Biển Đông” như hiện nay. Bởi vì, nguyên nhân của sự “mất nước ở Biển Đông” này không phải chỉ là do sự chủ động bành trướng xâm chiếm của phía Trung Quốc mà còn là do sự “hỗ trợ phụ giúp từ căn bản” cho sự xâm chiếm này từ phía đảng Cộng Sản Việt Nam.

Mà đau đớn thay cho “hậu quả của sự hỗ trợ này” là cả các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, do ông cha chúng ta đã khổ công gầy dựng xây đắp đến ngày nay, cũng đã bị Trung Quốc ngang nhiên xâm chiếm như đang được thấy rành rành trước mắt hiện nay.

Trong suốt hàng ngàn năm lịch sử cúa Việt Nam, dù có phải trải qua nhiều thời kỳ cay nghiệt bị ngoại bang đô hộ hay chìm đắm trong khói lửa binh đao của việc huynh đệ tương tàn, nhưng một khi người dân nhìn ra biển khơi thì vẫn biết đó là biển khơi của Việt Nam, là của đất nước.

Nhưng, ngày nay, khi nhìn ra biển khơi, thì vẫn là màu nước biển như xưa kia nhưng không ai cón có thể nghĩ được điều tất nhiên đó là như trước đây. Đúng vậy, chúng ta đang bị mất nước ở Biển Đông. Đây là một niềm đau vô cùng cho đất nước và cho cả dân tộc.

Nhìn ra biển khơi, các nhóm đảo xa bờ của chúng ta nay đã bị ngoại bang mặc nhiên đến chiếm đóng và đang cho xây cất ồ ạt các cơ sở, các, công trình của họ mà không gặp phải sự kháng cự nào của phía chúng ta. Hơn thế nữa, các tàu thuyền bé nhỏ của ngư dân chúng ta lại đang bị phía Trung Quốc chận bắt và hà hiếp lúc nào không hay ngay trên các vùng biển của chúng ta.

Đó là điều thật quá oái ăm cho “tinh thần liên đới huynh đệ giữa hai nước xã hội chủ nghĩa, Trung Quốc và Việt Nam”, mà các cấp lãnh đạo của hai đảng cộng sản của hai nước này vẫn luôn luôn ca ngợi lẫn nhau và tuyên truyền cho người dân hai nước.

Trong một bối cảnh như vậy, chắc chắn là các “lãnh đạo của phía nước Cộng Hoà Xã Hội Việt Nam” đã phải thật quá ngỡ ngàng và vỡ lẽ khi được nghe “đàn anh Trung Quốc” cho biết cái “hải phận chín khúc” mà họ đã tự vẽ ra bao gồm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cũng như các vùng biển của chúng ta, và bắt buộc phía Việt Nam phải chấp nhận tuân thủ các qui định phi lý của họ đặt ra. Họ đã căn cứ váo chứng cớ các tuyên cáo trước đây của họ về việc chủ quyền biển đảo ở Biển Đông với sự đồng tình của các lãnh đạo ở Hà Nội trong thập niên 1950.

Đến mức này thì các “lãnh đạo của phía đảng Cộng Sản Việt Nam” đã phải “sáng mắt” ra vì sự việc này. Nhưng vì trong vị thế yếu kém trước đàn anh Trung Quốc, do các sai lầm sơ khởi khi “bày tỏ sự đồng tình ban đầu với họ trong việc này”, nên đành phải muối mặt chấp nhận thân phận của kẻ “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Vì vậy chăng mà phải chỉ cho phép “đàn em phản đối bằng miệng cho xong chuyện” hay “tự mình trình bày lanh quanh về các phương cách đối phó vấn đề” nơi công khai mà thôi.

Cùng lúc cho những việc này, thì ngoài sự trấn áp tàn bạo người dân quá nóng lòng trong vấn đề này, nhà nước cộng sản Việt Nam lo việc thực hiện các “hoạt động mị dân” bằng nhiều phương cách bao gồm việc cho cái quốc hội của đảng làm ra cái Luật Biển, cho mua vài chiếc tàu lặn và chiến đấu cơ của Nga, cho đóng vài tàu tuần dương, hay cho đăng lên các hình ảnh tuyên truyền của một vài vị trí trên các quần đảo này với cờ xí của phía Việt Nam được giương lên để nhằm làm cho người dân có cái cảm tưởng là “nước non vẫn còn đó” và “đảng đang lo đối phó”.

Trong lúc đó thì Trung Quốc vẫn cứ ngang nhiên, sau khi cho qui pháp về hành chính và quân sự cho Thành Phố Tam Sa vừa được thành lập, đã cho xây dựng ồ ạt các hải cảng, sân bay, căn cứ và hạ tầng cơ sở ở các vị trí chính yếu trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của chúng ta và cho lực lượng hải quân triển khai hùng hậu trên các vùng biển này để bảo trợ chắc chắn cho sự cai trị ngang ngược này của họ.

Lầm Lỡ Chỉ Vì Lãnh Đạo Quá Dại Khờ

Như mọi người đã được biết, kể từ đầu năm nay 2013, các tàu tuần tra hải giám của Trung Quốc được phép bắt giữ và tra xét các tàu thuyền nước khác trên cái “hải phận chín khúc” đó; nhưng như ai ai cũng biết, chắc chắn là Trung Quốc nhằm điều này vào các tàu thuyền của phía Việt Nam.

Như vậy, liệu các đối phó chậm chạp và yếu ớt của phía Việt Nam như hiện nay có kịp thời chận đứng hữu hiệu được các động thái ngang ngược của Trung Quốc hay không. Câu trả lời là “Chắc Chắn Không”. Như vậy là có nghĩa Việt Nam sẽ phải tiếp tục cúi đầu thuần phục Trung Quốc. Và đây cũng là điều ước mong của nhóm lãnh đạo thân Trung Quốc trong hang ngũ đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay.

Nhằm đến nhiều mục đích cho việc muốn trở thành một nước lớn, tham vọng bành trướng ra xâm chiếm toàn vùng Biển Đông, thật ra, đã được Trung Quốc ấp ủ nuôi dưỡng từ trước nay, ngay sau khi đảng Cộng Sản Trung Quốc thâu tóm và cai trị được phần lục địa của nước này.

Tuy nhiên sự hiện diện của Mỹ ở Biển Đông và Đông Nam Á không những đã thật sự làm cản trở cái kế hoạch này, mà còn cản trở cả tham vọng trở thành một nước lớn của Trung Quốc. Vì vậy, Trung Quốc đã quyết tâm dùng “chiêu bài chi viện cho Hà Nội” để đánh Mỹ, đánh chiếm Miền Nam, và do đó có thể xua đuổi được Mỹ ra khỏi vùng biển này để “dọn đường cho việc bành trướng xâm chiếm“. Rồi cùng với sự trưởng thành kinh tế, Trung Quốc sẽ có thể trở thành một nước lớn.

Cái “chương trình từng bước” như vậy thật ra quá là quá đơn thuần và dễ hiểu nhưng không biết vì sao các lãnh đão của Hà Nội vào lúc ấy không thể nhìn thấy được cái “dã tâm xúi dục cho anh em một nhà đánh giết nhau” này của Trung Quốc để mà phòng tránh.

Có thể đã có sự hỗ trợ của nhóm lãnh đạo thân Trung Quốc trong hang ngũ đảng Cộng sản Việt Nam vào lúc đó. Hay cũng có thể chỉ vì quá mãn nguyện khi được nước đàn anh xã hội chủ nghĩa này cung cấp cho vô số súng ống đạn dược để đánh Mỹ, đánh chiếm Miền Nam và lại còn được họ tung hô ca ngợi là “anh hung này nọ” nên đã vô cùng hăng hái dù phải hy sinh bao sinh mạng để việc đánh phá để “dọn đường cho họ chiếm cứ Biển Đông này”.

Dù với bất cứ lý do nào đi nữa, thì hậu quả đau thương đưa đến cho đất nước ngày nay cũng đã chứng tỏ rõ ràng sự khinh xuất hay sai lầm trong lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam khởi đầu từ những thời điểm đó.

Vì rằng chắc chắn các lãnh đạo ở Hà Nội đã phải lắm ngỡ ngàng khi phải nhìn thấy hình ảnh Chu Ân Lai “mớm cơm” Kissinger ở Thượng Hải vào năm 1972, rồi quan cảnh “thân tình thân thiết” giữa Mao Trạch Đông và Nixon cùng các lãnh đạo của hai nước Mỹ-Trung trong những hội họp và tiệc tùng ở Bắc Kinh ngay sau đó, những “vị khách quí của Trung Quốc” mà chỉ vài ngày trước đây được hai nước xã hội chủ nghĩa Trung Quốc và Việt Nam gọi là “kẻ thù chung”.

Cũng như nhờ vào “thành quả của sự xúi dục Hà Nội đánh Mỹ, đánh phá Miền Nam” mà Trung Quốc đã thỏa được nguyện vọng là “kéo Mỹ đến lại gần để nói chuyện bang giao” và để dàn xếp những chuyện lợi ích liên quan cho nhau.

Ngay sau đó thì Mỹ đã cho oanh tạc Hà Nội dữ dội để “dằn mặt trước khi ra đi” và Hà Nội đã phải điều đình để vay mua trên 500 hỏa tiễn phòng không SAM của Nga để có thể đối phó với B52. Món nợ khổng lồ này nay cả nước đang phải trang trải bằng sự hợp tác cho khai thác các giếng dầu ở Biển Đông. Nghĩa là cả Trung Quốc và Nga đã hăng hái chi viện cho Hà Nội “chiến đấu” là đều có “lý do lợi ích ở Biển Đông”.

Bao nhiêu sinh mạng người dân và tài nguyên ở hai miền đất nước Việt Nam đã phải hy sinh để cho ngày nay Trung Quốc được ngang nhiên ra chiếm cứ Biển Đông và trả nợ cho Nga. Phải chăng chỉ có con đường đau thương này để đi đến sự thống nhất đất nước. Nhất là phải còn đày đọa người dân dưới cái ách cộng sản ác nghiệt và lỗi thời. Trách nhiệm về sai lầm lãnh đạo, dù ở thời đại nào, rồi cũng sẽ được lịch sử xét xử phân minh về sau này.

Có thể ngày nay một số các lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam đã nhận thấy được các sai lầm sơ đẳng hay cũng là các sơ suất ấu trĩ của họ trong việc lãnh đạo đất nước trước đây đã làm cho nước nhà phải đi vào tình trạng chinh chiến điêu linh rồi phải “mất Biển Đông cho Trung Quốc”.

Nguyên do chỉ là vì quá dại khờ, nhưng khó thẳng thắn chấp nhận việc sai lầm này trước người dân. Bởi vì, trên quá trình lịch sử của đất nước cho đến nay, với bản chất lòng dạ của những người cộng sản, việc thành thật chấp nhận các sai lầm trong đường lối lãnh đạo thường không được thực hiện trước người dân. Thay vào đó, sự đàn áp hãm hại các công dân có ý kiến chống lại sự cai trị độc tài của họ thì lại được cho tăng cường áp dụng.

Phải Cùng Toàn Dân Lấy Lại Và Gìn Giữ Non Sông

Trước sự ngang ngược của Trung Quốc trong việc ngang nhiên bành trướng chiếm cứ Biển Đông và sự bạc nhược của các lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam ngày nay trong việc kháng cự lại Trung Quốc để gìn giữ đất nước, người dân Việt Nam không còn mong đợi được gì nữa ở đảng Cộng Sản Việt Nam.

Bởi vì, trước sự việc và tình hình nghiêm trọng cho đất nước như vậy, nhưng các lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam thì một mặt vẫn cho tiếp tục các phương cách đối phó một cách bạc nhược và chậm chạp bằng cách chỉ “nói phản đối cho có chuyện” như đã thấy hiện nay. Một mặt khác thì lại cho tăng cường trấn áp bằng cách bắt giam và hãm hại các công dân đòi hỏi nhà nước cộng sản Việt Nam phải cương quyết việc bảo vệ non sông.

Trước tình hình như vậy, chúng ta chỉ còn phương cách là phải cùng toàn dân thấu hiểu sự quí báu của giang sơn gấm vóc mà ông cha chúng ta đã khổ công gầy dựng để tận tâm tận lực ra sức gìn giữ bảo vệ các phần đất biền đảo và vùng biển đang bị Trung Quốc chiếm cứ ngày nay.

Có nghĩa chúng ta phải cùng toàn dân luôn luôn tận lực kêư gọi nhắc nhở việc này cho các lớp trẻ trong và ngoài nước. Dù biết rằng các lớp trẻ trong nước đang bị “bóp nghẹt để chùn chân” trong ý thức tranh đấu cho đất nước. Dù biết rằng các lớp trẻ ở ngoài nước, do bối cảnh và môi trường sinh hoạt ở nước ngoài, có phần khó khăn trong tiếp cận với tinh thần tranh đấu cho đất nước.

Điều chắc chắn là chúng ta không thể có binh lực to lớn như Trung Quốc được. Nhưng, để đối phó hiệu quả với sự xâm lăng của Trung Quốc, chúng ta phải chứng tỏ có lòng đoàn kết yêu nước thương nòi cao hơn họ. Chúng ta phải chứng tỏ cho Trung Quốc và cả thế giới biết rõ được điều này. Và chúng ta phải cùng toàn dân cương quyết phản kháng sự bạc nhược và sai lầm lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam trước Trung Quốc.

Có làm được như vậy thì chúng ta mới có thể cùng toàn dân làm ra được các sách lược tranh đấu và chương trình hành động hữu hiệu để lấy lại và gìn giữ các vùng biển đảo đang bị kẻ thù xâm chiếm. Mà trước hết là việc phải loại bỏ các thành phần thân Trung Quốc, bọn làm tôi tớ cho Trung Quốc, trong hang ngũ lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay. Bọn họ đang nối giáo cho giặc.

Trước bài học đau thương mà Tây Tạng đã phải hứng chịu, chúng ta phải cùng toàn dân luôn luôn tâm niệm là nếu chúng ta không đồng tâm mạnh dạn cùng nhau kháng cự mãnh liệt trước kẻ thù, thì một ngày nào đó, không riêng gì các biển đảo ở Hoàng sa và Trường sa và các vùng biển của chúng ta ở Biển Đông bị mất đi luôn mà là cả giang sơn đất nước Việt Nam của chúng ta cũng có thể trở thành một Tây Tạng thứ hai trước kẻ thù Trung Quốc.

© Võ Ngọc Phước
© Diễn Đàn Người Dân ViệtNam

1 nhận xét

  1. Chuyện môi hở răng lạnh từ 1930 khi thành lập CSVN rồi, một chi nhánh của CSquốctế do TC trách nhiệm.

    Trả lờiXóa

 

Tìm kiếm

Đang tải...

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Vừa nhắm vào văn hoá viết vừa nhắm vào văn hoá đọc, trong cuốn sách này, đề cập đến mấy vấn đề chính: vai trò của lý thuyết, chức năng điển phạm hoá (canonization) và giải điển phạm hoá (decanonization) của phê bình, nhu cầu đổi mới, đề tài chiến tranh trong quan hệ với hiện thực và với quá trình tái cấu trúc ký ức tập thể, ý nghĩa của văn hoá tục, tính văn bản và liên văn bản của văn học, lưu vong với tư cách một phạm trù mỹ học, và cuối cùng, việc du nhập chủ nghĩa hậu hiện đại vào văn học Việt Nam. Ðó là những vấn đề căn bản và quan trọng nhất hiện nay.

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU
Gửi Người yêu và Tin - ... Từ Huy đã viết cuốn tiểu thuyết Gửi Người Yêu Và Tin với một ngòi bút tỉnh táo và sắc bén của một nhà phân tích tâm lý và một nhà phê phán xã hội và, dưới ngòi bút ấy, nhân vật chính trong tác phẩm — một nhân vật hư cấu nhưng đích thực là điển hình của loại người đang làm mục ruỗng xã hội và đạo đức ở Việt Nam hiện nay — tự phơi bày bản chất qua nhiều chặng biến đổi khác nhau từ trang sách đầu tiên cho đến trang sách cuối cùng... (Hoàng Ngọc-Tuấn)

Góp ý

Giới thiệu

Giới thiệu

Giới thiệu
Tìm hiểu về văn học lưu vong, do đó, thực chất là tìm hiểu về tính chính trị, thi pháp và ngữ nghĩa học của gạch nối (semantics of the hyphen). Cái dấu gạch nối ấy là cái ở giữa (in-betweenness), là không gian xuyên quốc gia (transnation), xuyên văn hoá (transculture) và xuyên ngôn ngữ (translanguage).